Chương 1

Hiếm khi có một đêm mà y tá trực không gọi điện cầu cứu cho Sở Thu Bạch.

Nhưng Chủ nhiệm Sở vẫn không ngủ được một giấc yên lành — anh bị ác mộng đánh thức.

Thứ đó còn khiến anh bất an hơn cả cuộc gọi khẩn cấp lúc nửa đêm.

May mắn thay, vẫn là cơn mộng quen thuộc đó. Sau mười mấy năm lặp đi lặp lại, anh đã quá quen đến mức không cần nhiều thời gian để trấn tĩnh, rất nhanh đã thoát khỏi hoảng loạn.

Lần mò lấy điện thoại xem giờ, mới hơn ba giờ sáng.

Sở Thu Bạch, vốn đã thiếu ngủ trầm trọng, đặt điện thoại xuống rồi lại thϊếp đi trong cơn buồn ngủ lơ mơ.

Lần ngủ bù này lại sâu hơn dự kiến. Nếu không có cuộc gọi của cô bé trong khoa, có khi anh đã ngủ quên luôn rồi đến muộn.

Lần đầu tiên được ngủ hơn sáu tiếng, Sở Thu Bạch nghĩ hôm nay chắc sẽ là một ngày tốt lành.

Nhưng trực giác lần này lại sai.

Ca mổ đầu tiên, trợ lý chính của anh như để hồn vía ở đâu mất — từ việc phơi bày tổn thương, kéo mô, cố định vị trí đều không ra hồn.

Sở Thu Bạch nghiến răng kiềm chế cơn giận, động tác dứt khoát tách bỏ tổ chức bệnh mà không nói lời nào.

Phòng mổ do anh phụ trách hiếm khi yên ắng như vậy. Trợ lý phụ bên cạnh cũng cảm nhận rõ bầu không khí căng thẳng, chỉ dám cắm đầu giữ móc, không dám thở mạnh.

May mắn là ca mổ sau đó vẫn tiến hành thuận lợi. Đến khi khâu xong bụng và da cho bệnh nhân, gương mặt lạnh như băng của Sở Thu Bạch mới đột ngột bùng nổ:

“Cậu không mang não mà dám vào phòng mổ à?!”

Trợ lý chính phạm không ít sai lầm nguy hiểm, mặt đỏ gay. Biết mình sai, anh ta không dám cãi lời, chỉ cúi đầu im lặng chịu mắng.

Vừa ngồi xuống văn phòng chưa được bao lâu, Phó viện trưởng Quách Quân Bình đã đẩy cửa bước vào.

Sở Thu Bạch không thèm ngẩng đầu, tiếp tục làm việc của mình, hoàn toàn lơ đẹp vị phó viện trưởng đang định tới xin xỏ gì đó — vị trợ lý vừa phạm lỗi chính là người nhà của Quách viện trưởng.

Quách Quân Bình đứng lấp lửng một lúc trước bàn làm việc của vị chủ nhiệm ngoại khoa trẻ tuổi nhất viện, thấy anh vẫn không có ý định để ý đến mình, cuối cùng không nhịn được nữa, húng hắng ho:

“Chủ nhiệm Sở, bận lắm hả?”

“Cũng không hẳn bận, nhưng cũng chẳng rảnh.” Sở Thu Bạch vẫn không ngẩng đầu lên: “Có gì thì Quách viện trưởng cứ nói thẳng, khỏi phải đứng đây chịu phạt. Phiền.”

Quách Quân Bình bị nghẹn họng. Bao nhiêu lời định nói đều phải nuốt xuống.