Cố Thiển Thiển cứ giãy giụa không ngừng: “Thả ta xuống, ta tự đi được!” Nói rất có khí thế oai phong lẫm liệt.
“Béo à, thành thật chút!” Tên vác chân trái nàng, không kiên nhẫn nói.
Hừ, dám gọi nàng là béo hả. Nàng cố tình nghiêng cả người về phía hắn, dồn hết sức nặng đè lên.
Chị đây béo thì đã sao, đè chết mày luôn.
Nàng còn nghe rõ mồn một tiếng thở dốc phì phò của tên đang vác chân trái mình.
Cố Thiển Thiển bĩu môi một cái. Vậy mà cũng chịu không nổi? Đàn ông gì yếu thế không biết.
Trên đường đi im ắng đến rợn người. Nàng liếc nhìn xung quanh, có vẻ đây là một cái trại nhỏ. Nhưng lạ ở chỗ cả con đường chẳng có lấy một bóng người, chỉ có một dải dài tiền âm phủ rải từ đầu đến cuối.
Trong phòng chỉ còn vang lên tiếng bước chân nặng nề của nàng.
Nàng len lén ghé đầu nhìn qua phía sau tấm bình phong. Bên trong hơi tối, nàng phải dán mắt nhìn thật lâu mới dần thấy rõ.
Chẳng ngờ phía sau bình phong không phải là giường, mà là một chiếc tế đàn đen tuyền. Trên đó, có một người đàn ông mặc hỷ phục đỏ nằm yên bất động.
Nàng đánh bạo bước tới gần, đến bên cạnh tế đàn, cúi mắt xuống nhìn mà không khỏi giật mình.
Nằm ở đây, đã chẳng còn có thể gọi là một người trọn vẹn nữa rồi.
Tuy trên mình hắn vẫn còn khoác y phục, nhưng vẫn có thể nhận ra tứ chi của hắn bị bẻ gập đặt lộn xộn dưới lớp áo, những khớp xương đã rời rạc, khe hở lớn đến mức khiến hỷ phục lõm xuống từng khoảng.
Tứ chi của hắn đã bị chặt lìa.
Ngay cả cổ cũng đã bị chém đứt, chỉ còn chút da thịt mỏng manh níu giữ.
Cố Thiển Thiển lắc đầu, hắn chết thê thảm quá đi mất. Nếu là người bình thường nhìn thấy cảnh này, e rằng đã ngất xỉu từ lâu.
Nhưng nàng thì khác. Nàng sống nhờ vào xác chết, nên khi trông thấy thi thể tan tành của vị nhị đương gia này, bản năng nghề nghiệp khiến nàng đưa tay ra định chạm vào.
Song một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, khiến nàng giật mình, vội vàng rụt tay lại.
Cố Thiển Thiển chăm chú quan sát. Trên mặt hắn phủ một lớp phấn trắng dày cộm, hai bên gò má còn điểm thêm hai mảng má hồng rõ rệt, môi được tô đỏ như máu. Kinh dị nhất chính là khoé miệng bị rạch toạc đến tận mang tai, thoạt nhìn giống như ác quỷ từ vực sâu trồi lên nuốt người.
Nàng đưa tay sờ nhẹ mặt hắn, thầm than ai khâu vết thương thế này chứ? Sao lại xấu dữ vậy, hai bên má trông chẳng khác gì có hai con rết to tướng bám chặt.