Chương 16

Cố Thiển Thiển mỉm cười, thôn Liên Hoa, nàng đã ghi nhớ rồi.

“Cảm ơn Lưu gia gia, khi nào có thời gian, nhất định cháu sẽ tới.”

Nghe cuộc trò chuyện giữa họ, sắc mặt y vẫn không hề dao động. Hoa có gì đẹp chứ? Những thứ xinh đẹp, luôn sống không được lâu.

Y khẽ co người lại, ngực truyền đến từng cơn đau âm ỉ, lông mi khẽ run.

Y cố gắng nhắm mắt. Trước đây, dù đói, dù đau, y cũng luôn ép bản thân phải ngủ. Ngủ rồi sẽ không biết gì nữa, sẽ không còn đói, cũng không đau.

Cái thân thể bệnh tật này đã chống đỡ đến tận hôm nay, ông trời đúng là còn chút nhân từ với y.

Nhưng thế gian này, thật nhàm chán, vô cùng nhàm chán.

Xe bò càng đi càng xa.

Tối qua ngủ ở ngôi miếu hoang không yên, bây giờ thân thể mệt mỏi khiến nàng bắt đầu díp mắt.

Xe bò đến cổng thành, lão nhân bèn đánh thức nàng. Lúc này trời đã về chiều.

Cố Thiển Thiển mở mắt, vội vã tỉnh táo lại, nhìn thấy cánh cổng thành phía trước, nàng liền nhẹ nhàng lắc y dậy.

Trán y lấm tấm mồ hôi, đôi mắt đỏ lên vì mới tỉnh ngủ. Nực cười thật, y lại mơ thấy những chuyện đó.

Thấy sắc mặt y không tốt, Cố Thiển Thiển lo lắng hỏi: “Đệ sao vậy? Lại khó chịu sao?”

Y thu lại biểu cảm, nhẹ nhàng lắc đầu, giả vờ ngoan ngoãn.

Nhưng nàng vẫn không yên tâm, luôn chú ý y.

Hai người nhảy xuống xe.

“Cảm ơn Lưu gia gia.” Cố Thiển Thiển cúi người cảm tạ.

Lão nhân vội xua tay: “Khách khí, khách khí.”

Lúc này, nàng thấy trước cổng thành có rất đông người chen chúc, các thị vệ đang giơ một bức họa chân dung để tìm người. Cố Thiển Thiển tò mò kiễng chân nhìn.

“Nghe nói quận chúa phủ Vĩnh Duyên mất tích hai ngày trước, gây náo động không nhỏ, Vương gia và phu nhân đang sốt ruột tìm nữ nhi.” Lưu lão giải thích.

Cố Thiển Thiển sững người, họ đang tìm nàng?

Nhưng nếu thị vệ nhận ra nàng thì tại sao...?

Nàng cúi đầu nhìn lại bộ dạng mình lúc này.

Chuyện nàng bị bắt vào sơn trại chắc đã lan truyền khắp nơi.

Nàng thì không sao, chỉ lo khiến Vương gia và phu nhân lo lắng, cảm thấy hổ thẹn.

Nghĩ vậy, nàng liền hỏi lão nhân bên cạnh: “Lưu gia gia, ngài có biết quận chúa phủ Vĩnh Duyên trông như thế nào không?”

Lưu lão lắc đầu, hạ giọng nói: “Chỉ nghe nói là thân hình hơi tròn, ngoài ra không rõ.”

Nói rồi ông bỗng liếc nhìn nàng một cái. Cố Thiển Thiển tim như nhảy lên tận cổ.

Nhưng lão nhân lập tức lắc đầu: “Tiểu cô nương, mặt ngươi dính nhiều thứ quá, có cần lau bớt không?”

“Không cần, không cần.” Cố Thiển Thiển vội xua tay. Lúc này nàng mới nhớ trên mặt mình đêm qua còn hóa trang thành người chết, lại còn tự tay lau loạn lên, hiện tại chắc giống cái bảng màu.

Thế nên, thị vệ dù có nhìn tranh cũng chưa chắc nhận ra nàng.

Trời giúp nàng rồi.