Chương 46

“Chỉ là chút khôn vặt thôi.” Giọng Trử Diễm lạnh lùng, ánh mắt nhìn quả trứng dị thú dần hiện lên tia đỏ hung dữ.

Vu Bạch Sương không nhìn thấy sự khác thường của Trử Diễm, y cho rằng vì dị thú này còn chưa nở nên công kích mới không đau không ngứa như vậy.

Nếu đã vậy, trở ngại còn lại chính là những người khác đến tranh giành dị thú.

Vu Bạch Sương suy nghĩ rồi nói: “Nhân lúc nó dễ bắt nạt, ngươi mau ký kết khế ước với nó đi, dưới chân núi có không ít người đang đến, ta qua đó ngăn họ lại.”

“…” Trử Diễm im lặng không nói.

“Ta thuộc tính băng, ký kết cũng vô dụng, hơn nữa thuộc tính tương khắc cũng không tốt, cho ngươi là vừa rồi.”

Vu Bạch Sương cứ tưởng hắn đang suy nghĩ chuyện trước đó muốn nhường dị thú cho mình nên lại thêm một lý do để thuyết phục Trử Diễm.

Bên cạnh, màu đỏ trong mắt Trử Diễm dần lan rộng.

Từ lúc ra tay nuốt chửng ngọn lửa nhỏ do dị thú này điều khiển, càng đến gần dị thú, Trử Diễm càng cảm thấy khó chịu, như thể có thứ gì đó trong cơ thể muốn xông ra, muốn thoát khỏi sự khống chế của hắn, muốn thiêu rụi tất cả mọi thứ trước mắt.

“…”

Chỉ có kẻ điên mới có suy nghĩ như vậy.

Lúc này, mây đen tụ lại trên trời nặng trĩu, đè xuống đỉnh núi, đã có thể nghe thấy tiếng sấm ầm ầm vang lên trong mây đen.

Dị thú sắp giáng thế, Thiên Đạo pháp tắc sẽ giáng xuống lôi kiếp.

Không thể để Vu Bạch Sương bị cuốn vào, đặc biệt là bản thân mình trong trạng thái đó…

Trử Diễm hít sâu một hơi, khàn giọng nói: “Vậy ngươi tránh xa một chút, ta cảm thấy… không ổn lắm.”

“Hửm?” Cảm thấy không ổn là sao?

Vu Bạch Sương còn chưa kịp hỏi thì Thiên cấp tu luyện giả đuổi theo phía sau đã lọt vào tầm mắt y.

Không thể chậm trễ, Vu Bạch Sương đành nuốt câu hỏi sắp ra miệng, lập tức chạy về phía Thiên cấp tu luyện giả kia.

Người này chính là Lâm lão đã ngăn cản Vu Bạch Sương và Trử Diễm dưới chân núi lúc trước.

“Sao lại là ngươi? Sao ngươi lại ở… Chẳng lẽ ngươi là Thiên cấp?” Lâm lão vừa nhìn đã nhận ra Vu Bạch Sương, trong mắt ông ta tràn đầy kinh hãi.

Ông ta cứ tưởng hai cao thủ mà Thương Ưng dong binh đoàn mời đến không đáng ngại, cũng đã tốn không ít công sức để dò xét, không ngờ vẫn tính sai.

Nhưng mà Thiên cấp tu luyện giả trẻ như vậy!

Sao có thể chứ?!

Lâm lão nhìn chằm chằm Vu Bạch Sương, linh lực trong tay nhanh chóng ngưng tụ, linh lực thuộc tính thủy ào ào hội tụ về phía ông ta.

Đột nhiên, hàn khí tỏa ra từ phía trước Lâm lão, trong nháy mắt bao phủ cả vùng trời đất này. Linh lực thuộc tính thủy chảy về phía Lâm lão cũng đột nhiên trở nên nặng nề, khó di chuyển, thậm chí còn bắt đầu chảy ngược về phía Vu Bạch Sương như thủy triều rút.

“Chẳng lẽ ta không thể sao?”

Giọng nói có chút lười biếng đáp lại câu hỏi lúc trước.

Linh lực thuộc tính thủy bị cướp lấy ngưng tụ thành sương lạnh trên đầu ngón tay Vu Bạch Sương, trong suốt như pha lê, tựa như những bông hoa tinh xảo.

Khí tức vốn ẩn giấu trong linh khí cũng vì vậy mà hiện ra, khí thế của Thiên cấp đỉnh phong như một ngọn núi cao sừng sững, đè nặng lên người Lâm lão.

“Phụt!” Quá mức kinh hãi chuyển thành lửa giận, Lâm lão phun ra một ngụm máu.

Ông ta tự nhận là cường giả một phương, cho dù người thanh niên trước mắt là Thiên cấp sơ kỳ thì ông ta cũng có thể bóp chết hắn khi còn chưa kịp trưởng thành. Nhưng ông ta không ngờ người này lại là Thiên cấp đỉnh phong.

Thiên phú kinh khủng như vậy!

Tốc độ trưởng thành đã vượt xa những người thuộc thế hệ trước như bọn họ.

Lâm lão hơi thu liễm khí thế, giơ tay lau đi vết máu bên khóe miệng. Không thể đắc tội thì chỉ có thể lấy lòng.

“… Giá mà Thương Ưng dong binh đoàn mời ngươi ra tay, Phong Khiếu dong binh đoàn chúng ta có thể trả gấp đôi, xin các hạ hãy suy nghĩ kỹ.” Lâm lão nói.

“Vậy sao? Bây giờ các ngươi có thể tìm cho ta hai con dị thú sao?” Vu Bạch Sương cụp mắt nhìn ông ta.

“… Cái gì?” Vẻ mặt Lâm lão vô cùng kinh ngạc.

Thì ra Thương Ưng dong binh đoàn lại dùng dị thú làm điều kiện trao đổi? Bọn họ lại không muốn một con chuẩn Thánh thú, mà lại tặng cho người ngoài?

Phong Khiếu dong binh đoàn đương nhiên không thể đáp ứng yêu cầu như vậy, sắc mặt Lâm lão lúc này âm tình bất định.

Nếu lúc này kết thù với Thiên cấp tu luyện giả trước mắt…

Đúng lúc này, hai luồng linh lực khác truyền đến từ phía nam.

Vu Bạch Sương nhướng mắt, nhìn về phía hai kẻ xâm nhập kia.

Cả hai đều mặc áo choàng màu xám đen, thân hình như quỷ mị lơ lửng trên không trung, uy áp linh lực tỏa ra xung quanh đều là Thiên cấp. Vu Bạch Sương không xa lạ gì với diện mạo của một trong số đó, dù sao thì cách đây không lâu, y và Trử Diễm còn bị người này truy đuổi mười dặm.

Bọn họ chắc hẳn là đoàn trưởng và phó đoàn trưởng của Triệt Quỷ dong binh đoàn mà Tề Cầm đã nhắc đến.