Chương 30

Ánh sáng trước mặt chợt bị một bóng đen che khuất, bao phủ gần hết người Vu Bạch Sương vào trong. Khí tức của tu luyện giả hệ Hỏa dường như có thể khiến nhiệt độ không khí xung quanh tăng lên vài phần.

Thật ấm áp.

Lông mi Vu Bạch Sương run lên, ngẩng đầu nhìn tu luyện giả hệ Hỏa đã bước nửa người vào trong xe ngựa.

“Ta vào trong nghỉ ngơi.”

Giọng nói trầm thấp của Trử Diễm mang theo vài phần ý tứ mà ngay cả bản thân hắn cũng không nhận ra, ánh mắt hắn dừng trên mái tóc mềm mại rối bù của Vu Bạch Sương, nhẹ giọng nói tiếp: “Ngươi không cần ra ngoài đánh xe.”

“Được.” Nghe vậy, Vu Bạch Sương liền nhét hết mấy món đồ đã lấy ra từ không gian giới chỉ vào lại, nhường chỗ trống cho Trử Diễm.

Xe ngựa vì lúc đó mua vội vàng, cộng thêm yêu cầu không quá thu hút sự chú ý nên cũng không chọn loại quá sang trọng thoải mái. Nhưng không gian cũng không quá chật chội, đủ để chứa hai nam tử trưởng thành.

Thậm chí còn có chỗ để đặt trà bánh.

“Cái này hơi ngọt, cái này hơi chua một chút.” Vu Bạch Sương giới thiệu hương vị của mấy loại bánh ngọt cho Trử Diễm, sau đó lấy ra một chồng thoại bản từ không gian giới chỉ, đặt lên bàn trà nhỏ.

“Ta xem sách một lát rồi ngủ, nếu ngươi muốn ngủ thì gối và chăn xếp chồng ở chỗ kia.” Vu Bạch Sương chỉ vào đống vải bông mềm mại chất đống bên cạnh xe ngựa.

Trong xe ngựa không quá lớn, bất kể vật dụng gì đều là hai phần, nhưng lại được chia thành hai màu, đen và trắng, rất dễ phân biệt.

Ánh mắt Trử Diễm lướt qua những món đồ trang trí la liệt trong xe ngựa, cuối cùng nhẹ giọng hỏi: “Nếu ta tu luyện thì có làm phiền ngươi không?”

Vu Bạch Sương lặc đầu: “Không đâu!”

Bất kể phải đối mặt với hoàn cảnh nào, nam chính cần cù tự cường luôn nỗ lực tu luyện.

Vu Bạch Sương vừa thầm khen ngợi tinh thần tu luyện chăm chỉ cần cù của Trử Diễm, vừa bưng chén sứ trắng thuộc về mình lên nhấp một ngụm rượu trái cây ngọt, rút ra một quyển thoại bản chuẩn bị đọc.

So với tu luyện, hiện tại Vu Bạch Sương càng muốn làm việc khác hơn. Ví dụ như xem quyển thoại bản mà biểu đệ Bạch Dần tặng cho hắn.

Nói đến quyển thoại bản này, lúc trước nó được gửi đến phủ hắn cùng với một bộ y thư dài lê thê. Trong chiếc hộp được gói tinh xảo còn có một cái túi nhỏ dán chữ “quà tặng”, chính là mấy quyển thoại bản này.

Trước khi rời khỏi Vu gia, lúc thu dọn đồ đạc Vu Bạch Sương cũng không quên mang theo mấy quyển thoại bản này, vứt bỏ bộ y thư kia.

Xe ngựa bon bon trên đường, yên bình vô cùng.

Không biết qua bao lâu, Trử Diễm thoát khỏi trạng thái tu luyện, linh lực trong cơ thể hắn hiện tại đã đạt đến đỉnh cấp Địa giai, cần tìm một thời cơ thích hợp để thăng cấp.

Nhưng sự khác biệt giữa Thiên giai và Địa giai không phải là nhỏ, mà là một ranh giới rất lớn.

Có tu luyện giả cả đời đều là đỉnh cấp Địa giai, cũng có tu luyện giả ăn cơm uống nước ngủ một giấc là có thể đột phá từ Địa giai lên Thiên giai.

Lúc Trử Diễm mở mắt ra, hắn nhìn thấy Vu Bạch Sương đã nghiêng đầu ngủ say, mái tóc trắng xõa trên vai, quyển thoại bản trong tay vẫn chưa xem xong, mở ra ở trang đầu.

Mặc dù vậy, vẫn có linh lực không ngừng tự động tràn vào cơ thể Vu Bạch Sương, dung hòa tự nhiên như nước nhỏ giọt vào sông hồ biển cả.

Không cần Vu Bạch Sương cố gắng tu luyện, hàn khí biến dị trong cơ thể hắn sẽ chủ động hấp thụ linh khí xung quanh, sau đó chuyển hóa toàn bộ linh khí ngũ hành thuộc tính này thành thuộc tính Băng, rồi phản hồi lại cho bản thân.

Tuy nhiên, Trử Diễm nhớ rõ.

Tu luyện giả có thuộc tính biến dị đều sẽ có một khuyết điểm bẩm sinh trên cơ thể.

Chỉ là không biết khuyết điểm của Vu Bạch Sương là gì…

Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu Trử Diễm, nhưng rất nhanh đã bị hắn tự động gạt bỏ.

Hắn sẽ tìm hiểu điểm yếu của kẻ địch.

Nhưng mà, lúc này, thanh niên tóc trắng đang nghiêng đầu ngủ say không chút phòng bị bên cạnh hắn đã được coi là đồng đội của mình rồi.

Vì sự tôn trọng, Trử Diễm không nghĩ nhiều.

“Lạnh…”

Lúc này, một tiếng lẩm bẩm mơ hồ truyền đến từ phía Vu Bạch Sương, đến tai Trử Diễm chỉ còn lại một chữ “lạnh”.

Hắn cũng từng nghe người khác nói Vu Bạch Sương sức khỏe không tốt, sống ẩn dật là để dưỡng bệnh.

Trử Diễm nhìn thấy lông mi hắn run lên vì lạnh trong giấc ngủ, dường như có chút bất an.

Hắn đưa tay lấy một bộ chăn màu trắng trong góc xe ngựa, sau đó nhẹ nhàng đắp lên người Vu Bạch Sương.

Trử Diễm định đắp chăn cho Vu Bạch Sương xong sẽ quay lại chỗ cũ ngồi.

Nhưng người đang ngủ lại chẳng hề biết điều.

Cảm nhận được nguồn nhiệt đến gần, cái đầu vốn đã ngủ nghiêng của Vu Bạch Sương dụi thẳng vào ngực Trử Diễm, theo quán tính, hắn vô thức nắm lấy một góc chăn, chiếc chăn vốn chỉ đắp trên người hắn lúc này cũng đắp lên người Trử Diễm, vừa vặn chặn đường đi của Trử Diễm.