Chương 14

Dù sao thì chai Vạn Niên Linh Thủy vừa rồi đã được bán với giá cao chín mươi mốt vạn linh tinh, lúc này lấy thêm vài chai ra bán, giá cả chắc chắn sẽ không thấp hơn giá khởi điểm ba vạn linh tinh. Món hời này, thương nhân nào cũng sẽ động lòng.

"..." Vu Bạch Sương nhìn Vạn Niên Linh Thủy được bổ sung thêm mà trầm ngâm.

Cốt truyện bổ sung thêm Vạn Niên Linh Thủy này không hề có trong cốt truyện ban đầu, nhưng hành động bổ sung linh thủy này rõ ràng là đang giúp nam chính mua được Vạn Niên Linh Thủy mà cậu ta chưa mua được.

Vậy nên, cốt truyện Vạn Niên Linh Thủy vừa rồi, thực ra không hề thay đổi.

Vu Bạch Sương nhớ tới viên Xích Hỏa Lưu Ly Châu mà mình đã mua được, sàn đấu giá cũng không bổ sung thêm, hơn nữa trong không gian giới chỉ của y còn có con Bát Cấp Liệt Hỏa Hổ. Những thứ này đều là kết quả sau khi cốt truyện bị thay đổi.

Nói như vậy, chỉ có mình mới có thể ảnh hưởng đến cốt truyện của Trử Diễm?

Còn nam chính có thể thay đổi cốt truyện.

"Ừm..." Vậy thì việc mình sẽ chết sau khi nam chính đạt đến đỉnh cao võ đạo, có phải cũng có thể thay đổi thông qua nam chính không?

Đôi mắt xanh nhạt của Vu Bạch Sương sáng lên.

Nếu như lúc đó có thể thay đổi thành cốt truyện không chết, chẳng phải y lại có thể tiếp tục sống an nhàn sao.

Nhưng nếu không thay đổi được ---

Không thay đổi được cũng không thiệt, dù sao trước khi phát hiện ra bí mật này, Vu Bạch Sương đã sắp xếp xong cách sống cho quãng đời còn lại của mình rồi.

Vu Bạch Sương nghiêm túc suy nghĩ, vậy y phải nghĩ cách làm sao để đi theo bên cạnh Trử Diễm, rồi thông qua Trử Diễm để thay đổi kết cục mình sẽ chết trong tương lai.

"Đích thiếu gia, Bạch Dần thiếu gia tới rồi." Thị tòng tận tụy canh giữ ở cửa phòng VIP số 13 lúc này lên tiếng nhắc nhở Vu Bạch Sương.

Hồi thần lại, Vu Bạch Sương tập trung vào người em họ đang bước vào với bộ dạng kín mít từ đầu đến chân.

Lần đầu tiên thấy Bạch Dần ăn mặc như vậy, Vu Bạch Sương sắp xếp lại ngôn ngữ một chút. "Bộ dạng này của ngươi thật mới lạ, không thể để lộ mặt sao?"

"Ta lén các bậc trưởng bối trong tộc ra ngoài chơi, không thể để lộ." Bạch Dần vừa nhìn thấy y, nước mắt đã lưng tròng, nhưng khóc lóc thì quá mất mặt, Bạch Dần lại cố gắng kìm nén, vừa hít mũi vừa nói, "Ta đã mua được Vạn Niên Linh Thủy cho biểu ca rồi, đây là thẻ tinh của huynh."

Nhớ lại cảnh tượng lúc nãy em họ mình suýt khóc khi đấu giá Vạn Niên Linh Thủy, Vu Bạch Sương dịu giọng an ủi: "Vất vả cho Bạch Dần rồi, thẻ tinh này không cần trả lại cho ta."

Bạch Dần cười một tiếng, lại hít mũi một cái, "Phải trả chứ, ta không thể lấy tiền của biểu ca."

"Coi như tiền tiêu vặt cho ngươi." Vu Bạch Sương đương nhiên biết rõ mỗi tháng em họ mình có bao nhiêu tiền tiêu vặt, lại thêm tuổi còn nhỏ ham chơi, trưởng bối trong nhà quản tiền tiêu vặt cũng rất nghiêm khắc.

"Ta..." Bạch Dần còn muốn nói gì đó.

Vu Bạch Sương nghĩ một chút, "Nói ra, đây là lần đầu tiên ta cho người khác tiền tiêu vặt đấy, ngươi cứ tiêu thoải mái đi."

"!"

Nghe thấy câu này của Vu Bạch Sương, vẻ mặt Bạch Dần lập tức sáng bừng lên, nỗi u ám và chán nản lúc trước tan biến hết. "Vậy chẳng phải ta là người đầu tiên nhận được tiền tiêu vặt của Bạch Sương biểu ca sao."

Vu Bạch Sương gật đầu, "Đúng vậy."

"!!"

Bạch Dần há hốc miệng, muốn bày tỏ niềm vui sướиɠ của mình, nhưng lúc này hắn đang ngồi trước mặt Vu Bạch Sương, sợ mình sẽ mất mặt nên lại ngậm miệng lại. Cuối cùng chỉ mở to đôi mắt sáng lấp lánh, ngồi ngoan ngoãn bên cạnh Vu Bạch Sương với vẻ mặt đầy vui sướиɠ.

Chờ hắn ra khỏi sàn đấu giá nhất định phải khoe khoang với các anh chị em họ trong tộc một phen!!

Bạch Dần vui vẻ nghĩ.

"Nói ra, Bạch Dần. Ngươi có biết làm thế nào để hai người luôn ở bên nhau, duy trì mối quan hệ rất tốt, hơn nữa còn có lý do chính đáng và hợp lý không?" Vu Bạch Sương bỗng nhiên lên tiếng hỏi người em họ có quan hệ xã giao không tệ này.

Hiện tại y cần một lý do rất hợp lý để làm quen với Trử Diễm. Sau đó thông qua Trử Diễm để thay đổi kết cục mình sẽ chết trong tương lai.

"Hai người luôn ở bên nhau, rất thân thiết, hơn nữa còn chính đáng và hợp lý?" Bạch Dần nghiêm túc suy nghĩ.

"Ừ." Vu Bạch Sương nghiêm túc gật đầu.

"Vậy thì chính là quan hệ vợ chồng rồi, biểu ca. Theo luật pháp Tịch Quốc chúng ta, đối với quan hệ hôn nhân là rất nghiêm khắc, trong thời gian hôn nhân, tài sản của hai bên đều được chia sẻ, trong cơ thể cũng có khế ước ràng buộc lẫn nhau." Bạch Dần nói đến cuối, giọng nói càng thêm lưu loát, mạch lạc.

Vu Bạch Sương nghe xong lời hắn nói, vẻ mặt trầm ngâm dần trở nên phức tạp, "Ngươi đúng là nhắc ta nhớ tới một chuyện."

"Hả? Ta nhắc huynh chuyện gì?" Bạch Dần hoang mang.