Chương 36: Người không quan trọng, tức giận làm gì

Tô Nguyên Hề không trả lời, bước qua Hứa Tư Nhiên vào phòng.

Kiều Mật đang ngồi ở bàn học thấy cô liền mừng rỡ, ôm theo hai cốc cà phê tiến lại gần: “Hề Nhi, tớ mua một cốc Americano lạnh với một cốc Latte, cậu uống cái nào?”

“Americano đi.”

Hứa Tư Nhiên, bị ngó lơ, lạnh lùng nhìn hai người họ, rồi bất ngờ bật cười: “Kiều Mật, cậu đúng là ngốc, suốt ngày theo sau nịnh bợ cô ta. Người ta đã cầm chắc suất được nhận vào cả Bệnh viện Phụ thuộc Đại học Kinh Đô lẫn Viện Nghiên cứu Y học rồi, sắp bay lên cành cao làm phượng hoàng, còn cậu thì sao, chẳng được lợi lộc gì.”

Kiều Mật tức giận trừng mắt: “Cậu im miệng đi, đừng có ly gián nữa!”

Nhưng Tô Nguyên Hề chỉ làm như không nghe thấy, mở tủ ra sắp xếp mấy thứ cần mang đi.

Hứa Tư Nhiên khẽ nhướng mày, trong lòng dâng lên cảm giác đắc ý mơ hồ, rồi quay người rời đi.

“Cái Hứa Tư Nhiên này, càng ngày càng quá đáng.” Kiều Mật tức tối đóng cửa ký túc xá lại: “Hề Nhi, cậu không tức giận sao?”

Người khác có thể không biết, chứ Kiều Mật nhìn rất rõ, Hứa Tư Nhiên chẳng qua là đang ghen tỵ. Rõ ràng bản thân chẳng có năng lực, bị tụt lại phía sau ở mọi mặt, vậy mà còn mặt dày kiếm chuyện khắp nơi.

Tâm địa hẹp hòi hơn cả đầu kim.

Tô Nguyên Hề bê một chồng sách tài liệu đặt lên bàn: “Người không quan trọng, tức giận làm gì?”

“Cô ta là đang ghen tỵ với cậu đấy, những lời đâm bị thóc chọc bị gạo đó khó nghe thế nào, cậu không biết đâu.”

Kiều Mật lẩm bẩm, rồi bước tới giúp Tô Nguyên Hề thu dọn: “Tuần sau bảo vệ luận văn xong, có thể đi cùng tớ ra trung tâm thương mại chọn quà được không? Sắp tới sinh nhật bạn trai tớ rồi, tớ muốn mua cho anh ấy một chiếc đồng hồ tốt một chút.”

Tô Nguyên Hề đóng cửa tủ rồi quay đầu nhìn cô ấy: “Cậu đi làm thêm là để mua quà cho anh ta à?”

“Cũng coi như vậy.” Kiều Mật hơi ngại ngùng thừa nhận.

Tô Nguyên Hề mím môi, ánh mắt lặng lẽ.

Cô đã từng gặp bạn trai của Kiều Mật, ăn mặc toàn đồ từ đầu đến chân không dưới cả chục triệu. Với khoảng cách như vậy, liệu một cô gái có gia cảnh bình thường như Kiều Mật có nên trao hết lòng tin?

Ngoài đời làm gì có câu chuyện cổ tích Lọ Lem và hoàng tử.

Nhưng những điều này, Tô Nguyên Hề sẽ không nói ra, chuyện tình cảm như nước uống nóng lạnh, chỉ người trong cuộc mới hiểu được.

“Được.” Cô khẽ đáp.

Kiều Mật mừng rỡ nhoẻn cười.