Chương 36

Lục Hành Châu không nói anh đã đi đâu, Thẩm Linh San cũng không hỏi thêm nữa.

Cô đã quen với việc Lục Hành Châu về nhà sẽ đi tắm trước, vì vậy trong lúc chờ anh tắm, cô lại tiếp tục xem phim.

Một lát sau, tiếng gõ cửa vang lên, dì Lưu đứng bên ngoài hỏi vọng vào: "Tiểu thư, nhà bếp vừa hấp cua xong, cô có muốn ăn bây giờ không?"

Cua là một trong số ít những món ăn mà Thẩm Linh San thích lại không sợ béo, cô vội vàng đáp lại: "Có ạ!"

Cô đặt iPad xuống, xỏ dép lê rồi xuống giường ra mở cửa.

Dì Lưu bưng khay đứng bên ngoài, mỉm cười nói: "Lục tổng biết cô thích ăn cua, hôm trước đã đặc biệt dặn nhà bếp đi đặt mua. Bác Trần đã phải chạy vạy khắp nơi, cuối cùng mới tìm được loại cua béo và tươi ngon nhất mùa này. Vừa mới có một đợt hàng vận chuyển bằng đường hàng không tới, tôi liền hấp ngay vài con mang lên cho cô nếm thử."

Thẩm Linh San nghe vậy thì vô cùng ngạc nhiên.

Cô đưa tay đón lấy cái khay từ tay dì Lưu, nhìn bà hỏi: "Là Lục Hành Châu bảo người đi mua sao ạ?"

Dì Lưu cười gật đầu: "Đúng vậy. Hôm trước hai người đi nghỉ dưỡng ở Tây Sơn về, Lục tổng bảo dạo này cô ăn uống không ngon miệng lắm, dặn nhà bếp nghĩ cách làm nhiều món cô thích, lại còn nhắc cô thích ăn cua nên bảo người đi tìm mua loại cua ngon nhất."

Thẩm Linh San nghe xong mà ngẩn cả người.

Thảo nào cô thấy gần đây thực đơn nhà bếp thay đổi liên tục. Bữa trước món nào cô ít đυ.ng đũa thì bữa sau tuyệt đối không thấy xuất hiện trên bàn ăn nữa. Ngược lại, món nào cô ăn nhiều hơn một chút thì bữa sau sẽ được đặc biệt bày ngay trước mặt cô.

Khi Lục Hành Châu tắm xong bước ra, anh thấy Thẩm Linh San đang ngồi trên tấm thảm trước ghế sofa ăn cua.

Anh cầm điện thoại trên tủ đầu giường định ra ban công gọi điện, thấy Thẩm Linh San đang cặm cụi bóc cua, anh liền dặn dò: "Đừng ăn nhiều quá, coi chừng lạnh bụng đấy."

"Em biết rồi." Thẩm Linh San ngẩng đầu nhìn Lục Hành Châu, vui vẻ nói: "Dì Lưu hấp bốn con, hai chúng ta mỗi người hai con nhé."

Lục Hành Châu đáp: "Anh không ăn đâu, em ăn hai ba con là được rồi, đừng tham ăn nhiều quá."

Anh bấm số gọi đi, lúc cầm điện thoại đi ra ban công, ngang qua chỗ Thẩm Linh San, anh đưa cho cô một chiếc hộp.

"Cái gì đây ạ?"

Thẩm Linh San không biết bên trong là gì, theo phản xạ đưa tay nhận lấy.

Đến khi mở hộp ra, cô mới phát hiện đó lại chính là sợi dây chuyền mà tối qua cô đã nhắc đến với bạn.

Cô vô cùng kinh ngạc.

Tối qua lúc gọi video với bạn, cô có nhắc đến sợi dây chuyền sẽ xuất hiện trong buổi đấu giá tối nay.

Cả cô và bạn đều thấy nó rất đẹp, nhưng giá lại quá đắt đỏ, giá khởi điểm đã là mười triệu tệ, có bán cô đi cũng chẳng mua nổi.

Cô chỉ buột miệng nói vậy thôi, không ngờ Lục Hành Châu lại nghe thấy.

Rõ ràng lúc đó anh đang bận gọi điện thoại cơ mà.

Cô cầm sợi dây chuyền bước ra ngoài ban công.

Lục Hành Châu đang ngồi trên ghế sofa nghe điện thoại, thấy cô đi ra liền ngẩng đầu nhìn lên.

Thấy anh đang bàn chuyện công việc, Thẩm Linh San im lặng không lên tiếng.

Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện Lục Hành Châu, kiên nhẫn đợi anh gọi điện xong.

Một lát sau, Lục Hành Châu cúp máy, nhìn cô rồi bảo: "Lại đây."

Thẩm Linh San liền đứng dậy, bước đến trước mặt Lục Hành Châu.

Lục Hành Châu đưa tay ôm lấy eo cô, kéo cô ngồi lên đùi mình.

Anh với tay lấy hộp trang sức cô đang cầm, mở ra lấy sợi dây chuyền bên trong, nói: "Cúi đầu xuống một chút."

Thẩm Linh San vén tóc ra sau gáy, cúi đầu để lộ chiếc cổ trắng ngần.

Lục Hành Châu vừa đeo dây chuyền cho cô vừa nói: "Sau này thích cái gì thì cứ nói thẳng với anh."

Đợi Lục Hành Châu đeo xong, Thẩm Linh San ngước lên nhìn anh.

Do dự một chút, cô vẫn không kìm được mà hỏi: "Lục Hành Châu, tại sao anh lại tốt với em như vậy?"

Lục Hành Châu nhìn chằm chằm Thẩm Linh San một lúc.

Hồi lâu sau, anh mới trả lời một câu chẳng mấy đứng đắn: "Không biết nữa, chắc tại nhiều tiền?"

Mặc dù câu trả lời của Lục Hành Châu không phải là điều Thẩm Linh San mong đợi, nhưng cô vẫn cảm thấy rất vui.

Nhất là chuyện Lục Hành Châu biết cô ăn uống kém nên đã đặc biệt dặn dò nhà bếp làm món ngon cho cô.

Cô nhìn anh, không kìm được mà vòng tay qua cổ anh, ghé sát lại hôn nhẹ lên má anh một cái.

Lục Hành Châu nhìn cô đầy hứng thú.

Trên mặt Thẩm Linh San lộ ra nụ cười bẽn lẽn, cô nói: "Lục Hành Châu, cảm ơn anh đã đối tốt với em."

Dáng vẻ bẽn lẽn của Thẩm Linh San trông cũng thật đáng yêu.

Lục Hành Châu nhìn cô, khóe môi bất giác cong lên một nụ cười, anh đưa tay véo má cô, đáp lại: "Không có chi."