Lục Hành Châu nhàn nhạt ừ một tiếng.
Mạnh Lương tỏ vẻ lo lắng, nói: "Chung Phù số đỏ thật đấy, trước khi xảy ra chuyện, bố mẹ gã đã tìm đủ mọi cách tống gã ra nước ngoài, thế mà lại để gã trốn thoát được. Nhưng mà chẳng lẽ không thể truy nã quốc tế sao? Mấy chuyện bẩn thỉu gã làm đâu có thiếu vụ nào."
Lục Hành Châu nhàn nhạt đáp: "Bố mẹ gã đã lo liệu đưa gã đi được, thì ắt hẳn cũng đã tẩy trắng sạch sẽ cho gã rồi."
Vẫn chưa hết lo, Mạnh Lương nhìn Lục Hành Châu hỏi: "Vậy gã sẽ không quay lại trả thù cậu chứ?"
Như nghe được chuyện gì nực cười lắm, Lục Hành Châu nhếch môi cười khẩy.
Một lúc sau, anh mới thong thả buông một câu: "Thế thì còn phải xem gã có mạng mà quay về hay không đã."
Mạnh Lương nhìn chằm chằm Lục Hành Châu, không kìm được buột miệng: "Cậu không định..."
Lục Hành Châu ngắt lời: "Tôi chẳng định làm gì cả, đừng có suy diễn lung tung."
"Không phải.” Mạnh Lương nói: “Nhiều lúc tôi chẳng hiểu cậu đang nói gì nữa, cũng chẳng biết câu nào thật câu nào đùa."
"Không hiểu thì đừng nghe."
Lục Hành Châu liếc Mạnh Lương một cái, vẻ mặt đầy phiền chán: "Cậu có thấy hôm nay cậu nói nhiều quá không?"
Mạnh Lương: "..."
Bị chê bai, Mạnh Lương im lặng được vài giây rồi lại nhao nhao lên, tư duy nhảy số cực nhanh: "Cơ mà hôm nay cậu định mua gì thế? Tôi nói trước nhé! Cái bình hoa thời Càn Long kia là tôi chấm rồi đấy! Cậu không được tranh với tôi!"
Lục Hành Châu liếc nhìn về phía bục trưng bày, hỏi: "Cái bình lòe loẹt đủ màu kia á?"
"Đúng rồi!"
Lục Hành Châu: "Cái thứ xấu đau xấu đớn ấy, tôi có bị ấm đầu đâu mà tranh với cậu."
Mạnh Lương: "???"
"Này, sao cậu dám kỳ thị gu thẩm mỹ của người khác hả!" Mạnh Lương bất bình lên án.
Lục Hành Châu không nhịn được cười, nói: "Được rồi, tôi xin lỗi cậu."
Mạnh Lương: "Không được! Ít nhất phải đền cho tôi một chiếc xe thì tôi mới chấp nhận lời xin lỗi! Lấy cái chiếc cậu mới tậu mấy hôm trước ấy, tôi me nó lâu lắm rồi."
Lục Hành Châu bắt đầu thấy phiền phức, bèn nói: "Lát nữa bảo chú Trương lái qua cho cậu, ồn ào đau cả tai."
"Vãi chưởng!" Mạnh Lương kích động reo lên: "Lục Hành Châu, cậu đúng là bạn tốt nhất của tôi!"
"Câm miệng." Lục Hành Châu đưa tay day day mi tâm: “Ồn ào chết đi được."
"Được được được, tôi câm ngay đây!"
Được vài giây, anh ta lại hỏi: "Thế rốt cuộc tối nay cậu định mua gì?"
Lục Hành Châu quay sang nhìn hắn.
Vừa thấy biểu cảm của Lục Hành Châu, Mạnh Lương biết ngay vị Diêm Vương này thực sự thấy phiền rồi, bèn cười gượng gạo, ngoan ngoãn ngậm miệng ngồi xuống.
Mười giờ tối.
Lục Hành Châu đã mua một sợi dây chuyền kim cương hồng với mức giá cao nhất trong đêm đấu giá.
Bước ra khỏi hội trường đấu giá, Mạnh Lương nhìn sợi dây chuyền trên tay Lục Hành Châu, tò mò hỏi: "Mua cho Thẩm Linh San hả?"
Lục Hành Châu đáp: "Mấy câu hỏi mà đáp án đã rành rành ra đấy thì lần sau đừng có hỏi nữa, người ta lại tưởng não cậu úng nước, IQ không đủ dùng đấy."
Mạnh Lương: "???"
Sau khi Lục Hành Châu lên xe đi khuất, Mạnh Lương vẫn đứng ngẩn người tại chỗ. Mãi một lúc sau anh ta mới phản ứng lại, quay sang nhìn trợ lý của Lục Hành Châu: "Này, Lục tổng nhà các cậu có ý gì thế? Cậu ta đang chửi tôi ngu à?"
Trợ lý Tiểu Hà cố nín cười.
Tuy đúng là ý đó thật, nhưng cậu ta nào dám nói ra.
Mạnh Lương cúi đầu nhìn chiếc bình hoa đang ôm trong lòng.
Chợt nhớ ra lúc nãy Lục Hành Châu còn chê cái bình hoa anh ta chọn xấu xí.
Anh ta tức tối chống nạnh, quay sang Tiểu Hà phân bua: "Tiểu Hà, cái miệng Lục tổng nhà cậu càng ngày càng độc địa rồi đấy. Cậu ta dám chê cái bình hoa của tôi xấu, còn bảo có bị ấm đầu mới tranh với tôi. Tiểu Hà, cậu nói một câu công đạo xem nào, cái bình này xấu chỗ nào? Chẳng phải rất đẹp sao! Tôi còn định đặt nó ở phòng khách nhà tôi đấy, đảm bảo tôn lên gu thẩm mỹ của tôi luôn!"
Tiểu Hà liếc nhìn chiếc bình hoa trong lòng Mạnh Lương, khóe mắt giật giật, rồi gượng gạo đáp: "Cũng... cũng đẹp ạ."
-
Khi Lục Hành Châu về đến nhà, Thẩm Linh San vẫn chưa ngủ.
Cô đã tắm rửa xong xuôi, thay đồ ngủ và đang nằm sấp trên giường xem phim bằng iPad.
Nghe tiếng mở cửa, cô quay đầu lại, thấy Lục Hành Châu xách áo vest bước vào liền cười tươi chào đón: "Lục Hành Châu, anh về rồi."
Lục Hành Châu ừ một tiếng, đi vào phòng ném áo khoác lên ghế, hỏi: "Tối nay em ăn gì?"
Thẩm Linh San đáp: "Tối nay bếp làm sườn xào chua ngọt, em ăn được mấy miếng liền."
Lục Hành Châu đi tới bên giường tháo đồng hồ, nói: "Tốt lắm, có tiến bộ."
Hôm nay Thẩm Linh San mua được món quà mà cô tin chắc mẹ sẽ rất thích nên tâm trạng vô cùng vui vẻ.
Cô cười tươi rói, ngước nhìn Lục Hành Châu hỏi: "Mà tối nay anh có tiệc xã giao à? Sao về muộn thế?"
Lục Hành Châu liếc nhìn cô, trong đáy mắt thoáng hiện lên ý cười như có như không, trêu chọc: "Sao thế? Nhớ anh à?"
"Không phải!" Thẩm Linh San kiên quyết không chịu thừa nhận rằng hôm nay cô thực sự có chút nhớ Lục Hành Châu, cô chối: "Em chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi."
Lục Hành Châu tháo chiếc đồng hồ đeo tay ném lên tủ đầu giường, vừa tiếp tục cởi khuy tay áo sơ mi vừa đáp: "Có chút việc."
"Ồ."