Chương 34: Chứng sạch sẽ

Tháng mười hai, tại Bắc Thành đã xảy ra một sự kiện chấn động.

Gia tộc nhà họ Chung chuyên làm ăn phi pháp sừng sững ở Bắc Thành mấy chục năm nay, cuối cùng cũng bị điều tra xử lý. Do chứng cứ đầy đủ, chỉ sau một đêm, tất cả những người liên quan đều bị kết án tù.

Mọi người đều cho rằng khí số của nhà họ Chung đã tận, chỉ có Mạnh Lương biết rõ, chuyện này Lục Hành Châu đã âm thầm ra tay không ít. Không nói đến chuyện khác, chỉ riêng đống bằng chứng xác thực kia, nếu không phải do anh gửi cho cảnh sát thì có vặt đầu Mạnh Lương xuống anh ta cũng không tin.

Tối hôm đó, Bắc Thành có một buổi đấu giá. Mạnh Lương đã sớm nhắm trúng một món đồ sứ thời Càn Long, tối nay nhất định phải rinh về bằng được.

Khi anh ta đến nơi, từ xa đã nhìn thấy Lục Hành Châu cũng có mặt.

Lục Diêm Vương quả không hổ danh là Lục Diêm Vương, khí trường lạnh lùng người sống chớ lại gần, dọa cho những người có mặt tại đó chẳng ai dám ngồi cạnh anh.

Mạnh Lương đương nhiên không sợ, dù sao cũng là chỗ giao tình từ nhỏ.

Anh ta bước tới, kéo chiếc ghế bên cạnh Lục Hành Châu ra, nói: "Cậu xem cậu dọa người ta kìa, chẳng ai dám ngồi cạnh cậu cả. Chắc chắn là do vụ bữa tiệc từ thiện năm ngoái, cô tiểu thư nhà họ Triệu đến mời rượu cậu, dọa cho mọi người không ai dám lại gần cậu nữa rồi."

Nhớ lại chuyện năm ngoái, đến giờ Mạnh Lương vẫn thấy buồn cười.

Lục Hành Châu này quả thực sở hữu vẻ ngoài vô cùng tuấn tú, đẹp trai đến mức không chê vào đâu được. Vì vậy, bất kể là trong giới danh gia vọng tộc hay giới giải trí, số phụ nữ thầm thương trộm nhớ, muốn leo lên giường anh nhiều không đếm xuể.

Nhưng ai cũng biết Lục Hành Châu mắc bệnh sạch sẽ rất nghiêm trọng, hơn nữa cực kỳ ghét bị người khác chạm vào. Thế nên mọi người thích thì thích thật đấy, nhưng đa số chỉ dám đứng nhìn từ xa chứ không dám hành động.

Khổ nỗi cô tiểu thư nhà họ Triệu kia vừa mới về nước, tuy cũng nghe người ta khuyên đừng chọc vào Lục Hành Châu, nhưng cô ta lại không tin vào điều đó, có lẽ cũng vì quá tự tin vào nhan sắc của mình.

Thế là trong bữa tiệc, cô ta cầm ly sâm panh đi đến chỗ ngồi của Lục Hành Châu.

Nói là mời rượu, nhưng lại khéo làm sao, một người trưởng thành đàng hoàng mà lại không cầm nổi ly rượu, chưa kịp mời thì rượu trong ly đã "vô tình" đổ lên người Lục Hành Châu.

Nếu chỉ đổ lên vai thì thôi, tối hôm đó đông người như vậy, Lục Hành Châu có lẽ cũng sẽ nể mặt con gái người ta một chút.

Nhưng cô Triệu này gan to tày trời, cứ nhất quyết phải "vô tình" đổ rượu lên quần Lục Hành Châu.

Đổ rượu xong chưa tính, cô ta còn vội vàng đưa tay định lau cho anh.

Tuy nhiên tay còn chưa kịp chạm vào thì đã bị vệ sĩ đứng sau lưng Lục Hành Châu tóm chặt lấy cổ tay.

Đại tiểu thư Triệu lúc đó tức điên người, trừng mắt nhìn vệ sĩ của Lục Hành Châu quát: "Đồ chó má! Bỏ cái tay bẩn thỉu của mày ra!"

Lục Hành Châu cụp mắt hờ hững lau vết nước trên quần, sau khi nghe cô Triệu chửi bới, anh lạnh nhạt buông một câu: "Bẻ gãy tay cô ta cho tôi."

Thế là tối hôm đó, đại tiểu thư Triệu không những mất mặt trước bao người mà còn được khuyến mãi thêm cái cổ tay bị trật khớp.

Nghe nói cô Triệu về nhà làm ầm ĩ một trận với bố, đòi ông ta phải giúp cô ta báo thù, làm cho Lục Hành Châu phá sản.

Bố cô ta tức đến mức râu tóc dựng ngược, mắng: "Con trêu chọc ai không trêu lại đi trêu chọc Lục Hành Châu! Còn đòi làm nó phá sản, nó không ném bố xuống biển cho cá mập ăn đã là tổ tông phù hộ rồi!"

Nghe đồn sau đêm đó, cô tiểu thư nhà họ Triệu bị bố nhốt trong từ đường tổ tiên sám hối suốt một tuần, bắt quỳ trước bài vị tổ tông để kiểm điểm.

Nhưng rõ ràng vị tiểu thư Triệu kia chẳng hề hối lỗi chút nào, vừa được thả ra đã lập ngay một tài khoản phụ trên mạng, ngày ngày nguyền rủa Lục Hành Châu chết không toàn thây.

Chuyện này Lục Hành Châu đương nhiên biết, nhưng rõ ràng anh lười để ý đến cô tiểu thư họ Triệu điên khùng đó.

Có lần Mạnh Lương tò mò vào xem thử tài khoản phụ kia, thấy chửi độc địa thật. Anh ta bảo Lục Hành Châu xử lý đi, nhưng Lục Hành Châu chẳng thèm để vào mắt, nói: "Cô ta rủa tôi chết là tôi chết à? Sao? Cô ta là Diêm Vương chắc?"

Lục Hành Châu lười biếng chống tay phải lên tay vịn ghế, liếc nhìn Mạnh Lương một cái, nói: "Vậy gan cậu cũng to đấy, không sợ tôi chặt tay cậu à?"

Mạnh Lương cười hề hề, ngồi xuống nói: "Tôi thì chắc chắn là khác rồi, hai chúng ta là chỗ giao tình vào sinh ra tử, cậu chặt tay ai chứ đời nào lại chặt tay tôi."

"Cơ mà hôm nay mặt trời mọc đằng Tây à? Cậu mà cũng có thời gian đến buổi đấu giá sao?"

Anh ta nhìn quanh bốn phía, hỏi: "Cậu đi một mình à? Thẩm Linh San đâu?"

Lục Hành Châu uể oải dựa lưng vào ghế, đáp: "Sắp đến sinh nhật mẹ cô ấy rồi, cô ấy đi cùng bạn chọn quà sinh nhật cho mẹ."

"Oa." Mạnh Lương cảm thán: "Đúng là cô con gái ngoan hiền hiếu thảo."

Lục Hành Châu không đáp lại, chống đầu không biết đang lơ đễnh hay đang suy nghĩ chuyện gì.

Nhắc đến Thẩm Linh San, Mạnh Lương chợt nhớ tới chuyện của Chung gia, sắc mặt bỗng trở nên nghiêm túc, nhìn Lục Hành Châu hỏi: "Tin tức về nhà họ Chung cậu xem chưa?"