Chương 28: Đi ăn tối

Tâm trạng ủ rũ cả ngày của Thẩm Linh San đã được chú thỏ con mà Lục Hành Châu tặng cho chữa lành.

Vừa thay đồ xong và bước ra từ phòng tắm, cô đã nhìn thấy Lục Hành Châu đang đợi mình ở cửa.

Anh đút một tay vào túi quần, dáng vẻ có chút lười biếng dựa vào cạnh cửa, tay phải thì cầm điện thoại lướt gì đó.

Trong khi đó, Thẩm Linh San vừa thay đồ xong là chạy ngay đến xem chú thỏ con.

Cô ngồi xổm trước bàn trà, rót nước khoáng sạch vào một cái ly, sau đó mở l*иg ra rồi đặt chiếc ly đã đựng đầy nước vào bên trong.

Cô đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu thỏ con, giọng điệu ngọt ngào mềm mại như đang dỗ một đứa trẻ: "Thỏ con ngoan nhé, mẹ ra ngoài ăn tối một lát rồi về ngay."

Lục Hành Châu vừa đặt xong nhà hàng, ngẩng đầu lên thì thấy Thẩm Linh San đang dỗ dành chú thỏ.

Anh nhìn cô, khóe môi bất giác cong lên thành một nụ cười rồi nói: "Em đang chơi trò đồ hàng đấy à, Thẩm Linh San?"

Thẩm Linh San dịu dàng xoa đầu thỏ con, khẽ nói: "Đây là thú cưng của em, đương nhiên em là mẹ của nó rồi."

Vừa nói, cô vừa nhẹ nhàng đóng cửa l*иg lại, rồi cười tủm tỉm nhìn Lục Hành Châu và bảo: "Nhưng mà nó là do anh mua về, nên em không ngại để anh làm ba của nó đâu."

Lục Hành Châu nhìn cô, trong mắt ánh lên ý cười, nói: "Vậy có cần phải đặt cho nó một cái tên không?"

"Đương nhiên là phải đặt tên rồi." Thẩm Linh San đáp: "Lúc nãy em xem rồi, nó là bé gái, cho nên nó sẽ mang họ em, tên là Thẩm Nữu Nữu."

Lục Hành Châu không nhịn được mà bật cười.

"Cười cái gì?"

Thẩm Linh San bước đến trước mặt Lục Hành Châu, ra vẻ sẵn sàng tiếp thu ý kiến mà hỏi: "Lục tổng có cao kiến gì không ạ?"

Ý cười trong mắt Lục Hành Châu vẫn chưa tan, lúc nhìn Thẩm Linh San rõ ràng là đang cố nén cười, anh nói: "Không có gì, Thẩm Nữu Nữu nghe hay đấy, không tệ, rất có văn hóa."

Thẩm Linh San vừa nhìn thấy dáng vẻ nén cười của Lục Hành Châu là biết ngay người này lại đang chế nhạo mình.

Cô bực bội lườm anh một cái rồi nói: "Cười chết anh đi cho rồi."

Nói rồi, cô quay người lấy giày từ trong vali ra.

Tối nay, cô mặc một chiếc váy liền dài đến gối, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác ngắn, vì vậy cô định đi một đôi bốt cao cổ ở dưới.

Lục Hành Châu thấy cô lôi một đôi bốt cao cổ từ trong vali ra thì khẽ nhướng mày, nói: "Em chắc là muốn đi đôi giày này ra ngoài chứ?"

Anh tốt bụng nhắc nhở: "Trên núi này toàn là đường dốc gập ghềnh, anh khuyên em tốt nhất nên đi đôi giày thể thao bên cạnh kia kìa."

"Em không thích, em chỉ đi đôi này thôi."

Thẩm Linh San vốn yêu cái đẹp từ nhỏ, bộ đồ cô mặc tối nay phải phối với bốt cao cổ thì mới đẹp.

Thế là, cô hoàn toàn không nghe lời Lục Hành Châu, cứ thế ngồi xuống chiếc ghế đẩu ở huyền quan, vui vẻ xỏ đôi bốt vào.

Lục Hành Châu liếc nhìn đế giày của cô.

Tuy không phải giày cao gót, nhưng anh ước chừng đôi giày này cũng phải nặng đến một, hai cân.

Dựa trên kinh nghiệm đi một vòng trên núi vào chiều nay, anh đoán rằng Thẩm Linh San đi đôi giày này ra ngoài chưa đầy mười phút là sẽ chịu không nổi.

Anh nhìn Thẩm Linh San đang vui vẻ đứng trước gương làm điệu.

Sau vài giây im lặng, anh vẫn không nhịn được mà hỏi lại lần nữa: "Em thật sự không định đổi một đôi giày khác sao? Anh nói trước mất lòng, lát nữa đi đau chân thì đừng có bắt anh cõng đấy."

"Yên tâm đi, dù có phải bò em cũng sẽ tự bò về."

Thẩm Linh San mạnh miệng tuyên bố.

Chủ yếu là vì cô đã quen đi bốt cao cổ, tuy có hơi nặng một chút, nhưng việc đi lại với loại giày này đối với cô chỉ là chuyện nhỏ. Vì vậy, để được đẹp, cô nhất quyết không chịu đổi sang giày thể thao.

Thế nhưng, cô không ngờ rằng Lục Hành Châu lại không hề nói quá chút nào, trên núi này quả thật đâu đâu cũng là dốc cao đường khó đi.

Từ khách sạn đi ra, còn chưa đến được chỗ ăn tối mà cô đã cảm thấy hai chân mình sắp gãy đến nơi.

Thế là, cô nhìn về phía Lục Hành Châu, không nhịn được hỏi: "Lục Hành Châu, chúng ta đi đâu ăn vậy? Sao vẫn chưa tới nữa?"

Lục Hành Châu dừng bước nhìn cô, ánh mắt như cười như không, giọng điệu rõ ràng mang theo ý trêu chọc, hỏi: "Sao thế? Đi không nổi nữa à?"

Thẩm Linh San vốn rất sĩ diện.

Thấy Lục Hành Châu cười mình, cô liền nói ngay: "Không phải!"

"Em chỉ muốn biết là ăn gì thôi? Em đói bụng rồi."

Dù có chết, cô cũng nhất quyết không thừa nhận mình đi không nổi nữa.

Ước gì có thể cởi phăng đôi giày dưới chân ra ngay lập tức.

Lục Hành Châu nhìn cô, trong mắt thoáng qua ý cười. Anh khẽ hất cằm, nói: "Tới rồi, nhà hàng ở trên kia kìa."

Thẩm Linh San ngẩng đầu lên nhìn, lúc này mới phát hiện ra họ đã tới ngay trước cửa.

Thế là, cô liền lấy hết sức bình sinh, đi vài ba bước tới đó, vừa vào trong liền muốn tìm ngay một chỗ để ngồi xuống nghỉ ngơi.

Nhân viên phục vụ mỉm cười hỏi cô: "Chào cô ạ, xin hỏi cô có đặt bàn trước không ạ?"

Thẩm Linh San quay đầu lại nhìn Lục Hành Châu.

Lục Hành Châu theo sau bước vào, nói: "Họ Lục, 7136."

Nhân viên phục vụ lật xem danh sách đặt bàn rồi vội vàng nói: "Hóa ra là Lục tiên sinh, chúng tôi đã giữ cho ngài vị trí có tầm nhìn đẹp nhất trên tầng hai. Mời hai vị đi lối này."

Thẩm Linh San vốn tưởng rằng đến nơi là có thể ngồi xuống nghỉ ngay, không ngờ lại còn phải lên tận tầng hai.

Cô theo phản xạ nhìn quanh một vòng, phát hiện trong quán không hề có thang máy.

Vừa ngẩng lên đã thấy bậc thang, vẻ mặt cô sắp méo xệch cả đi.

Lục Hành Châu đứng bên cạnh nhìn cô, nén cười nói: "Đi không nổi thì cứ nói, đừng cố tỏ ra mạnh mẽ làm gì."

"Ai nói em đi không nổi chứ!"

Thẩm Linh San vừa ngẩng đầu nhìn quanh vừa nói: "Em chỉ đang ngắm nghía cách bài trí của quán thôi, mang đậm phong cách cổ xưa, trông cũng đẹp đấy chứ."

Nói rồi, cô đi thẳng lên lầu. Dáng vẻ hiên ngang, trông đầy khí thế, chiếc cổ thiên nga xinh đẹp ngẩng cao, hệt như một nàng công chúa công kiêu hãnh.