- 🏠 Home
- Đô Thị
- HE
- Bến Đỗ Bình Yên
- Chương 27: Anh có vứt nó đi không?
Bến Đỗ Bình Yên
Chương 27: Anh có vứt nó đi không?
Lúc Lục Hành Châu trở về, Thẩm Linh San đã không còn khóc nữa.
Cô ngồi trên giường, đôi mắt vì khóc mà đỏ hoe, đang nhìn ngắm cảnh thu ngoài cửa sổ.
Nghe thấy tiếng quẹt thẻ mở cửa, cô quay đầu lại thì thấy Lục Hành Châu từ bên ngoài bước vào.
Trên tay anh có xách một thứ gì đó, được một tấm vải che lại nên không nhìn ra là gì.
Cô tò mò hỏi: "Anh cầm gì trên tay thế?"
"Em tự qua đây mà xem."
Lục Hành Châu xách món đồ vào phòng, đi đến giữa nhà rồi đặt nó lên bàn trà.
Thẩm Linh San xỏ dép lê bước xuống giường.
Cô đi đến trước bàn trà, ngồi xổm xuống. Khi đưa tay lên sờ, qua lớp vải che màu đen, cô phát hiện bên trong hình như là một cái l*иg.
Cô dường như nghĩ đến điều gì đó, tim bất giác đập nhanh hơn mấy phần, vội vàng lật tấm vải che ra.
Bên dưới tấm vải đen, một chú thỏ con với bộ lông trắng như tuyết đang ngoan ngoãn ngồi ở trong.
Cô vô cùng kinh ngạc và vui mừng, vui đến mức thốt lên: "Thỏ con!"
Trên gương mặt cô tức thì nở một nụ cười rạng rỡ. Cô ngẩng đầu nhìn Lục Hành Châu, vui vẻ hỏi: "Lục Hành Châu, sao lại là thỏ con vậy?"
Thấy cô vui như vậy, Lục Hành Châu cảm thấy không uổng công mình đã phải lượn lờ cả buổi ở cái khu chợ ồn ào đến phát phiền kia.
Anh đưa tay lên nâng cằm cô, nhìn cô hỏi: “Vui rồi chứ?”
Thẩm Linh San vui vẻ gật đầu.
Cô nhìn Lục Hành Châu, rồi chợt sực nhận ra điều gì đó. Trong lòng có chút bất ngờ, cô không khỏi hỏi: “Có phải vì thấy em không vui, nên anh mới ra ngoài mua thỏ cho em không?”
Lục Hành Châu liếc cô một cái rồi đáp: “Chủ yếu là do anh thấy em cứ khóc mãi, sợ em khóc đến sưng cả mắt lên, rồi xấu đến mức anh không nhìn nổi nữa.”
Vừa nói, anh vừa vắt chiếc áo vest trên tay lên thành ghế sofa.
Thẩm Linh San không vui liếc Lục Hành Châu một cái, nói: “Lục Hành Châu, cái miệng của anh không nói nổi một câu nào dễ nghe à.”
Lục Hành Châu ngồi xuống sofa, đưa tay cởi hai chiếc cúc áo trên cùng, rồi cười nhìn Thẩm Linh San, trêu chọc: “Thế em muốn nghe lời hay ý đẹp gì nào?”
Thẩm Linh San không muốn đôi co với anh nữa, bèn nói: “Thôi bỏ đi, dù sao miệng lưỡi anh độc địa như vậy, em cũng chẳng trông mong anh nói được câu gì tử tế.”
Nói rồi, cô cúi xuống mở l*иg, và khi nhìn thấy chú thỏ nhỏ, cả mắt và môi cô đều cong lên vì vui sướиɠ.
Cô cẩn thận đưa tay bế chú thỏ nhỏ ra khỏi l*иg, thích thú đến mức không kìm được mà áp má vào bộ lông mềm mại của nó, giọng bất giác nũng nịu: “Ôi cưng quá đi mất, bé cưng của chị.”
Lục Hành Châu nhìn cô, khoé môi bất giác cong lên thành một nụ cười, anh hỏi: “Thích đến thế cơ à?”
“Đương nhiên rồi, đáng yêu thế này cơ mà.” Cô ngẩng đầu nhìn Lục Hành Châu, đôi mắt sáng lấp lánh, hỏi: “Anh không thấy nó đáng yêu à?”
Lục Hành Châu đáp: “Cũng tàm tạm.”
Bất chợt, Thẩm Linh San nhớ ra Lục Hành Châu mắc bệnh ưa sạch sẽ.
Cô có chút ngạc nhiên, nhìn anh hỏi: “Mà sao anh lại mua thỏ con cho em? Anh không sợ bẩn sao?”
“Sợ chứ.” Lục Hành Châu nói: “Cho nên em tự dọn dẹp cho nó sạch sẽ vào, đừng để nó đi vệ sinh lung tung, và tuyệt đối không được cho nó lên sofa hay lên giường.”
Thẩm Linh San nhìn bộ dạng ghét bỏ của Lục Hành Châu, nhưng trong lòng lại bất chợt cảm thấy ngọt ngào đến lạ.
Cô biết rất rõ bệnh ưa sạch sẽ của Lục Hành Châu nghiêm trọng đến mức nào.
Dù sao đi nữa, việc anh thấy cô không vui mà chịu mua thỏ con cho cô nuôi đã được xem là đối xử với cô rất tốt rồi.
Suy cho cùng, bà nội vốn không hề ưa sạch sẽ, thế mà năm đó chỉ vì chê con thỏ của cô hôi, đã không một lời báo trước mà cho quản gia đem nó đi cho người khác.
Cô nhìn Lục Hành Châu, nghiêm túc hỏi: “Vậy nếu nó đi bậy, hoặc trèo lên sofa, lên giường, anh có đem nó đi cho người khác không?”
Lục Hành Châu nhìn vào ánh mắt nghiêm túc của Thẩm Linh San.
Anh chợt nhớ lại lúc nãy trong điện thoại, cô đã kể rằng con thỏ cô nuôi hồi nhỏ đã bị bà nội đem cho người khác mất.
Anh im lặng nhìn cô vài giây rồi nói: “Tóm lại là không được cho nó vào phòng ngủ. Còn những chỗ khác thì em dọn dẹp kịp thời là được, đừng để anh nhìn thấy.”
Nghe Lục Hành Châu nói vậy, Thẩm Linh San biết đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất của anh rồi.
Nụ cười lại rạng rỡ trên môi, cô ôm chú thỏ nhỏ ngồi xuống bên cạnh Lục Hành Châu, đưa nó về phía anh, hỏi: “Anh có muốn bế nó thử không? Lông nó xù lên đáng yêu lắm.”
Lục Hành Châu ghét bỏ ra mặt, lập tức nhích người sang bên cạnh, nói: “Không bế, đừng đưa cho anh.”
Thẩm Linh San thấy bộ dạng né như né tà của Lục Hành Châu thì không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Thấy Lục Hành Châu thật sự không thích, cô cũng không làm khó anh nữa.
Cô đặt chú thỏ nhỏ lại vào trong l*иg.
Sau khi đóng cửa l*иg lại, cô ngẩng đầu lên nhìn Lục Hành Châu, đột nhiên có chút tò mò hỏi: “Mà này Lục Hành Châu, sao bệnh ưa sạch sẽ của anh lại nặng như vậy? Anh bị từ nhỏ à?”
Lục Hành Châu “ừ” một tiếng qua loa, lười giải thích về nguồn cơn căn bệnh của mình.
Anh nhìn Thẩm Linh San, đoạn chuyển chủ đề: “Đói chưa? Có muốn ra ngoài ăn cơm không?”
Lúc này tâm trạng của Thẩm Linh San đã tốt lên rất nhiều, cô vui vẻ gật đầu, nói: “Vâng, anh đợi em thay đồ một lát.”
- 🏠 Home
- Đô Thị
- HE
- Bến Đỗ Bình Yên
- Chương 27: Anh có vứt nó đi không?