Chương 23: Cô diễn không nổi nữa rồi.

Lục Hành Châu đặt điện thoại xuống, cúi mắt rút một điếu thuốc từ trong bao, ngậm giữa hai hàm răng rồi bật lửa châm lên.

Nhắc đến Thẩm Linh San, Mạnh Lương chợt nhớ ra một chuyện, bèn hỏi: "À phải rồi, cậu có biết ba của Thẩm Linh San bị người ta đánh gãy cả hai chân không? Nghe nói là nhà họ Chung cho người làm đấy."

Lục Hành Châu rít một hơi thuốc, nhả ra một vòng khói rồi mới lơ đãng đáp: "Chuyện đáng ăn mừng như thế, dĩ nhiên là biết rồi."

Mạnh Lương nhìn Lục Hành Châu, không kìm được mà hỏi: "Chuyện này không có liên quan gì đến cậu chứ?"

Lục Hành Châu hiếm hoi bật cười một tiếng, như thể vừa nghe được chuyện gì đó rất buồn cười.

Cái tên Thẩm Thành Việt thậm chí còn không đáng để anh nhắc đến, anh thản nhiên nói: "Một khẩu súng không có đạn cũng đủ dọa ông ta sợ đến tè ra quần, cái thứ hèn mạt như vậy, ra tay với ông ta tôi còn thấy bẩn tay mình."

Mạnh Lương nghe Lục Hành Châu nói không nhúng tay vào chuyện này, bất giác thở phào nhẹ nhõm.

Chợt lại nghĩ đến nhà họ Chung, thế là anh ta lại hỏi tiếp: "Vậy chuyện của nhà họ Chung thì chắc chắn có liên quan đến cậu rồi chứ? Nhà họ bao nhiêu năm nay vẫn luôn yên ổn, sao cảnh sát lại đột nhiên tìm được nhiều bằng chứng đến mức có thể hốt trọn cả ổ như vậy, cậu không tuồn cho cảnh sát chút manh mối gì à?"

Chuyện của nhà họ Chung, rõ ràng là có kẻ muốn ra tay với họ.

Anh ta nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có thể nghĩ đến vị tổ tông đang ở ngay trước mắt mình đây.

Lục Hành Châu ngước mắt nhìn Mạnh Lương, ra cái bộ dạng công dân tốt tuân thủ pháp luật, giả vờ giả vịt nói: "Cơm có thể ăn bậy, nhưng lời thì không thể nói bừa. Chuyện của nhà họ Chung thì có liên quan gì đến tôi chứ, chẳng qua là bây giờ họ làm chuyện xấu quá nhiều, vận số đã tận mà thôi."

Mạnh Lương: "..."

Nhìn cái bộ dạng giả vờ giả vịt của Lục Hành Châu, Mạnh Lương không khỏi thầm chửi trong lòng --

Cậu cứ làm màu đi!

Làm màu bị sét đánh đấy!

-

Khi Lục Hành Châu kết thúc chuyến công tác, trở về Bắc Thành, mùa thu ở đây cũng chỉ còn lại chút dư âm cuối cùng.

Mỗi ngày Thẩm Linh San đều đứng ở cửa nhà nhìn lá cây trong sân ngày một điêu tàn, lòng cô cũng giống như những chiếc lá rụng ấy, lạnh lẽo và vô cùng tiếc nuối.

Đều tại tên Chung Phù chết tiệt đó!

Hại cô sắp bỏ lỡ cả mùa thu của Bắc Thành rồi.

Những ngày ngắm thu hàng năm đều là những ngày hạnh phúc nhất trong năm của cô.

Cũng chỉ vì cái lũ khốn kiếp đó mà bây giờ cô chẳng còn được ngắm nữa!

Vì mùa thu sắp trôi qua, mấy ngày nay tâm trạng của cô không được tốt cho lắm, thế nên vào cái đêm Lục Hành Châu đi công tác về, cô cũng không xuống lầu đón anh, mà chỉ cuộn mình trong chăn, nhắm mắt giả vờ như đã ngủ rồi.

Thế là, khi Lục Hành Châu vào phòng, anh đã bắt được một nhóc nhát gan đang giả vờ ngủ.

Anh bước vào phòng, tiện tay ném chiếc áo khoác đang cầm trên tay lên ghế, rồi vừa cởi cà vạt, vừa nói chuyện với Thẩm Linh San: "Nghe dì Lưu nói em bị dị ứng với tia cực tím của mùa thu."

Thẩm Linh San: "..."

Lục Hành Châu đi đến bên giường, ném chiếc cà vạt vừa cởi ra lên tủ đầu giường, rồi tiếp tục cởi cúc áo sơ mi, đoạn lại nói tiếp với Thẩm Linh San: "Cái bệnh này của em cũng lạ thật đấy, dị ứng với tia cực tím mùa thu, thế có dị ứng với tia cực tím mùa hè không?"

Thẩm Linh San: "..."

Lục Hành Châu cởϊ áσ sơ mi ra ném vào giỏ đồ bẩn, sau đó cầm khăn tắm đi thẳng vào phòng tắm.

Thẩm Linh San vểnh tai lên, nghe thấy tiếng nước trong phòng tắm vang lên rồi mới dám mở mắt ra.

Cô nhìn về phía cửa phòng tắm, lắc đầu thở dài.

Lục Hành Châu, đúng là một người đàn ông mắc bệnh sạch sẽ nặng.

Khoảng chừng hai mươi phút sau, Thẩm Linh San nghe tiếng nước tắt, liền vội vàng ném điện thoại xuống, nằm lại vào trong chăn, nhắm chặt mắt.

Lúc Lục Hành Châu quấn khăn tắm từ phòng tắm bước ra, liền thấy Thẩm Linh San vẫn giữ nguyên tư thế ngủ như lúc nãy.

Đáy mắt anh thoáng qua một nụ cười như có như không.

Anh vừa lau tóc vừa đi đến bên giường, thấy điện thoại của Thẩm Linh San trên tủ đầu giường, bèn đưa tay chạm thử.

Nhiệt độ nóng hổi truyền đến tay anh.

Anh không nhịn được mà bật ra một tiếng cười từ trong cổ họng.

Thẩm Linh San đang ở trong chăn bất giác nắm chặt lấy vạt váy.

Cô cảm thấy hình như Lục Hành Châu đã phát hiện ra mình đang giả vờ rồi.

Làm sao bây giờ?

Cô có hơi diễn không nổi nữa rồi.

Ngay lúc cô đang đấu tranh tư tưởng, nghĩ xem có nên giả vờ mơ màng tỉnh dậy hay không, thì bỗng nghe thấy Lục Hành Châu chậm rãi cất lời: "Dì Lưu nói gần đây ngày nào em cũng ra cửa phơi nắng, không phải là bị dị ứng với tia cực tím mùa thu sao? Chắc không phơi nắng đến mức nổi mẩn đỏ khắp người chứ?"

Trong lúc nói, anh đột nhiên ngồi xuống mép giường, đưa tay giật phắt tấm chăn của cô ra.

Thẩm Linh San không thể giả vờ được nữa, vội vàng mở mắt ra, theo phản xạ định giằng lại chăn.

Nhưng Lục Hành Châu lại kéo chặt chăn không trả, đoạn đưa tay lên véo cằm cô, cười trêu: "Ồ, nhóc nhát gan tỉnh ngủ rồi à?"

Thẩm Linh San có chút thẹn quá hóa giận, mặt đỏ bừng lên, bò dậy định giật lại tấm chăn.

Nhưng cô vừa mới ngồi thẳng người dậy, đã bị Lục Hành Châu ôm lấy eo rồi đè ngược trở lại giường.

Cô nhìn vào mắt Lục Hành Châu, tim bỗng đập rất nhanh, lắp bắp nói: "Anh... anh làm gì vậy?"

Lục Hành Châu nhìn cô, trong mắt mang theo ý cười, nói: "Không phải bị dị ứng tia cực tím sao, để anh xem trên người em đã phơi nắng ra bao nhiêu nốt mẩn đỏ rồi."

"Em không có..."

Chẳng để cô kịp giải thích, Lục Hành Châu đã cúi xuống hôn cô.