Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Bến Đỗ Bình Yên

Chương 21: Anh là người dân lương thiện

« Chương TrướcChương Tiếp »
Ngoài lần này bị Thẩm Thành Việt chuốc thuốc đưa lên giường Chung Phù, cô thoáng chốc còn nhớ lại rất nhiều cảnh bị đánh đập hồi nhỏ.

Không phải kiểu cha mẹ bình thường dạy dỗ con cái chỉ đánh qua loa vài cái, Thẩm Thành Việt mỗi lần đánh cô đều là đánh thừa sống thiếu chết.

Cô chưa bao giờ làm sai bất cứ điều gì, nhưng ông ta cứ muốn đánh cô. Ông ta ở ngoài chỉ cần hơi không vừa ý là về nhà đánh cô trút giận, mỗi lần đều đấm đá túi bụi, đánh đến khi cô co quắp ở góc tường không động đậy nổi mới chịu dừng tay.

Lúc mẹ chưa ly hôn với ông ta, cô và mẹ cùng bị đánh, sau này mẹ rời đi rồi, thì chỉ còn mình cô chịu trận.

Nếu không phải năm mười tuổi cô được bà nội đón về nuôi, sợ là cô đã sớm bị Thẩm Thành Việt đánh chết rồi.

Những vết thương cũ trên người cô bỗng âm ỉ đau, cô cầm lấy cây roi trên khay, sải bước về phía Thẩm Thành Việt, vung mạnh một roi lên người ông ta.

Thẩm Thành Việt không ngờ Thẩm Linh San lại thật sự dám ra tay với mình.

Trong lòng ông ta căm hận tột cùng, nhưng vì Thẩm Linh San có Lục Hành Châu chống lưng, nên ông ta không dám phản kháng chút nào, chỉ dám quỳ trước mặt Thẩm Linh San sám hối, khóc lóc thảm thiết nói: "San San, là ba có lỗi với con, nếu làm vậy có thể khiến con thấy dễ chịu hơn, thì con cứ đánh đi!"

Thẩm Linh San cầm roi quất mạnh Thẩm Thành Việt hơn chục cái, như muốn trút hết những khổ sở đã chịu đựng từ nhỏ lên người ông ta.

Nhưng bộ dạng khóc lóc thảm thiết của Thẩm Thành Việt thật sự khiến cô cảm thấy buồn nôn, cô quất mạnh ông ta hơn chục roi rồi ném mạnh cây roi xuống đất, xoay người chạy ra ngoài.

Lục Hành Châu đợi Thẩm Linh San chạy vào thang máy rồi mới thong thả cầm lấy khẩu súng trên khay.

Lên đạn, nòng súng chĩa thẳng vào đầu Thẩm Thành Việt.

Thẩm Thành Việt sợ đến mặt mày tái mét, thoáng chốc tiểu tiện không tự chủ, hai chân run rẩy tè cả ra quần.

Lục Hành Châu "xì" một tiếng, ném khẩu súng lại vào khay thuộc hạ đang bưng, chế nhạo một câu: "Thứ vô dụng."

Từ tầng hầm đi lên, Lục Hành Châu thấy Thẩm Linh San đang ngồi trên bậc của cầu thang xoắn ốc.

Thẩm Linh San đang ngồi ngẩn người, nghe tiếng cửa thang máy mở mới nhìn về phía Lục Hành Châu.

Lục Hành Châu thấy Thẩm Linh San lẻ loi ngồi trên bậc thang, bèn đi về phía cô.

Đến gần, thấy vành mắt cô hoe đỏ, anh dùng ngón cái và ngón trỏ tay phải khẽ véo má cô, quan sát cô một lúc, không chắc chắn hỏi: "Khóc à? Không thích món quà này?"

"Thích."

"Thích mà còn khóc?"

"Em không phải vì chuyện này mà khóc."

Cô hận không thể cho Thẩm Thành Việt đi chết, sao có thể vì loại cặn bã này mà rơi nửa giọt nước mắt chứ.

Cô khóc là vì...

Cô xòe bàn tay phải ra trước mắt Lục Hành Châu, rưng rưng nước mắt nói: "Lục Hành Châu, roi của anh nặng quá, tay em bị mài rách hết rồi, đau chết đi được."

Lục Hành Châu nhìn thấy cả lòng bàn tay phải của Thẩm Linh San bị mài đến đỏ ửng, mấy chỗ còn bị mài đến chảy máu.

Anh không khỏi nhíu mày, lập tức gọi thuộc hạ mang hộp thuốc đến.

Anh nắm lấy tay Thẩm Linh San xem hồi lâu, đau lòng đến nhíu chặt mày. Ngước mắt nhìn cô, nói: "Em là đồ ngốc à? Đánh đến mức lòng bàn tay mình mài chảy máu cũng không biết dừng lại, em đây là muốn biểu diễn cho anh xem màn gϊếŧ địch một ngàn tự tổn hại tám trăm à?"

Thẩm Linh San nghe ra Lục Hành Châu đang chế nhạo mình, không vui trừng mắt nhìn anh một cái, nói: "Em mới đánh mười mấy cái còn chưa đủ đâu."

"Vậy sao không đánh tiếp?"

Thẩm Linh San nhíu mày nói: "Ông ta khóc làm em thấy ghê tởm quá, em nhìn mà muốn nôn."

Lục Hành Châu không nhịn được bật cười một tiếng, đưa tay véo nhẹ má Thẩm Linh San, nói: "Cái miệng này của em cũng độc địa thật đấy."

Thẩm Linh San ngẩng đầu nhìn Lục Hành Châu, bỗng nhiên nghiêm túc hỏi: "Anh định xử lý Thẩm Thành Việt thế nào?"

Lục Hành Châu nhận lấy thuốc sát trùng từ thuộc hạ đưa tới, thản nhiên nói: "Gϊếŧ."

Thẩm Linh San sợ đến trợn tròn mắt, vội vàng giữ chặt tay Lục Hành Châu.

Lục Hành Châu ngước mắt nhìn cô, hỏi: "Sao? Ông ta đã đưa em lên giường đàn ông rồi, em vẫn còn tình máu mủ với ông ta à?"

"Dĩ nhiên là không!" Thẩm Linh San nói: "Sao em có thể có chút tình cảm nào với tên cặn bã đó được, em nằm mơ cũng hận không thể cho ông ta đi chết."

Cô nắm chặt tay Lục Hành Châu, sợ anh vì cô mà làm chuyện gì phạm pháp, căng thẳng nhìn anh, nghiêm túc nói: "Nhưng Lục Hành Châu, gϊếŧ người là phạm pháp, anh không cần thiết vì loại người này mà làm bẩn tay mình."

Lục Hành Châu nhìn Thẩm Linh San với ánh mắt có chút ý cười, anh đưa tay lên, nhẹ nhàng véo cằm cô, trêu chọc: "Lo lắng cho anh à?"

Thẩm Linh San ý thức được mình đang nói gì, cô vội vàng gạt tay Lục Hành Châu ra, ngồi thẳng dậy nói: "Em chỉ lo anh xảy ra chuyện gì, chỗ dựa của em sẽ không còn nữa! Vậy lỡ như nhà họ Chung cử người đến gϊếŧ em, ai sẽ bảo vệ em đây!"

Lục Hành Châu vừa rồi còn có chút vui vẻ, nghe Thẩm Linh San nói vậy, lại bị cô làm cho tức cười, vừa lấy tăm bông sát trùng vết thương cho cô vừa nói: "Yên tâm đi, ác nhân tự có ác nhân trị, người dân lương thiện tuân thủ pháp luật đóng thuế đúng hạn như anh sao có thể làm chuyện phạm pháp được."

"..." Thẩm Linh San nghi ngờ nhìn anh một cái, không nhịn được buột miệng: "Dân lương thiện mà có súng à?"

Lúc nãy nhìn thấy súng cô đã sợ chết khϊếp rồi.

Lục Hành Châu nhếch môi cười, nói một câu: "Giả thôi."

Thẩm Linh San: "..."
« Chương TrướcChương Tiếp »