Chương 5

Cậu kéo nhân vật tiến về phía trước, nhưng nhân vật lại chẳng nhúc nhích nổi.

NPC tài xế đã đứng sát sạt bên cạnh, vươn tay túm chặt lấy nhân vật như muốn lôi cậu quay ngược trở lại.

Bạch Phục Linh rê ngón tay thêm mấy lần, nhân vật nhích được một chút rồi lại mắc kẹt tại chỗ.

Cậu cau mày khó hiểu, mở cài đặt ra rồi tìm tới mục “Thoát kẹt”.

Ấn xong, nhân vật thoát ngay khỏi trạng thái khống chế, đi lại bình thường như chưa có chuyện gì.

Nào ngờ mới đi được vài bước, tài xế lại lao tới, túm lấy cậu thêm lần nữa.

Nhân vật lại rơi vào cảnh lết chậm như rùa bò. Game kiểu gì mà cứ hễ đυ.ng vào là kẹt thế không biết.

Bạch Phục Linh còn phát hiện ra thêm một chi tiết lạ. Mỗi lần cậu bị “kẹt”, thanh màu đỏ trên đầu NPC lại dâng cao thêm một nấc.

Chạm vào người là tăng điểm yêu thích ư?

Nếu thế thật thì NPC này đâu giống trợ lý, nhìn kiểu gì cũng ra dáng kẻ bám đuôi biếи ŧɦái hơn.

Cậu chẳng thèm đôi co mà cứ thế ấn nút “Thoát kẹt”.

Vừa thoát xong lại bị túm.

Cậu lại ấn “Thoát kẹt”.

Lại bị túm tiếp.

Cậu ấn “Thoát kẹt” thêm lần nữa.

Màn đuổi bắt cứ thế lặp đi lặp lại ngay trước cổng trường.

Bạch Phục Linh càng chơi càng hăng, trong lòng bỗng nảy sinh sự hiếu thắng kỳ lạ, cảm giác như nếu không thắng nổi cái trò cỏn con này thì nhất quyết không cam tâm.

Trái ngược với sự hào hứng trong game, người đàn ông trung niên ngoài đời thực sắp phát điên đến nơi.

Xe đang chạy ngon trớn lại gặp kẻ hâm dở chặn đường, đã thế còn bị cướp trắng trợn ngay trước mũi. Ông ta vẫy taxi đuổi theo, vừa tới nơi đã lao xuống, định bụng túm cổ tên cướp hỏi cho ra lẽ.

Rõ ràng giây trước ông ta còn nắm chắc tay đối phương, thế mà trong nháy mắt, lòng bàn tay đã trống rỗng.

Kẻ khoác áo mưa vàng đã đứng lệch sang một bên, cách ông ta đúng một tầm với, cứ như thể cậu vừa thực hiện một cú nhảy xuyên không gian vậy.

Ông ta cứ ngỡ mình hoa mắt, bèn chộp tới lần nữa.

Lần này ông ta tóm dính vạt áo mưa lạnh ngắt, xúc giác từ đầu ngón tay truyền đến rõ mồn một.

Thế mà chỉ trong tích tắc, vạt áo trơn tuột khỏi tay, người kia lại nhoài người ra ngoài, đứng trơ ra ở vị trí mà ông ta có với cách nào cũng không tới được.

Cảm giác rợn người như đang đối mặt với thứ gì đó bước ra từ phim kinh dị.

Rõ ràng là nắm được rồi.

Vậy mà chưa kịp siết chặt tay đã tuột mất.

Trơn tuột một cách vô lý.