Vậy là tới màn đặt tên nhân vật sao?
Cậu chớp mắt, tiện tay gõ đại một câu đùa phổ biến trên mạng.
Bạch Phục Linh: “Tôi là bố.”
Tóc vàng: “?”
Bạch Phục Linh nhìn cái dấu hỏi to đùng kia, trong lòng dấy lên thắc mắc.
Không cho dùng danh xưng kiểu người nhà à?
Cậu bèn đổi sang một kiểu nghe oai phong lẫm liệt hơn.
Bạch Phục Linh: “Tôi là bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
Tóc vàng: “?”
Hệ thống vẫn trả về một dấu chấm hỏi.
Bạch Phục Linh tự nhủ, chẳng lẽ game kiêng kỵ mấy danh xưng phong kiến thời xưa?
Cậu đổi hướng khác, chọn một biệt danh hiện đại, đậm chất meme.
Bạch Phục Linh: “Tôi là con dao ở Đại Nhuận Phát, mổ cá mười năm không rơi giọt lệ nào.”
Tóc vàng: “?”
Lại bị chặn tiếp.
Bạch Phục Linh ngồi chống cằm, suy tính một hồi lâu. Có khi lỗi không nằm ở nội dung mà do tên dài quá chăng.
Thôi thì đổi tiếp vậy.
Lần này cậu lấy họ thật của mình làm đầu, rút gọn lại còn đúng bốn chữ.
Bạch Phục Linh: “Tôi là Cải Thảo Mướt Mát.”
Tóc vàng: “...”
Thấy tên tóc vàng cuối cùng cũng thôi nhả dấu hỏi, Bạch Phục Linh gật gù hài lòng, tắt khung hội thoại đi.
Cuối cùng thì biệt danh Cải Thảo Mướt Mát cũng được hệ thống chấp nhận.
Trong lúc cậu còn đang mải mê nghịch ngợm với mấy cái tên, chiếc xe vẫn bon bon lăn bánh theo lộ trình đã cài đặt sẵn.
Học viện Bội Lan Đức nằm ngay gần đó. Xe băng qua một con phố, rẽ vào khúc cua là cổng trường đồ sộ đã sừng sững hiện ra ngay trước mắt.
Bạch Phục Linh cho xe dừng lại trước cổng. Cậu mới bước xuống thì phía sau đã có một chiếc taxi màu xanh lao tới, phanh gấp ngay sát đuôi xe.
Cửa bật mở, một nhân vật pixel quen mặt lao xuống, chạy xộc thẳng về phía cậu.
Hóa ra là NPC tài xế ban nãy, người đã tự giác xuống xe nhường ghế lái cho cậu.
NPC chạy nhanh đến mức khó tin. Trên đầu NPC lù lù hiện ra một thanh trạng thái dài ngoằng, phần màu đỏ chiếm quá nửa.
Bạch Phục Linh nghiêng đầu quan sát, trong lòng đoán già đoán non.
Thanh tiến độ gì vậy nhỉ?
Màu đỏ rực...
Thôi thì cứ nghĩ theo hướng tích cực trước đã.
Chắc là điểm thiện cảm chăng?
Khởi điểm đã cao chót vót thế này, lại còn đuổi theo cậu sát sạt. Hay là game sắp đặt sẵn một trợ lý riêng đi kèm để hỗ trợ tân thủ?
Cậu đứng chờ một lời giới thiệu.
Ngặt nỗi màn hình cứ im phăng phắc, còn mỗi dòng nhắc nhở nhiệm vụ đi học vẫn treo lơ lửng.
Bạch Phục Linh cân nhắc một hồi rồi quyết định mặc kệ. Cậu tính cứ vào trường trước đã rồi tính sau.