Chương 13

Một lúc sau, Đường Liên nhìn thấy khung trò chuyện phía Cung Ngự hiển thị đang “đang nhập văn bản”, nhưng mãi vẫn không thấy gửi gì.

Thế là Đường Liên suy nghĩ một chút, rồi rút luôn cả tấm ảnh cũ đầu tiên có lộ vai.

Lần này, khung trò chuyện bên Cung Ngự im bặt.

Yên tĩnh đến mức như thể chồng cậu đã chết.

Rất tốt.

...

Đường Liên chỉnh lại cây trâm hoa Lăng Tiêu cài ở thái dương trước gương.

Cậu mặc một chiếc sườn xám màu đen, cổ cao, xẻ tà thấp, mái tóc dài đen tuyền búi cao theo kiểu cổ điển, hoa Lăng Tiêu màu cam vàng cài bên tóc đặc biệt nổi bật, được màu đen tôn lên càng rực rỡ, tràn đầy sức sống.

Đường Liên thu tay lại, cầm theo thiệp mời tiệc trà rồi rời khỏi nhà.

Chiều nay cậu tham gia một buổi tiệc trà có chủ đề “Hoa mùa hè”, do phu nhân Lệ tổ chức, yêu cầu tất cả các Omega tham gia phải mặc trang phục phù hợp với chủ đề.

Lần này Đường Liên chọn chủ đề là hoa Lăng Tiêu. Đây là lần đầu tiên cậu tham gia kiểu tiệc phu nhân thế này.

“Leng keng!”

Phó quan: “Nghe nói phu nhân định tham gia tiệc trà do phu nhân Lệ tổ chức, em gái tôi cũng được mời. Nếu phu nhân không phiền, có thể đi cùng em gái tôi.”

Đường Liên: “Được chứ!”

Cậu hạ xe xuống thì gặp em gái của phó quan – Tần Thanh Thanh – ở cổng khu hoa viên.

Tần Thanh Thanh ôm một bó hoa bìm bìm, mặc một chiếc váy vũ hội tím nhạt có in hình hoa bìm bìm, từ cổ áo đến tay áo đều là các lớp đường viền trắng tím chồng lên nhau, trông như một đóa hoa đang nở rộ.

Cô ấy mở to mắt nhìn chằm chằm Đường Liên, miệng hơi há hốc.

“Thanh Thanh?”

Tần Thanh Thanh lúc này mới hoàn hồn.

Trước đó cô ấy còn khoe khoang với anh trai rằng mình sẽ chăm sóc tốt cho Đường Liên, vậy mà giờ thậm chí cô ấy nói chuyện còn hơi lắp bắp: “Đường… Đường Liên, chào cậu…”

“Chào cậu, váy của cô đẹp quá.”

Ánh mắt Đường Liên dừng ở phần eo váy. Thiết kế váy kiểu ôm eo khiến đường cong cơ thể Tần Thanh Thanh nổi bật hẳn lên.

Đường Liên để ý eo váy bó rất chặt, không biết là do đo may theo số đo nhưng cô ấy hơi tăng cân, hay ngay từ đầu đã chọn sai size mà quá nhỏ.

Để mặc vừa bộ váy này, chắc Tần Thanh Thanh đã nhịn ăn khá lâu.

Ngay từ đầu, phản ứng của cô ấy đã có phần mơ màng – có khi nào cô ấy đói quá rồi không?

Đường Liên lấy ra một hộp bánh rất tinh xảo: “Tôi mang theo ít bánh tự làm, cô có muốn ăn thử không?”