Mà ngoài chuyện này ra, anh ấy cũng không biết nên hỏi gì nữa.
Ngược lại là Đàm Hạ, anh ta nhấp một ngụm nước lọc trong cốc, tiếp tục nói: “Phải rồi, có một số chuyện tôi cũng nên nói thẳng.”
“Năm đó anh bị người ta bỏ thuốc, là vì tôi. Số thuốc đó là kẻ xấu muốn hại tôi.”
Anh ấy: “...”
Đầu óc anh ấy có chút trống rỗng.
Đàm Hạ dường như không thấy biểu cảm của anh ấy, nói tiếp: “Còn nữa, Lục Đinh Diệp không cố ý đánh anh.”
“Hôm đó tôi sợ anh gặp nguy hiểm nên ở lại một lát, hai người các anh…”
Đàm Hạ hơi nhíu mày, dường như đang tìm từ ngữ thích hợp để miêu tả: “Anh đánh gã rất tàn nhẫn, nhưng gã vẫn luôn nhường anh.”
“Sau đó, nói chung là tình hình rất hỗn loạn, ý thức của anh có chút không rõ ràng, giống như xuất hiện ảo giác vậy, cứ luôn miệng mắng gã, nói gã đánh anh. Nhưng rất nhiều vết thương trên người anh, đều là tôi tận mắt thấy anh tự mình bất cẩn va vào.”
Nghe những lời này văng vẳng bên tai, anh ấy chỉ cảm thấy cả người nhẹ hẫng như đang đạp trên mây vậy.
Phòng kế bên, Dung Niên trong chăn cuối cùng cũng dụi dụi mắt, cơn buồn ngủ vơi đi một chút.
“Lục Cận Ngôn.”
Cậu theo bản năng gọi tên anh, mỗi buổi sáng chỉ cần mở mắt ra, cậu đều sẽ theo phản xạ có điều kiện mà tìm Lục Cận Ngôn.
Chỗ nằm bên cạnh trống không, nhận ra Lục Cận Ngôn không có ở đây, Dung Niên khó khăn ngồi dậy.
Cậu vừa mơ một giấc mơ không đẹp lắm, lúc này trên gương mặt nhỏ nhắn vẫn còn chút sợ hãi.
Gọi mấy tiếng “Lục Cận Ngôn” mà không thấy ai trả lời, Dung Niên tiện tay vớ lấy một chiếc áo sơ mi rộng trên giường, khoác tạm lên người rồi đi chân trần ra ngoài tìm anh.
Vừa mở cửa phòng định bụng xem Lục Cận Ngôn đã về chưa thì cậu đột nhiên nhìn thấy bóng dáng anh trai mình trong tầm mắt.
“Anh trai!”
Cậu gọi lớn, nhưng Dung Trì đang quay lưng về phía cậu dường như không nghe thấy, cứ thế biến mất ở hành lang, trông dáng vẻ bước chân có chút thất thần.
Không gọi được anh trai lại, cậu phụng phịu mặt mày, càng thêm không vui.
Ở phòng bên cạnh, Đàm Hạ nghe thấy giọng cậu thì dựa vào cửa, đưa mắt đánh giá cậu.
Dung Niên mặc chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, bờ vai trắng nõn lộ cả ra ngoài, trên xương quai xanh chi chít những dấu hôn đỏ thẫm như quả dâu tây.
Chiếc áo sơ mi rộng che khuất gốc đùi cậu, nhưng đôi chân thon dài thẳng tắp lại trắng nõn của cậu trông vô cùng quyến rũ.