Chương 90

Anh ấy nhớ rõ ràng, phòng cạnh phòng Niên Niên là của Cư Tử Dật và Mặc Mặc.

Cư Tử Dật và Mặc Mặc hiện giờ đều không có ở đây, vậy sao phòng của họ lại có người được?

Mang theo sự nghi hoặc đó, anh ấy quay đầu nhìn lại.

Cánh cửa vừa kêu lên một tiếng lúc nãy giờ đã đóng chặt lại, như thể tiếng mở cửa vừa rồi không hề tồn tại.

Anh ấy di chuyển bước chân, đứng trước cánh cửa kia. Anh ấy rất chắc chắn, vừa rồi cửa này tuyệt đối đã kêu lên.

“Mở cửa.”

Anh ấy đẩy thử nhưng không ra, bèn lạnh giọng nói thẳng: “Tôi biết có người ở trong, đừng ép tôi phải đá cửa.”

Bên trong vẫn không có động tĩnh gì, dường như nhất quyết phải giả chết đến cùng.

Anh ấy lúc này đang bực bội, thấy vậy nên không khách sáo nữa, trực tiếp tung một cú đá thật mạnh vào cửa.

Phải công nhận rằng, căn phòng dì Hai chuẩn bị cho Dung Niên có cửa thật sự chắc chắn.

Anh ấy đá đến mức mũi chân đau điếng mà vẫn không thể phá cửa xông vào được.

Anh ấy nheo mắt lại, không phá cửa nữa mà gọi người mang chìa khóa dự phòng tới thẳng.

Rất nhanh sau đó, chìa khóa được mang tới, anh ấy cắm chìa vào ổ, vặn tay nắm.

Có người bên trong đang giữ chặt cửa.

Anh ấy nổi giận, dùng hết sức bình sinh, đẩy bật cửa ra một cách mạnh bạo.

“Chán sống rồi hả? Dám—”

Ánh mắt đầy sát khí của anh ấy rơi xuống người bên trong, rồi đột nhiên khựng lại.

Trong khoảnh khắc đó, anh ấy cảm thấy mình như gặp ảo giác.

Anh ấy nhìn gương mặt quen thuộc của người đàn ông trước mắt, vẻ mặt đầy hoảng hốt.

Anh ấy lẩm bẩm: “Mình, mình hoa mắt ư?”

Đàm Hạ không còn chỗ nào để trốn, gần như không thể nhận ra mà thở dài một tiếng.

Anh ta nói: “Anh không nhìn nhầm đâu, là tôi.”

Anh ta lách người sang một bên, giọng điệu vẫn thờ ơ như trước: “Vào đi, có chuyện gì thì đừng đứng đây nói.”

Anh ấy vẫn còn ngơ ngác đi theo vào.

Hai người dừng lại ở phòng khách, Đàm Hạ nhìn Dung Trì vẫn còn đang ngẩn người, đáy mắt thoáng qua vẻ bất đắc dĩ: “Xin lỗi, nếu có thể, tôi thật sự không muốn xuất hiện trước mặt anh để làm phiền anh đâu.”

Dung Trì hỏi: “Anh… không phải đã chết rồi sao?”

Lúc anh ấy hỏi câu này, giọng nói đã khàn đi.

Đàm Hạ dường như hơi phiền não không biết nên giải thích thế nào, anh ta ngước mắt lên, trên gương mặt trông có vẻ bạc tình kia hiếm khi xuất hiện chút dao động.

“Tôi không chết, năm đó chỉ là không muốn xuất hiện trước mặt bất kỳ ai, cho nên mới chọn cách đó.”