Vì vậy, ngày thường ngoài việc có người giúp việc theo giờ đến dọn dẹp cố định mỗi tuần, thì hầu hết mọi việc trong nhà, từ trong ra ngoài, đều một tay Ninh Thần quán xuyến. Lục Hoài Chu cứ về đến nhà là như một ông hoàng, ngồi ịch xuống sô pha chờ Ninh Thần cơm bưng nước rót.
Ngôi nhà này là Lục Hoài Chu mua tặng cậu. Mà kể cả khi ở một mình, Ninh Thần vốn cũng tự mình làm mọi việc, nên cậu cũng không thấy việc chăm sóc thêm một Lục Hoài Chu có gì là quá khó khăn.
Mười lăm phút sau, Ninh Thần bưng bát mì đã nấu xong ra thì thấy trên bàn ăn không biết từ lúc nào đã có thêm một lọ thuốc nhỏ không nhãn mác. Ban đầu, Ninh Thần không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng đó là thuốc dạ dày anh cần uống khi khó chịu.
Ai ngờ, Ninh Thần vừa đặt bát mì xuống trước mặt anh, Lục Hoài Chu đã đẩy lọ thuốc ấy về phía cậu: “Uống hai viên đi.”
Ninh Thần ngơ ngác cầm lọ thuốc lên, nhìn anh hỏi: “Cho em ạ?”
Lục Hoài Chu vốn nóng tính, thấy cậu như vậy liền không kìm được mà gắt lên: “Em giả ngốc cái gì đấy?”
Ninh Thần cầm lọ thuốc xem xét kỹ hơn, đang định mở ra thì bỗng thấy dòng chữ trên nắp lọ trông có vẻ quen quen. Chẳng trách Lục Hoài Chu lại bảo là cho cậu uống. Đây căn bản không phải thuốc dạ dày, mà là thuốc tránh thai đưa cho cậu.
Dù bình thường mỗi khi Lục Hoài Chu làm cùng cậu đều rất cẩn thận dùng biện pháp an toàn, nhưng tối qua trong nhà chỉ còn đúng hai cái bao, nên đến lần cuối cùng, Lục Hoài Chu đã không dùng. Dù rằng vào phút cuối anh đã cố nhịn không xuất vào trong, theo Ninh Thần thấy, khả năng mang thai thực ra là vô cùng nhỏ. Dù sao thì một Omega nam không trong kỳ phát tình vốn dĩ cũng chẳng dễ thụ thai đến thế.
Thế nhưng, với một người như Lục Hoài Chu, dẫu nguy cơ chỉ là một phần vạn vô cùng mong manh, anh cũng nhất quyết phải dập tắt mọi mầm mống từ trong trứng nước.
Anh tuyệt đối không bao giờ muốn Ninh Thần mang trong mình giọt máu của mình. Bởi lẽ, trong mắt Lục Hoài Chu, một kẻ bạn đời chỉ ràng buộc bằng tờ hợp đồng như Ninh Thần, vốn chẳng hề xứng đáng để sinh cho anh một đứa con.
Ninh Thần có thể hiểu được điều đó. Trước đây cậu cũng từng có lần bị anh yêu cầu uống thuốc vào sáng sớm hôm sau. Chỉ là, dẫu không phải lần đầu, nhưng khi nhìn thấy lọ thuốc này, trái tim của Ninh Thần vẫn đau như dao cắt.