Chương 9

Lê Mộng lau nước mắt, phía trước mấy người cao to đứng chắn, đeo kính cũng như không: “Hơn nữa mẹ tôi nói con gái đeo kính sẽ bị tẹt mũi, tôi mới cận có hơn một độ...”

Cậu bạn ở bậu cửa sổ nói: “Hay là cậu tìm ai đó ở phía trước đổi cho?”

Nhưng những vị trí khác còn đỡ, thực sự chẳng ai muốn đến cái chỗ tệ hại ở cuối lớp ngay cửa ra vào này. Lê Mộng lắc đầu: “Thầy chủ nhiệm nói... tôi thi không tốt, như vậy là công bằng. Đợi lần sau thi tốt rồi sẽ được ngồi lên trước.”

“... Thảm quá.”

“A7 thảm đến mức không thể tả.”

“A7 thảm không còn tính người.”

“A7...”

“Tôi đổi với cậu.”

Tiếng ríu rít bị ngắt quãng, trên bàn đột nhiên xuất hiện một balo. Lê Mộng ngẩng đầu, nhìn thấy một gương mặt trái xoan.

Kỷ Nhiễm chỉ tay về phía trước: “Nè, hàng thứ ba.”

Ánh mắt Lê Mộng rõ ràng sáng lên, nhưng nhất thời cũng không nỡ để Kỷ Nhiễm ngồi ở chỗ này, chỉ lí nhí nói: “Vậy thầy chủ nhiệm...”

Kỷ Nhiễm dường như rất có ý kiến với ba chữ này, không nói hai lời đã ngồi xuống bên cạnh: “Tôi tự nguyện, không có gì là không công bằng cả.”

Lê Mộng lập tức như trút được gánh nặng, nói với Kỷ Nhiễm mấy lời cảm ơn, sau đó ôm balo lên hàng trước. Kỷ Nhiễm chuyển đến chỗ ngồi mới, thực ra cậu cũng không mấy để tâm.

Cậu đã thuộc làu làu kiến thức trung học cơ sở, căn bản không cần nghe giảng gì cả.

Chỉ là đổi tới đổi lui, không ngờ lại trở thành bạn cùng bàn với dũng sĩ trốn học.

.

Một ngày trôi qua thật sự hơi dài đằng đẵng. Đến mức khi Kỷ Nhiễm về nhà xem nhóm chat wechat cũng cảm thấy thân thiết hơn nhiều.

Lục Bộ Thượng Thư - Kỷ Vi: [@Đừng mua nữa, con trai, ngày đầu tiên đi học thế nào? Có hòa đồng với bạn bè không? Có hoàn thành nhiệm vụ thầy cô giao không? Môi trường trường học ra sao? Có cảm nhận được không khí của một ngôi trường danh tiếng trăm năm không?]

Thị Vệ Mang Đao - Kỷ Thu Thu: [Anh trai... mới lên trung học cơ sở thì có nhiệm vụ gì chứ...]

Thị Vệ Mang Đao - Kỷ Thu Thu: [@Đừng mua nữa, trong lớp có cô bé nào xinh không? Thầy giáo của con có ai là nam không? Có đẹp trai không?]

Thị Vệ Mang Đao - Kỷ Thu Thu: [Cô út mua máy tính bảng và laptop mới cho con rồi nhé.]

Tô Ninh: [Cục cưng, ông bà nội rất nhớ con.]

Tô Ninh: [@Đừng mua nữa, hôm nay bà nội còn nhắc chuyện con học piano. Nói chuyện đi học trước mắt không gấp, đàn piano phải mua loại tốt.]

Tô Ninh: [Đã mời chuyên gia lên dây của nước ngoài chỉnh đàn, khoảng tháng sau sẽ được gửi đến Lộ Dương. Thời gian này con nghe nhiều bản nhạc vào, bồi dưỡng cảm thụ âm nhạc.]

Đại Tổng Quản - Kỷ Quốc Chính: [@Đừng mua nữa, hôm qua xem ảnh, bộ trưởng Trần cũng nói ngón tay con rất dài.]

Đại Tổng Quản - Kỷ Quốc Chính: [Đúng rồi, hai căn nhà ở Lộ Dương mà Tiểu Thu cho ba xem hôm qua không tồi, mua hết đi. Sau này lên trung học phổ thông không thể cứ làm phiền Phó mãi được.]

Tô Ninh: [Đúng rồi, Nhiễm Nhiễm. Dì giúp việc vừa nói với mẹ nhà có việc gấp, phải muộn một chút mới đến Lộ Dương được, vừa nãy mẹ cũng đã nói với Tiểu Phó rồi.]

Kỷ Nhiễm đang nhai miếng bò khô giật được từ miệng Đầu Thỏ, nhìn thấy câu này sững người một thoáng.

Đừng mua nữa: [Mẹ, buổi tối dì không đến được ạ?]

Tô Ninh: [Sáng mai sẽ đến.]

Tô Minh: [Có việc gì cứ nhờ chú Phó của con giúp trước.]

Tắt điện thoại, Kỷ Nhiễm yên lặng ngây ra.

Mười giờ rưỡi tối, Phó Diễn Bạch vẫn đang làm ma và chưa trở về.

Kỷ Nhiễm ngồi dậy từ chiếc gối tựa ấm áp, mở tủ lạnh nheo mắt nhìn một lúc, trước tiên đút một cây xúc xích để dỗ dành chiếc gối tựa bám người, sau đó rút ra một cuộn túi ni lông, xé một cái.

Ngón tay bó bột nhanh chóng được cho vào, Kỷ Nhiễm cố gắng thắt một nút, lại lấy ra một bộ đồ ngủ và một chiếc qυầи ɭóŧ từ trong vali, sau đó đi vào phòng tắm.

Hai ngày không tắm.

Là giới hạn của tiểu thiếu gia.

Cậu đang suy nghĩ chọn nhiệt độ nước phù hợp rồi bật vòi sen, nhưng không ngờ ngay giây tiếp theo sau khi nước chảy ra, cánh cửa kính mờ của phòng tắm đã đen kịt một mảng.

Kỷ Nhiễm: “...”

“Kỷ Nhiễm?”

“Đứng yên đó!”

Phó Diễn Bạch: “...”

Kỷ Nhiễm trần như nhộng, não sung huyết đơ mất ba giây, lập tức vớ lấy bộ đồ ngủ và qυầи ɭóŧ mới lấy mặc vào, sau đó mới đội cái đầu tóc như tổ gà bị dính nước, kéo toang cánh cửa phòng tắm mỏng manh.

Phó Diễn Bạch nhíu mày đứng ở cửa.

Anh mặc một chiếc áo len mỏng rộng rãi, trông như vừa mới về nhà, hơn nữa còn là bị người ta đột ngột gọi về, giọng nói có chút hổn hển trầm thấp:

“Tay cậu không được dính nước, tắm phải gọi tôi.”

Kỷ Nhiễm quay đầu đi: “Chú không có ở đây.”

Phó Diễn Bạch sững người một chút, sau đó thản nhiên nói: “Xin lỗi, tôi tưởng dì sẽ đến. Mới nhận được tin nhắn của mẹ cậu.” Nói xong lại bổ sung một câu:

“Lần sau gọi điện cho tôi.”

“Ồ.”

“...”