Tiếng giấy sột soạt rơi xuống bàn.
Trong không gian chưa đầy một trăm mét vuông, giáo viên là tầng lớp thống trị tuyệt đối và giáo viên chủ nhiệm là người đứng đầu trong số đó.
Kỷ Nhiễm không thể phản bác, chỉ có thể vội vàng làm trước các câu trắc nghiệm, các môn như Toán và Tiếng Anh có nhiều câu trắc nghiệm còn đỡ, môn Văn gần như nộp giấy trắng quá nửa.
Khi nộp bài thi môn cuối cùng là Tiếng Anh, cả lớp vang lên một tràng kêu than. Đầu đinh ngồi sau Kỷ Nhiễm sau khi than vãn xong cũng không quên phía trước còn có người thảm hơn, vỗ vai Kỷ Nhiễm đưa cho một chai sữa, không ít người dần dần tụ lại chỗ cậu, như thể nhìn vào ngón trỏ được băng thành củ cà rốt kia thì bản thân mình chắc chắn sẽ không phải là người đội sổ.
Đầu đinh: “Chỉ có cậu mới có thể an ủi trái tim bị tổn thương của chúng tôi.”
Kỷ Nhiễm: “...”
“Ngoài núi còn có núi cao, ngoài thảm còn có thảm hơn.”
“Nghĩ đến việc cậu không viết được, tôi đã nghiến răng viết xong bài văn.”
Kỷ Nhiễm: “?”
Cô bạn ngồi cạnh đầu đinh lo lắng nhìn ngón tay của Kỷ Nhiễm như thể tìm thấy bạn đồng cảnh ngộ: “Cậu nói xem điểm số này thi để làm gì chứ? Có dán bảng điểm những người không đạt lên tường không? Tôi... nghỉ hè chẳng ôn gì cả.”
Kỷ Nhiễm: “...”
Cậu muốn nói rằng mình chắc sẽ không bị nêu tên trên tường, đầu đinh vội tiếp lời: “Haiz, quỷ mới biết.”
Kết quả chưa đầy nửa ngày, quỷ đã biết thật.
Vì là bài kiểm tra sơ bộ, tổng cộng không có mấy môn nên việc chấm bài khá nhanh. Vào tiết sinh hoạt cuối cùng, Lộ Vi Châu đã kẹp tập bài kiểm tra đi vào, cả lớp lập tức im phăng phắc.
“Tất cả, thu dọn balo đứng dậy.”
“...”
Một khoảnh khắc im lặng, cả lớp còn chưa nhận hết mặt nhau, chỉ có thể người này nhìn người kia.
Lộ Vi Châu đứng trên bục giảng, tay lật giở tập bài kiểm tra, nói: “Bây giờ thầy sẽ đọc tên theo thứ tự điểm thi, ngồi từ hàng cuối cùng, từ trái sang phải.”
“Hả??????????????”
Lộ Vi Châu: “Người cuối cùng, Thời Ngạn.”
Kỷ Nhiễm phản ứng lại trong tiếng xì xào kinh ngạc, hình như đó là bạn cùng bàn đã nghỉ học của cậu.
“Lê Mộng.”
“Vu Tiểu Dương.”
Những cái tên liên tục được Lộ Vi Châu xướng lên, âm thanh ngạc nhiên trong lớp học bắt đầu bị che lấp bởi tiếng bàn ghế va chạm do di chuyển chỗ ngồi.
Không ít người cảm thấy xấu hổ, chỉ ôm balo cúi đầu di chuyển về phía sau. Càng nhiều tên được đọc, sự náo động trong lớp càng lớn.
Mùa hè nóng nực, cả lớp học toàn là tiếng chân ghế va đập. Giọng nói của Lộ Vi Châu chẳng khác gì ác quỷ đòi mạng, không ai muốn nghe thấy tên mình quá sớm.
“Tiếp theo, Kỷ Nhiễm.”
---
Giọng của Lộ Vi Châu ngừng lại một chút.
Nhóm của đầu đinh đã chiếm mấy hàng cuối của lớp học, lúc nãy dọn đồ không để ý, bây giờ mới giật mình một cái, sau đó khó tin nhìn lên bục giảng.
Đã gọi hơn nửa lớp rồi...
Mới đến lượt cậu sao????
Thực tế, bài làm của Kỷ Nhiễm ngoài môn Văn thảm không nỡ nhìn, các câu trắc nghiệm môn Toán và Tiếng Anh đều đúng hết.
Dù phần viết văn có hơi yếu, nhưng trong số những bài làm của đám học sinh lơ là ôn tập, tổng điểm của cậu vẫn thuộc hàng top.
Sắc mặt Lộ Vi Châu hơi thay đổi: “Hàng thứ ba.”
.
“Vãi chưởng, cái lớp này của các cậu đúng là Voldemort mà!”
“Tôi nghe nói là lớp toàn nam còn vui mừng, tưởng có thể cùng nhau chơi bóng đá bóng rổ, ai dè... đúng là Thanos.”
“A6 của các cậu cũng thế à? Chẳng lẽ tôi trúng thưởng độc đắc khi vào lớp này sao?”
Hai cậu bạn từ A6 bên cạnh chạy qua đang đu trên bậu cửa sổ, cười hì hì đáp lại: “Thầy Trình chủ nhiệm của bọn tôi không như vậy đâu, xếp chỗ theo chiều cao, không hài lòng nói một tiếng là đổi được ngay.”
“A7 thảm quá.”
“Thảm không tả nổi.”
“Thảm không còn tính người.”
...
Kỷ Nhiễm cất cặp vào hộc bàn, nhưng tiếng người ở cửa sổ sau lưng lại nhỏ dần, quay đầu lại nhìn, hai cậu bạn bên cửa sổ người này nhìn người kia, đột nhiên im bặt.
Bên cạnh chỗ ngồi trống gần cửa, một bạn nữ buộc tóc đuôi ngựa cao vừa bước vào, chính là người mà buổi sáng suýt nữa cùng cậu lên bảng vàng…
Chỉ có điều lúc này còn chưa ngồi xuống đã bật khóc.
Kỷ Nhiễm nhớ mang máng cô là người được gọi tên thứ hai, hình như tên là Lê Mộng, ngồi cạnh Thời Ngạn, cũng tức là người có điểm thấp nhất trong số những người đã thi.
“Sao thế?” Đầu đinh quay lại hỏi: “Không phải cậu vừa đi tìm Lộ Vi Châu để xin đổi chỗ à?”
Lê Mộng cúi đầu lắc lắc: “Thầy không cho đổi.”
Cô bé người nhỏ, lại cận thị, ngồi ở một xó xỉnh như thế này gần như không nhìn thấy bảng.
“Lộ Vi Châu đúng là không phải người mà.”
“Hay là đi cắt kính đi?”
Tiếng thì thầm ở cửa sổ lại vang lên, đầu đinh nhoài người qua nói: “Chẳng trách chị tôi bảo bây giờ giáo viên ở Nhất Trung cạnh tranh khốc liệt, điểm trung bình của lớp không tăng là bị loại, mà ai cũng muốn mở lớp dạy thêm kiếm tiền...”
“Thật hay giả?”
“Tất nhiên, chị ấy học trường Sư phạm mà...”