Đêm đó Kỷ Nhiễm ngủ rất chập chờn.
Rời khỏi nhà lại chỉ có một mình, ít nhiều có phần lạ giường khó ngủ, trong lúc ý thức còn mơ hồ, hình như dưới lầu không hề có một động tĩnh nào. Kỷ Nhiễm mắt nhắm mắt mở, gần bảy giờ rửa mặt xong xuống lầu thì phát hiện Phó Diễn Bạch đã ở phòng ăn.
“Dậy rồi?”
Kỷ Nhiễm bất giác nhìn ra phòng khách, trên sofa có một chiếc chăn bông, da caviar còn có một vết lõm do bị đè lên.
Hẳn là Phó Diễn Bạch mới về nhà không lâu, chỉ dựa vào sofa nằm một lúc chứ không về phòng.
“Ừm, chào buổi sáng.”
Kỷ Nhiễm một tay xách balo đi ra cửa, sau lưng lại vang lên giọng nói trầm thấp.
Phó Diễn Bạch: “Dì giúp việc tối mới đến được, bữa sáng cậu ăn gì?”
Kỷ Nhiễm vặn khóa cửa, phát hiện không mở được, nhưng bên chân lại có một con chó lao tới...
Trên cổ Đầu Thỏ đã đeo vòng cổ, đang canh giữ nghiêm ngặt ở cửa, nó tỏ vẻ muốn ra khỏi cửa này thì phải dắt anh em theo.
“...”
Bất đắc dĩ, Kỷ Nhiễm đành phải quay lại phòng ăn, kéo ghế ra ngồi xuống.
Cậu vẫn còn ôm balo trong tay, dáng vẻ như chỉ muốn cắn một miếng rồi đi, cúi đầu nói: “Bánh trứng tart, bánh kem nhỏ gì đó.”
Tay Phó Diễn Bạch đang mở tủ lạnh khựng lại.
Kỷ Nhiễm nhanh chóng liếc mắt qua, nói lại: “Gì cũng được.”
“Tối tôi sẽ bảo dì mua một ít. Tôi không ăn đồ ngọt, xin lỗi.”
Một phần ba lát sandwich được cắt ra, chiên sơ một quả trứng ốp la và hai lát giăm bông, Phó Diễn Bạch bưng đĩa sứ trắng lên bàn: “Ăn tạm đi, ăn xong tôi đưa cậu đi báo danh, mang đồ theo cho đủ.”
“Chú không ăn đồ ngọt?”
Kỷ Nhiễm ngạc nhiên, suy nghĩ vẫn còn dừng lại ở câu nói trước đó.
Làm bạn cùng bàn với Phó Diễn Bạch đã là chuyện từ xa xôi, ký ức trước đây giống như một cuộn chỉ rối, cậu đã sớm không nhớ những chi tiết này nữa: “Vậy...”
Phó Diễn Bạch mang hai ly sữa đến: “Mẹ cậu nói cậu thích ăn bánh kem.”
Kỷ Nhiễm: “Ồ.”
Tiểu thiếu gia đặt balo xuống, cầm lát sandwich trước mặt, cắn hai miếng mới phản ứng lại: “Chú vừa nói gì?”
Phó Diễn Bạch đứng bên bàn: “Mang đồ theo cho đủ.”
“Câu trước đó.”
“Ăn xong đưa cậu đi báo danh.”
“Không cần.”
“...”
Qua nửa ly sữa, đuôi mắt trong veo lạnh lùng của Phó Diễn Bạch phản chiếu trên góc cong của ly thủy tinh, Kỷ Nhiễm rụt đầu lại: “Khụ, tôi tự đi được.”
“Để tôi đưa cậu đi.”
“Chú không bận sao?”
“Tôi đã hứa với mẹ cậu.”
“...” Kỷ Nhiễm cúi đầu cắn bánh mì: “Không lạc được.”
Đừng nói là chỉ cách một con đường không lạc được, cho dù cách nửa thành phố Lộ Dương, cậu cũng không lạc được.
“Người khác vẫn tự đi.”
Cũng không phải là hờn dỗi. Con trai ở độ tuổi này sợ nhất là đi học có người theo sau, như thể đi đến đâu cũng bị cười nhạo vài tiếng.
Kỷ Nhiễm lại kiên trì thêm một tiếng: “Tôi muốn tự đi.”
Phó Diễn Bạch đặt ly sữa xuống, im lặng một lúc: “Vậy đến cổng trường thôi.”
Kỷ Nhiễm đứng dậy xách balo: “Không cần.”
Phó Diễn Bạch: “Tiện đường.”
Kỷ Nhiễm nhìn anh: “Tiện cái gì chứ.”
“Loảng xoảng” một tiếng, dây xích chó vang lên. Phó Diễn Bạch đã mở cửa lớn: “Sáng nào cũng phải dắt chó đi dạo.”
Đầu Thỏ: “Gâu!”
Kỷ Nhiễm: “...”
.
1.5 phiếu chống 1 phiếu.
Bất đắc dĩ, Kỷ Nhiễm chỉ có thể để Phó Diễn Bạch tiễn cậu qua con đường chỉ vỏn vẹn hơn mười mét này. Đằng sau có cả Đầu Thỏ đang chạy nhảy tung tăng, thấy người là lại sủa gâu gâu mấy tiếng, ra vẻ ta đây chó cậy gần nhà, bây giờ còn có thêm một người nữa.
Kỷ Nhiễm: “Chú không ra công viên phía sau dạo à?”
Phó Diễn Bạch: “Không đi.”
Kỷ Nhiễm: “...”
Đi dưới khu chung cư còn không sao, đến gần cổng trường tập trung khá nhiều học sinh, kết quả là phụ huynh đưa đi rất bình thường, còn dắt chó đi tiễn lại trở thành tâm điểm.
Không ít người liếc nhìn hai người một chó, vốn dĩ chỉ nhìn qua loa rồi thôi, nhưng ngoại hình của Phó Diễn Bạch rõ ràng vượt trội hơn hẳn, cộng thêm việc bị chú ý khiến con chó phấn khích, Đầu Thỏ “gâu” lên như thể vừa được khui hộp thịt.
“...”
Kỷ Nhiễm lập tức tăng tốc bước chân: “Tôi vào đây, tạm biệt.”
Phó Diễn Bạch nhìn cậu, giọng điệu thong thả: “Không cần tôi vào trong sao?”
Giây tiếp theo, cậu nhóc bên cạnh đã đi xa năm mét.
“Không cần!”
“Gâu!”
“...”
Kỷ Nhiễm quay đầu lại lườm Đầu Thỏ đang kiêu ngạo, nhưng Đầu Thỏ hiển nhiên không hiểu được sự lạnh lùng cần có của một cậu bé lớp bảy, lại phấn khích sủa về phía Kỷ Nhiễm một tiếng nữa.
“...”
Tiểu thiếu gia không ngoảnh lại, co giò bỏ chạy.
Cổng lớn của Nhất Trung sau khi được sửa sang là một bức tường bê tông cốt thép nhẵn bóng, bóng người lấp ló trong đám đồng phục xanh trắng, Phó Diễn Bạch dắt chó, mặt mày thản nhiên đứng tại chỗ.
Anh không nhúc nhích, dường như cảnh tượng này vô cùng hài hước, mãi cho đến khi chiếc balo của Kỷ Nhiễm biến mất ở cuối con đường rợp bóng cây, anh mới thu dây xích chó lại và quay đi.
Đầu Thỏ phấn khích tung tăng bốn chân, khóe miệng Phó Diễn Bạch hạ xuống:
“Về nhà.”
“...”