Cậu dừng lại một chút, sau đó nghiêm túc thêm một câu:
[Có chút chuyện.]
Gửi tin nhắn xong, Kỷ Nhiễm tự ý xem TV một lúc, cho đến khi mắt gần như muốn díp lại mới nhìn đồng hồ một lần nữa.
Mười một giờ.
Cậu ở tầng hai, gần như không nghe thấy bất kỳ tiếng động nào từ tầng dưới. Thậm chí cậu còn nghi ngờ là căn hộ cách âm quá tốt, có lẽ Phó Diễn Bạch đã về và ngủ rồi cũng nên, vì vậy cậu dứt khoát xỏ dép lê đi ra ngoài.
Đi qua phòng ngủ là phòng khách tầng hai, còn có phòng thay đồ với gương lớn chạm đất và một ban công có băng ghế.
Kỷ Nhiễm đi vòng vòng mất hai phút.
Nhưng sự thật chứng minh, Phó Diễn Bạch quả thật là không về nhà qua đêm. Kỷ Nhiễm đi đến phòng khách, đôi dép lê ở cửa vẫn giữ nguyên trạng thái khi bị cởi ra, cô đơn hướng về phía bếp.
Độc thân ngoài hai mươi.
Không về nhà qua đêm.
Phó Diễn Bạch lại sống như thế này.
Kỷ Nhiễm đi dép lê, chán nản nhìn quanh căn hộ. Chưa đi được mấy bước đã đi đến bếp, tủ lạnh âm tường cao cấp hòa vào bức tường, Kỷ Nhiễm khó khăn lắm mới mở ra, lấy ra một cây xúc xích.
Người đàn ông như thế này đương nhiên không thể trông cậy được, may mà ngày mai dì giúp việc sẽ đến.
Kỷ Nhiễm xé xúc xích, bò ra cửa sổ bàn ăn, nhìn chằm chằm vào tòa nhà dạy học gạch đỏ đối diện một lúc, lại một lần nữa cảm nhận được nơi đây gần trường trung học Lộ Dương đến nhường nào.
Thậm chí đứng ở đây, cậu có thể nhìn thấy phòng học ở tầng trên cùng của tòa nhà dạy học phía trước nhất và những hàng bàn ghế sơn đen bên trong.
Không biết có phải ảo giác hay không, một lần nữa nhìn thấy ngôi trường trung học mình từng sống và học tập, Kỷ Nhiễm lại cảm thấy toàn thân run rẩy.
Dường như có gì đó quét qua bắp chân cậu, một trận da gà ấm áp nổi lên.
Tức cảnh sinh tình?
Kỷ Nhiễm từ từ cúi đầu.
Và rồi, cậu và một cái đầu chó nhìn nhau.
“...”
*
Đó là một con Border Collie màu đen pha tử đinh hương.
Lông mượt, mắt long lanh. Đôi chân chó khỏe mạnh đang áp vào bắp chân Kỷ Nhiễm, đầy ám chỉ nhìn chằm chằm vào cây xúc xích trong tay cậu, nước dãi đã chảy thành vũng.
Kỷ Nhiễm: “...”
Không biết vì lý do gì, Border Collie không hề sủa. Kỷ Nhiễm nhìn lại cây xúc xích trong tay mình, phần bao bì bị xé mất một nửa, rõ ràng lại là một cái đầu chó...
Thật ra nó lại là đồ ăn cho chó...
Tiểu thiếu gia ngay lập tức đuối lý. Chỉ đành nhăn nhó ngồi xổm xuống và bẻ xúc xích thành mấy miếng rồi đút cho nó ăn.
“Sao lúc nãy vào cửa không thấy mi?”
“Hừ hừ hừ.”
“Ta là Kỷ Nhiễm, đến ở nhờ.”
“Hừ hừ hừ.”
“Làm chó của Phó Diễn Bạch có phải rất thảm không?”
“...”
Có lẽ nghe thấy tên chủ nhân, Border Collie “gừ” một tiếng nghiêng đầu, Kỷ Nhiễm đột nhiên ngẩn người trong chốc lát.
Trong lúc mơ hồ, cậu lại cảm thấy Border Collie này hơi giống con chó nhỏ ba tháng tuổi bị què mà cậu nhặt được ngày xưa.
Nhưng màu lông không giống, tuổi cũng không đúng.
Thậm chí chân chó cũng khỏe mạnh như bay.
Chỉ là một thoáng ngẩn ngơ, ánh mắt Kỷ Nhiễm nhanh chóng trở lại bình thường. Cậu đưa tay nhặt hai miếng vụn xúc xích rồi cho nó ăn tiếp.
Đã qua lâu như vậy, con chó nhỏ của cậu dù có khỏe mạnh, có lẽ cũng đã vui vẻ đi đến Ngôi Sao Chó rồi.
Huống hồ làm sao Phó Diễn Bạch có thể nuôi một con chó nhặt bừa như vậy.
Sau khi được ăn thêm, con chó nhỏ thỏa mãn “gừ” một tiếng. Kỷ Nhiễm ngồi xổm cạnh nó một lúc, đột nhiên đoán ra điều gì đó.
Chắc là lúc nãy Phó Diễn Bạch đã vào nhà trước và dạy nó giữ im lặng, nên mình mới không bị chó dí. Con vật nhỏ này ghi nhớ lời Phó Diễn Bạch, vì vậy mới không dám sủa.
Kỷ Nhiễm đưa tay gãi gãi cái gáy mềm mại: “Nghe lời người đó vậy sao?”
“Gừ.” Đầu chó đắc ý lắc một cái.
“...”
Kỷ Nhiễm tiện tay sờ vào cái thẻ đeo trên cổ chó, một miếng gỗ nhỏ kêu lách cách, lập tức lật xem.
Name: Turtle
Call: 139****1111
Tên tiếng Anh, khá sành điệu.
Kỷ Nhiễm lại xoa đầu chó một cái, nói ngắn gọn: “Đầu thỏ, ta đi ngủ đây.”
Con chó sống chết không kêu một tiếng.
Kỷ Nhiễm ngáp một cái, đưa người bạn mới về ổ, cứng rắn bắt con chó Tây phải thừa nhận cái tên quê mùa này. Cậu tắt đèn tầng một, chỉ để lại đèn ở hành lang, sau đó lên lầu đóng cửa phòng ngủ.
Mười hai giờ.
Phó Diễn Bạch vẫn chưa về.
Ngày mai là ngày đầu tiên đến trường, hai cuốn sách nhỏ màu vàng nằm yên tĩnh trong balo của Kỷ Nhiễm…
Nhất trung tiểu thăng sơ: [Đề thi khảo sát hè dự kiến.]
Ba trang cuối cùng vẫn còn trắng tinh và tin nhắn [Có chút chuyện.] trên điện thoại cũng yên tĩnh nằm đó, rất giống hai anh em khó khăn đang vật lộn.
Kỷ Nhiễm nhìn ngón trỏ đang bó bột thành củ cà rốt, cứng rắn vén chăn lên giường.
Lạnh lẽo và không về nhà.
Thảo nào ngoài hai mươi vẫn độc thân.