- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Trọng Sinh
- Bé Ngoan
- Chương 4
Bé Ngoan
Chương 4
Tô Ninh: “Thằng bé không nổi loạn đâu.”
Lão thái thái: “Đúng, đúng. Chỉ là...”
Tô Ninh: “Chỉ là nhát một chút.”
Lão thái thái: “Đúng, nhát!”
Kỷ lão thái thái nghĩ thông suốt, lập tức vùng vẫy một chút: “Nhiễm Nhiễm, đến biểu diễn một tiết mục cho chú Phó xem nào.”
Kỷ Nhiễm: “...”
*
Nửa tiếng sau, tiếng nhạc trong biệt thự dừng lại.
“Đi đường lái xe chậm thôi nhé.”
Tài xế chuyển hành lý cá nhân của Kỷ Nhiễm lên xe.
Kỷ lão thái thái suýt chút nữa “khoe cháu” thất bại, giờ đã lấy lại phong độ, mặt mày hiền từ: “Dì sẽ đến đó sớm thôi, chuyện học hành phiền anh trông nom thằng bé nhiều hơn nhé.”
Phó Diễn Bạch liếc nhìn cậu bé lạnh lùng đang ngồi ở ghế phụ. Kể từ khi bị buộc phải hát bài “Apple Tree” đó, tiểu thiếu gia này cứ giữ vẻ mặt căng thẳng và không nói thêm lời nào.
Phó Diễn Bạch: “Đó là điều tôi nên làm.”
Tô Ninh quyến luyến cúi đầu nhìn vào cửa sổ xe: “Đến đó học hành chăm chỉ, phải ăn sáng, tối ngủ sớm nhé. Nghe lời chú Phó, biết chưa?”
Kỷ Nhiễm không lên tiếng.
“...” Kỷ lão thái thái đành cười xòa chữa cháy: “Nhiễm Nhiễm chỉ đang ngại thôi. Trước khi anh đến, nó còn nói nó chỉ thích chú, không cần mẹ...”
“Hiểu rồi!”
“...”
Kỷ Nhiễm lần đầu tiên có cảm giác muốn đội quần.
*
Từ Hải Vân đến Lộ Dương mất ba tiếng đi đường cao tốc. Những cây to vươn cao che nửa bầu trời, bóng cây quét trên kính chắn gió sáng bóng, bóng người nhỏ bé bên trong cứng đờ gần như không nhúc nhích.
“Uống nước không?”
“Không cần.”
“Đi vệ sinh không?”
“Không cần.”
“Vậy không dừng nữa.”
“Ồ.”
Đi qua sáu trạm dừng chân trên đường cao tốc, chiếc xe cuối cùng cũng vào hầm để xe của nhà Phó Diễn Bạch. Kỷ Nhiễm nhìn dọc đường, cuối cùng cũng hiểu tại sao mình lại được gửi đến đây ở trọ.
Nhà của Phó Diễn Bạch quá gần trường trung học Lộ Dương.
Khu vực xung quanh đây là khu phố cổ của Lộ Dương, có thể nói là tấc đất tấc vàng. Và giá nhà gần trường trung học Lộ Dương trong những năm gần đây đã gần như “quỷ dị”, nhà trong khu trường học mà không có gần chục triệu thì hoàn toàn là xa xỉ phẩm.
Ở một nơi như vậy, căn hộ Phó Diễn Bạch đang ở lại là một căn hộ duplex lớn có thang máy riêng, cách cổng trường trung học Lộ Dương chỉ một con đường, có thể nói là cực kỳ xa hoa.
“Ở thang máy đợi tôi một chút.”
“Ding” một tiếng, cửa thang máy mở ra, Phó Diễn Bạch xách vali của cậu bước vào hành lang trước. Kỷ Nhiễm vẫn chưa muốn mở miệng nói chuyện, chỉ hơi nghiêng đầu, nhìn Phó Diễn Bạch bấm mở khóa cửa, sau đó bước vào nhà.
Chẳng lẽ còn phải dọn dẹp tại chỗ?
Độc thân ngoài hai mươi.
Cuộc sống bừa bộn.
Kỷ Nhiễm thu ánh mắt về, trước mặt chỉ có vài nút bấm thang máy. Cậu nhận ra mình đã không thể nhớ lại những chuyện trước đây. Ngay cả trường trung học Lộ Dương vừa thoáng thấy qua cửa sổ xe cũng đã thay đổi hoàn toàn so với mười hai năm trước.
Trừ cậu ra, có lẽ không ai còn nhớ người yếu ớt và mặt mày luôn trắng bệnh ấy nữa.
“Vào đi.”
Dọn dẹp cũng nhanh thật. Kỷ Nhiễm nghe thấy tiếng liền ra khỏi thang máy, đi qua hành lang lối vào, cánh cửa gỗ màu xanh thẫm sáng bóng đề số 7F mở he hé, cậu bước vào, sau đó nhận ra mình đã nghĩ quá nhiều.
Căn hộ của Phó Diễn Bạch rất tinh tế, gần như không tì vết, phong cách gỗ tối giản trang nhã, thoang thoảng mùi gỗ đàn hương.
Hơn nữa, diện tích căn hộ rất lớn, lớn đến mức việc có thêm một người như cậu ở hoàn toàn không ảnh hưởng chút nào, thậm chí không để ý còn không gặp mặt.
Phó Diễn Bạch: “Tôi ở tầng một, cậu ở tầng hai. Trừ nhà bếp ra thì mọi thứ đều có. Dì giúp việc đến sẽ ở gác mái trên cậu. Cách âm rất tốt, sẽ không làm phiền việc học của cậu.”
Kỷ Nhiễm: “Ồ.”
“Tủ lạnh tầng trên có một chiếc Lady M.”
Phó Diễn Bạch dừng lại một chút: “Vị socola, không biết cậu có thích không.”
Kỷ Nhiễm: “Ồ.”
Kỷ Nhiễm đặt balo xuống, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nhưng vừa định mở miệng đã nghe thấy giọng nói trầm thấp của Phó Diễn Bạch truyền đến: “Xin lỗi, hôm nay có việc khác. Gửi lịch sinh hoạt cho tôi qua wechat. Ăn bánh xong thì nghỉ ngơi sớm.”
Kỷ Nhiễm: “?”
Cửa khép lại.
Phó Diễn Bạch cứ thế biến mất.
“...”
Kỷ Nhiễm chợt nhớ ra một điều.
Đây chính là Phó Diễn Bạch.
Chưa bao giờ nói lời thừa thãi, cũng không có những lời xã giao dư thừa. Hệt như một hầm băng, như thể muốn đóng băng cả mặt đất xa hàng vạn dặm.
Nhưng cũng không sao cả.
Bây giờ cậu chỉ đến ở nhờ, vốn dĩ không cần có quá nhiều sự giao thiệp.
Kỷ Nhiễm giơ ngón trỏ lên, như một đứa trẻ ngốc nghếch dùng thìa xúc bánh Lady M socola từng lớp, tay còn lại gõ lịch sinh hoạt vào khung chat.
Khi gõ xong tất cả, đồng hồ treo tường đã chỉ mười rưỡi. Màn đêm đổ xuống ngoài cửa sổ đen như mực, nhưng Phó Diễn Bạch không có dấu hiệu gì là sẽ quay về.
Kỷ Nhiễm nhìn balo, mở wechat, gửi một tin nhắn:
[Khi nào chú về?]
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Trọng Sinh
- Bé Ngoan
- Chương 4