Chương 3

Kỷ Nhiễm ngừng lại một chút, rồi nói thêm: “Con thích chú, không muốn mẹ theo cùng.”

“...”

Kỷ lão thái thái ngẩn ra, khóe mắt lập tức dịu đi. Dù sao thì không gì đáng yêu hơn Kỷ Nhiễm: “Đúng, đúng vậy, chú Phó của con giỏi lắm.”

Lão thái thái vừa mở lời, lập tức quên béng Tô Ninh, lại ôm Kỷ Nhiễm luyên thuyên:

“Ông nội của chú ấy ngày xưa là đại đội trưởng của ông nội con, bây giờ là hiệu trưởng Thiên Bắc đó, ghê gớm lắm.”

“Tiểu Phó cũng là do bà nhìn lớn lên, ngày xưa là thủ khoa đại học, bao nhiêu năm nay một lòng dốc sức vào sự nghiệp, không biết bao nhiêu cô gái thích, ôi chao đến cả cô út của con cũng không xếp hàng được...”

Tô Ninh đứng bên cạnh, xoa xoa tai Kỷ Nhiễm, rất nhanh đã thấy một gương mặt tinh quái tranh thủ nhích tới...

Kỷ Nhiễm luôn là chiếc áo bông nhỏ tri kỷ của cô.

“... Đến đó đi học phải nghe lời chú Phó, cuối tuần bảo Tiểu Phó đưa con về, sau đó cùng ăn bữa cơm, biết chưa?”

“Yên tâm đi ạ, bà nội.”

“Ding dong.”

Chuông cửa biệt thự vang lên, Tô Ninh nhìn thời gian trên điện thoại, chặn dì giúp việc đang định ra mở cửa: “Mẹ, chắc là Phó tiên sinh đến rồi, để con ra mở cửa.”

Kỷ Nhiễm nghe vậy, ngẩng cái đầu đang làm nũng lên cũng nhìn ra cửa.

Thật ra cậu không rõ “chú này” là ai, nếu không phải ngón tay bị thương, cậu vốn định xin ở nội trú để mình có thể trở về Lộ Dương tiện hơn, nhìn ngôi nhà cũ của mình... nhưng bây giờ chỉ có thể ngoài cuộc.

Cánh cửa gỗ tử đàn chạm khắc vừa mở vừa đóng, ánh nắng bị bóng tối chặn lại, mùi xà phòng thoang thoảng bay vào mũi.

Áo phao dài màu đen như sương khói đầu tiên lọt vào mắt Kỷ Nhiễm, trong túi áo phao có đôi tay tùy ý đút vào, phần xương cổ tay lộ ra ngoài, gầy gò và mảnh mai.

Chiều cao của Kỷ Nhiễm vừa vặn, cậu lập tức nhìn theo hướng đó.

Cậu vô cớ cảm thấy thật đẹp.

Dường như không cần ngẩng đầu.

Cũng có thể tưởng tượng được người này đẹp đến nhường nào.

Khoảnh khắc đó, trong đầu cậu bỗng vụt qua một chút hình ảnh mơ hồ đã xa cách nhiều năm, suy nghĩ của Kỷ Nhiễm đông cứng tại chỗ, nhất thời quên cả ngẩng đầu.

Giọng Tô Ninh từ cửa truyền đến: “Nhiễm Nhiễm, đây là chú Phó của con, mau chào đi.”

Bóng tối của khe cửa bị mùa hè kéo dài ra.

Kỷ Nhiễm ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy Phó Diễn Bạch.

“Xin lỗi, tắc đường nên đến muộn một chút.”

Tô Ninh đón người vào nhà, giọng nói trầm thấp của người đàn ông dần dần trở nên rõ ràng: “Kỷ gia gia có ở nhà không?”

Hai dì giúp việc nhanh chóng mang đĩa trái cây tươi và trà ra, lão thái thái vỗ vỗ sofa nói: “Đi nước ngoài họp rồi. Anh nói anh đón Nhiễm Nhiễm đi luôn, nên ta không chuẩn bị gì khác.”

“Vâng. Làm phiền dì.”

Kỷ Nhiễm xịt keo cứng ngắc.

Cậu nhận ra đây là Phó Diễn Bạch, Phó Diễn Bạch từng từ chối cậu, bây giờ đã trở thành một người đàn ông trưởng thành, không còn là thiếu niên ngày xưa.

Phó Diễn Bạch vẫn rất đẹp trai.

Vẻ đẹp trai lạnh lùng này cực kỳ cuốn hút, nhưng không thân thiện, khiến người ta cảm thấy mặt lạnh như tiền, dường như bất cứ lúc nào muốn đi là đi.

Ánh mắt Kỷ Nhiễm từ từ lướt qua người Phó Diễn Bạch, kinh ngạc nhận ra anh và trong ký ức không khác nhau là mấy, chỉ có một điều...

Tóc mái của người này trước đây thường rủ xuống sống mũi, khi cúi đầu nhìn người khác rất giống nhân vật trong phim thanh xuân.

Bây giờ tóc đen gọn gàng, không dài quá một tấc, vầng trán rộng, trông trưởng thành và sắc sảo.

Mà đời thay đổi khôn lường...

Kỷ Nhiễm cúi đầu.

Chân cậu đang đi đôi dép lê gấu trúc lớn như viên gạch, hình ảnh gia đình ép trên áo hoodie đang khẽ rung theo nhịp thở... trông rất hoạt hình dễ thương.

“Chào cậu.” Phó Diễn Bạch nhìn đồng hồ, chủ động chào hỏi: “Tôi là Phó Diễn Bạch.”

“Kỷ Nhiễm.”

“...”

Kỷ Nhiễm lập tức bị Tô Ninh huých vai, cô cười gượng: “Con nói gì thế, mau chào chú Phó đi chứ.”

Phó Diễn Bạch không có kinh nghiệm giao tiếp với trẻ con. Ánh mắt anh lướt qua ngón trỏ đang bó bột, cuối cùng dừng lại trên gương mặt non nớt trắng trẻo của Kỷ Nhiễm.

[Cháu trai đáng yêu nhất nhà bác Kỷ, nhảy lớp từ tiểu học, thông minh lắm.]

[Nói là không muốn đi nước ngoài, muốn đến Lộ Dương của chúng ta học và thi đại học. Điều kiện ký túc xá trung học không tốt, nên ta cho nó ở chỗ con, cuối tuần đón về nhà.]

[Ông con còn luôn nhắc, nói rằng bé yêu đáng yêu như vậy, con nhìn rồi có lẽ sẽ có ý nghĩ muốn hẹn hò kết hôn.]

[À đúng rồi, tên nó là Kỷ Nhiễm. Lễ phép và ngoan ngoãn lắm, mẹ con cũng thích.]

Kỷ Nhiễm nhìn anh: “Chào cậu.”

Phó Diễn Bạch: “...”

Cháu trai ngoan hiếm khi "lỡ lời", Kỷ lão thái thái sợ run lên hai cái, nói với Phó Diễn Bạch: “Thật ngại quá, thật ngại quá.”

Phó Diễn Bạch tỏ vẻ hiểu: “Không sao.”

Lão thái thái cứng đờ, cố gắng cứu vãn: “Nhiễm Nhiễm... thằng bé ngoan lắm.”