Chủ nhiệm giáo vụ vỗ đầu một cái như thể đã quên mất chuyện này, chỉ mải nghĩ đến việc Thời Ngạn tắt máy và vuốt sang phải, mà không nhớ ra xem bên Kỷ Nhiễm, lập tức thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì dễ rồi, để thầy xem nào..."
Kỷ Nhiễm giải thích thêm: "Hôm qua thầy Lộ không giảng câu này trên lớp, Thời Ngạn vừa hay hỏi em, vì vậy viết giống nhau. Lúc nãy em định lấy ra, nhưng thầy Lộ không cho em nói."
Lộ Vi Châu: "..."
"... Không cần đến nhà Cùi Chỏ... Cùi Chỏ học thêm... Cùi Chỏ là ai vậy?"
Chủ nhiệm giáo vụ xịt keo, lập tức ngậm miệng, sắc mặt của tổ trưởng khối bên cạnh trở nên khó coi đi nhiều.
Bản thân việc mở lớp học thêm riêng đã là vi phạm quy định, cộng thêm câu Lộ Vi Châu tự thừa nhận chưa giảng bài trước đó, thực sự rất khó coi.
"Hiệu trưởng, tôi sẽ xác minh tình hình này."
Sắc mặt của Lộ Vi Châu đã từ đỏ bừng chuyển sang tái nhợt, anh ta không ngờ lại gây ra một mớ hỗn độn lớn như vậy trước mặt nhiều lãnh đạo, nhất thời nói năng lộn xộn: "Không phải, tôi... tổ trưởng, chuyện này..."
Phó Diễn Bạch đã xem tin nhắn, không có ý định tiếp tục dây dưa, nhìn đồng hồ nói: "Thầy Lộ, với tư cách là phụ huynh của Kỷ Nhiễm, hôm nay tôi đến vẫn còn một chuyện nữa."
Kỷ Nhiễm ngẩng đầu nhìn Phó Diễn Bạch.
"Trước đây Kỷ Nhiễm nói với tôi em ấy không được chọn làm đoàn viên vì chưa hoàn thành bài tập hè."
Cổ họng Lộ Vi Châu nghẹn lại.
Phó Diễn Bạch nói chuyện rất bình tĩnh: "Tôi đã gọi điện cho phòng giáo vụ, không nghe nói có yêu cầu này. Hơn nữa lúc đó tay Kỷ Nhiễm bị thương, mẹ em ấy đã viết bản tường trình tình hình gửi cho nhà trường."
Chiếc ghế đã lung lay, Lộ Vi Châu vội vàng cứu vãn: "Thầy Phó, về việc vào đoàn, tôi có thể báo danh em ấy lên lại!"
Phó Diễn Bạch im lặng.
Không nói được cũng không nói không được.
Tay anh đặt sau gáy Kỷ Nhiễm, cảm giác bị xách như một chú gà con lại ập đến trong lòng Kỷ Nhiễm, dường như rất quen thuộc, dường như có người sẽ bảo vệ cậu.
"Anh biết những danh hiệu này thực ra không có ý nghĩa gì với chúng."
Phó Diễn Bạch dùng một biểu cảm rất thờ ơ nói với anh ta: "Chúng chỉ muốn được anh công nhận. Bởi vì anh là giáo viên."
Và khi anh ta tùy tiện tước đi suất danh hiệu đó thì đã sớm đánh mất sự mong đợi và tin tưởng này.
Lộ Vi Châu xấu hổ đỏ mặt đứng tại chỗ, tổ trưởng khối ra hiệu giải tán, Thời Ngạn nhanh chóng xách balo rời đi.
Tất nhiên Lộ Vi Châu không còn tâm trạng để đặt hẹn gì với ba của cậu ta nữa, hay nói cách khác, anh ta có lẽ đã không còn tư cách này, có thể ở lại trường Nhất Trung hay không vẫn là một ẩn số.
Kỷ Nhiễm đi theo Phó Diễn Bạch trở lại lớp học, lấy balo và im lặng đi ra khỏi tòa nhà giảng đường, bước lên con đường rợp bóng cây phủ đầy tuyết tan.
Chiều tối mùa đông rất lạnh.
Kỷ Nhiễm đột nhiên nhận ra, đây có lẽ là một lần nữa sau rất, rất, rất lâu…
Cậu và Phó Diễn Bạch cùng nhau đi trong ngôi trường này.
.
Mười hai năm đã trôi qua.
Hàng rào dây thép bên đường ngăn cách với cổng ra vào, những vết gỉ loang lổ trên đó đã trở nên bóng loáng.
Thời gian sắp nghỉ đông, trên sân thể dục gần như không có ai, chỉ còn lại bóng lưng của vài nam sinh quyến luyến ôm quả bóng rổ không chịu về.
Hoàng hôn chiếu xuống nền xi măng ẩm ướt như được thêm một lớp filter cổ điển, Kỷ Nhiễm nhìn thấy hơi hoảng, bất giác dừng bước.
Chỉ là một hình ảnh đột ngột, dường như cậu đã nhớ ra Lộ Vi Châu là ai.
---
Ánh nắng mùa hè khác mùa đông.
Sân thể dục mười mấy năm trước cũng không có đường chạy bằng nhựa, tiết thể dục mới học được nửa chừng, Kỷ Nhiễm một mình ngồi trên bậc đá ven sân bóng rổ, đặt một quyển ngữ pháp tiếng Anh giữa hai đầu gối.
Cây kem mua ở căng tin vừa mυ"ŧ đến miếng thứ ba, bên cạnh đã có tiếng gọi:
"Này, cái cậu đang ngồi đó, qua đây chơi bóng đi."
Kỷ Nhiễm ngẩn ra một giây, ngẩng đầu nhìn quanh, phát hiện chỉ có mình cậu ngồi trên bậc đá.
Nói là sân bóng rổ, thực ra chỉ là một mảnh đất xi măng thêm một cái khung sắt, ngay cả lưới cũng không có, một đám con trai vẫn thèm thuồng không chịu nổi.
Nhưng hai lớp muốn đấu điểm, đếm đi đếm lại thiếu một người. Thiếu một người thì không công bằng, thế là người đứng đầu liền nhìn thấy Kỷ Nhiễm đang ngồi: "Có đến không?"
Kỷ Nhiễm cố gắng hét to nhất có thể, vọng sang bên kia: "Tôi... không biết chơi."
"Cậu ta nói cậu ta không biết chơi."
"Thế sao đây?"
"Haiz, có gì mà không biết chứ."
Cậu con trai đứng đầu lấy tay lau mồ hôi, chạy đến bên cạnh Kỷ Nhiễm, một tay kéo cánh tay cậu: "Cậu cứ đứng chạy chạy, coi như đủ người là được, nhanh lên, tiết học này chỉ còn nửa tiếng nữa thôi, nhanh lên nhanh lên."
Kỷ Nhiễm kiên quyết lắc đầu: "Thật sự không được, tôi phải đọc sách, cậu tìm người khác đi."
"Có người khác thì còn kéo cậu làm gì?" Cậu ta nhíu mày: "Trên sân thể dục này chỉ có mình cậu là con trai, không có ai khác. Chơi bóng xong mời cậu uống coca, được không?"
"..."