"Sau này khi giám thị chưa thu bài xong thì không được có bất kỳ hành động nào, nhà trường cũng không cho phép mang điện thoại. Thế này đi, tối nay nộp bản kiểm điểm 1000 chữ, hôm nay cứ tạm..."
"Không được."
Một tiếng nổ vang lên như thể một túi bỏng ngô đột nhiên bay lên.
Lộ Vi Châu tháo kính xuống, giọng nói vang như sấm: "Không gian lận tại sao câu hỏi lớn cuối cùng lại trả lời giống hệt nhau?"
Anh ta đập hai tờ bài thi vừa lật ra lên bàn như đập dưa chuột lại bổ thêm hai nhát.
Không chỉ đáp án giống nhau.
Ngay cả quá trình giải bài cũng giống nhau.
Công thức và các bước tính toán cũng y hệt nhau.
Đặt vào người Kỷ Nhiễm thì còn có thể coi là bình thường, đặt vào người Thời Ngạn lại tuyệt đối không bình thường.
"Thời Ngạn, gọi phụ huynh của cậu đến đây."
Cách giải quyết phổ biến và thô bạo nhất.
Lộ Vi Châu vừa dứt lời, Kỷ Nhiễm cảm thấy hơi thở của người bên cạnh trở nên nặng nề, sau đó là một tiếng cười khẩy nhẹ bẫng: "Đồ ngu..."
Không khí tĩnh lặng đến đáng sợ.
"Cậu nói cái gì?"
Lộ Vi Châu còn trẻ, tai cũng còn thính. Một người đàn ông ba mươi tuổi đối mặt với một học sinh mười mấy tuổi, lòng tự trọng đặt lên hàng đầu, làm sao có thể chịu được cảnh này?
Vấn đề đã không còn là đúng hay sai nữa.
"Cậu xem mình là học sinh kiểu gì!!"
Mặt Lộ Vi Châu đỏ bừng, Kỷ Nhiễm liếc nhìn các giáo viên và thầy chủ nhiệm giáo vụ bên cạnh, một tay cho vào túi, do dự lên tiếng: "Thầy Lộ..."
Một ngón tay đen và thô chỉ thẳng vào cậu.
"Tôi cho phép cậu nói hả?"
.
Gương mặt Lộ Vi Châu lạnh lùng, hai bên má còn hơi run rẩy.
Rõ ràng là văn phòng để trao đổi việc giảng dạy, giờ đây đột nhiên như biến thành một võ đài đối kháng. Mà câu nói này dường như có thể giúp Lộ Vi Châu đứng ở vị trí cao tuyệt đối.
Anh ta là giáo viên.
Anh ta mới là người quyết định diễn biến của sự việc.
Một cơn gió lạnh "uỳnh" một tiếng thổi qua bệ cửa sổ.
"Cả hai cậu gọi phụ huynh đến đây cho tôi."
"Ngay bây giờ."
---
Kỷ Nhiễm chưa bao giờ nghĩ rằng, một ngày nào đó Phó Diễn Bạch quay trở lại Nhất Trung Lộ Dương lại là vì lý do này.
Đây có lẽ là lần mất mặt nhất khi Phó Diễn Bạch bước vào cổng trường này. Anh không phải học sinh đứng đầu khối được mọi người ngưỡng mộ, hot boy đẹp trai nhất trường Nhất Trung, mà là phụ huynh của học sinh cá biệt Kỷ Nhiễm.
Cũng có thể là lần thất vọng nhất khi Phó Diễn Bạch đi trên con đường rợp bóng cây này. Anh không có thành tích chói lọi, không có thứ hạng đáng nể để xem, chỉ có một đứa nhóc gây chuyện phải đến lĩnh về.
Đương nhiên cũng có khả năng...
Phó đại thiếu gia bận rộn như vậy, chắc chắn sẽ không đến.
So với Kỷ Nhiễm đang thấp thỏm không yên, thùng thuốc nổ Thời Ngạn bên cạnh lại thoải mái nhiều hơn, cậu ta vừa mở miệng đã suýt khiến Lộ Vi Châu tức muốn nhảy lầu.
"Không có mẹ. Muốn gặp ba tôi phải đặt hẹn trước."
Thời Ngạn tỏ vẻ lười biếng: "Đến tôi còn không gặp được ba tôi, ông có thể gặp được ba tôi sao?"
"Cậu!"
Chủ nhiệm giáo vụ đã lớn tuổi, không chịu nổi cảnh la hét om sòm như vậy nữa, nhân lúc người còn chưa đến bèn khuyên Lộ Vi Châu vài câu: "Tiểu Lộ, tuy mảng học tập này không thuộc phạm vi của tôi, nhưng cậu nên nghĩ ngược lại, nếu như bạn học Thời Ngạn không gian lận thì sự tiến bộ này vẫn rất đáng khen."
Lộ Vi Châu hừ một tiếng trong mũi: "Nó có gì đáng khen."
"..."
Tình hình rất khó hòa giải, may mà không bao lâu sau, ngoài cửa đã truyền đến tiếng bước chân.
Tim Kỷ Nhiễm thắt lại, quay đầu nhìn lại, Phó Diễn Bạch vừa hay gõ cửa bước vào.
Rõ ràng anh đã được gọi đến từ bệnh viện. Mặc dù mặc áo khoác dài màu đen, nhưng phần cổ áo lại trống trơn, dưới lớp áo phông trắng lấp ló viền áo màu xanh lam cổ chữ V, trông rất vội vàng.
Kỷ Nhiễm quay người lại, cúi đầu xuống.
Đến cũng nhanh thật.
"Chào các vị, tôi là phụ huynh của Kỷ Nhiễm."
Đây có lẽ là giọng nói hay nhất mà Kỷ Nhiễm nghe được trong hai tiếng vừa qua. Mặc dù rất trầm, mang theo chút lạnh lùng, nhưng vô cớ cảm thấy an tâm.
Người có phản ứng đầu tiên là chủ nhiệm giáo vụ, ông ta dịch cặp kính lão trên sống mũi, trán nhăn lại thành ba nếp: "Hít..."
Tiếp đó, cửa văn phòng lại bị đẩy ra, tổ trưởng khối dẫn một người đàn ông hơi hói đầu bước vào, người đàn ông mặc áo sơ mi kiểu Trung Hoa, trông rất có tinh thần.
Hai giáo viên tinh mắt lập tức kéo ghế của mình qua: "Hiệu trưởng Cố, ngài ngồi đi, ngài ngồi đi."
"Tiểu Phó ngồi đi. Lâu rồi tôi không đến thăm thầy Phó, gặp được anh một lần cũng không dễ."
Hiệu trưởng Cố nói xong kéo Phó Diễn Bạch cùng ngồi xuống ghế, chủ nhiệm giáo vụ đối diện lập tức phản ứng lại: "Tiểu Phó à, bảo sao tôi thấy quen thế."
"Nhớ đến hộc bàn thư tình mà thầy đã tịch thu năm đó rồi chứ gì." Tổ trưởng khối trêu chọc, chủ nhiệm giáo vụ cười ha hả xua tay: "Ây da, chuyện cũ, chuyện cũ."