Chương 20

Nhưng đôi khi cuộc sống lại đầy rẫy những sự trùng hợp.

Ngày thi cuối kỳ, tuyết nhỏ bay theo gió lạnh.

Vừa phát đề thi toán, Kỷ Nhiễm đã lướt thấy câu hỏi lớn cuối cùng, đuôi mày nhướng nhẹ.

Gần như y hệt.

Chỉ thay đổi vài thông số.

Nhìn lại Thời Ngạn đang ngồi cách xa một mét, tiểu bá vương mặt mày hớn hở, hận không thể ăn luôn cả tờ đề vào bụng...

Sau bao nhiêu năm thụ hưởng giáo dục bắt buộc, đây là lần đầu tiên đại ca lưu ban Thời Ngạn gặp phải trường hợp trúng tủ.

Cảm giác này gần như trúng vé số, Thời Ngạn lật tờ đề, nhân lúc trí nhớ còn nóng hổi lập tức bắt đầu làm câu hỏi lớn cuối cùng trước tiên.

Đến khi chuông báo thu bài vang lên, một cơn gió lạnh len lỏi từ cửa sau thổi vào, Thời Ngạn đặt bút xuống, thò tay vào ngăn bàn và bắt đầu mò điện thoại.

Cậu ta trước nay muốn gì làm nấy, lúc này môn cuối cùng đã thi xong, sắp được nghỉ đông, càng không có gì phải kiêng dè.

Thời Ngạn mở giao diện trò chuyện với Kỷ Nhiễm, "vèo vèo" gửi đi hai tin nhắn:

Shan: [Cảm ơn nhé Nhiễm Nhiễm. Thấy chưa, không cần đến nhà Cùi Chỏ học thêm vẫn có thể làm được.]

Shan: [Thi xong đi chơi không? Đưa cậu đi ăn cá nướng? Có xem concert không?]

Shan: [Tôi có…]

"Thời Ngạn! Cút ra đây cho tôi!"

"..."

Một tiếng hét vang trời, Kỷ Nhiễm cảm thấy màng nhĩ cũng có phần rung động.

Dường như âm thanh này không được nghe bằng tai, mà là chui vào từ lỗ chân lông.

Cửa sau lớp học không biết đã bị mở ra từ bao giờ, cơn gió lạnh len lỏi vào không một tiếng động.

Lộ Vi Châu đứng trong khe hở đang nhìn chằm chằm Thời Ngạn cúi đầu mò điện thoại, mặt đen như shit:

"Đến văn phòng tôi."

.

Văn phòng giáo viên trên tầng hai.

Bốn chiếc bàn vuông màu gỗ vàng ghép lại với nhau chiếm phần lớn không gian. Lộ Vi Châu cầm một cây bút máy màu đỏ ngồi ở đầu bàn, đầu bút không ngừng chỉ vào Thời Ngạn:

"Tôi hỏi lại cậu một lần nữa, cậu đang nhắn tin cho ai?"

Đầu lưỡi Thời Ngạn chống vào má, không lên tiếng.

Trên bàn là chiếc điện thoại vừa bị tịch thu, màn hình đen như một cái hố, phản chiếu hai cái bóng còn đen hơn.

Gần như ngay lúc tiếng của Lộ Vi Châu vang lên, cậu ta đã vuốt khung trò chuyện với Kỷ Nhiễm sang phải, sau đó ấn tắt nguồn và bây giờ từ chối mở máy.

Thực ra nội dung cũng chẳng có gì.

Nhưng cậu ta không tin Lộ Vi Châu. Thêm vào đó nội dung ít nhiều có thể gây hiểu lầm, không biết Lộ Vi Châu có thực sự lôi Kỷ Nhiễm vào không.

Lỡ như lại không cho làm đoàn viên thì sao?

"Không ai cả."

"Cậu nói dối!"

Lộ Vi Châu đập bàn vang trời, như rắc bột mì nhấc bài thi của Thời Ngạn lên giũ giũ: "Cậu không gian lận thì sao có thể làm đúng nhiều như vậy?"

Câu nói này không biết đã chọc vào điểm yếu nào của Thời Ngạn, sau một hồi im lặng, cậu ta đột nhiên ném balo xuống, trên mặt lộ vẻ cà lơ phất phơ mà Lộ Vi Châu ghét nhất, giọng nói cũng trở nên cợt nhả: "Đúng, tôi nói dối, hay là ông đuổi học tôi đi?"

"Tôi không dám đuổi học cậu chắc?"

"Đến đây, ông đuổi đi..."

"Cậu còn dám nói nữa!!"

Lộ Vi Châu đập bàn một cái, thầy chủ nhiệm giáo vụ đã ngoài năm mươi vội vàng khuyên can: "Được rồi, được rồi thầy Lộ, đừng kích động như vậy."

Mấy giáo viên cùng văn phòng cũng ngăn Thời Ngạn đang đỏ mặt tía tai lại, có người kéo một chiếc ghế, Lộ Vi Châu lúc này mới ngồi phịch xuống, ném cây bút máy đi: "Tôi không dạy nổi học sinh này, hoặc là chuyển lớp, hoặc là tôi nghỉ việc!"

"..."

Sắc mặt thầy chủ nhiệm giáo vụ tái mét.

Rõ ràng Lộ Vi Châu không muốn dính dáng đến cục nợ Thời Ngạn này, nhưng Thời Ngạn đã lưu ban một năm, không có lớp nào nhận nữa thì thật không biết phải xử lý thế nào.

"Cốc cốc."

Không khí đang căng thẳng, đột nhiên lại có hai tiếng gõ cửa, mấy gương mặt đồng loạt quay lại.

Sắc mặt Thời Ngạn trầm xuống.

Kỷ Nhiễm đeo balo, dưới lớp tóc mái mềm mại là hàng mi vừa đen vừa dài:

"Báo cáo."

.

Lộ Vi Châu nhìn cậu bước vào, sắc mặt âm u biến ảo một hồi, sau đó không ngoài dự đoán nghe Kỷ Nhiễm nói:

"Thưa thầy, lúc nãy Thời Ngạn có nhắn tin cho em, nhưng chúng em không gian lận ạ."

"..."

Sắc mặt thầy chủ nhiệm giáo vụ hơi thay đổi.

Học sinh đứng đầu khối luôn có ưu thế lớn trong việc được ưu ái. Hơn nữa Kỷ Nhiễm rất ngoan, chưa bao giờ gây ra chuyện gì phiền phức.

Ông ta lập tức dịu giọng: "Vậy à, thế thì có gì mà không thể nói chuyện đàng hoàng được chứ?"

Đúng vậy, có gì mà không thể nói chuyện đàng hoàng được chứ?

Kỷ Nhiễm cũng nghĩ vậy.

Nhưng khi đứng ở đây, cậu ít nhiều cũng có thể hiểu được một chút. Trong không gian chật hẹp này, đối mặt với một giáo viên không ưa mình, dường như ngay cả việc hít thở cũng là sai lầm.

Kỷ Nhiễm liếc nhìn Thời Ngạn: "Làm phiền các thầy cô rồi ạ."

Thầy chủ nhiệm giáo vụ lập tức cười cười, tiếp theo là bài giáo dục tư tưởng tám trăm chữ quen thuộc: "... Nhà trường cũng là vì muốn tốt cho các em, nếu không sau này ra xã hội thì phải làm sao?"