Chương 2

Những giây cuối cùng, cậu tham lam ước rất nhiều điều.

Mong rằng chú chó nhỏ của cậu sẽ có người nuôi.

Mong rằng kiếp sau có thể chạy nhảy tung tăng.

Mong rằng cậu sẽ không gặp lại người khó theo đuổi như Phó Diễn Bạch nữa.

Và cũng mong rằng thế giới này, đừng quên cậu quá nhanh.

Mười hai năm sau.

Khu biệt thự Hải Vân.

Phòng khách tĩnh lặng không một tiếng động, nhưng trong nhóm chat WeChat "Hội nghị phân công trách nhiệm" lại đang sôi sục ngất trời.

Lục Bộ Thượng Thư - Kỷ Vi: [Xảy ra chuyện lớn thế này, là lỗi của anh. Con đi chơi, anh là ba, lẽ ra phải dành thời gian đi cùng.]

Lục Bộ Thượng Thư - Kỷ Vi: [Để anh đưa Nhiễm Nhiễm đến Lộ Dương nhé.]

[Lục Bộ Thượng Thư - Kỷ Vi vỗ vai Tô Ninh.]

Tô Ninh: [Không cần, Phó tiên sinh sắp đến rồi. Anh ấy vừa kết thúc buổi diễn thuyết ngoại tỉnh, tiện đường luôn, em nói để anh ấy tự đón, có thể...]

Tô Ninh: [Thôi bỏ đi, đều là lỗi của em. Trong hoàn cảnh đó em không nên nghe điện thoại rồi bỏ đi, xin lỗi bé yêu.]

[Thị Vệ Mang Đao - Kỷ Thu Thu vỗ vai Tô Ninh.]

Thị Vệ Mang Đao - Kỷ Thu Thu: [Chị dâu đừng tự trách, chị còn công việc mà, chủ yếu vẫn là lỗi của em đã đưa bé yêu đi trượt thác nước cao. Nhiễm Nhiễm hoạt bát quá...]

[Đại Tổng Quản - Kỷ Quốc Chính vỗ vai Lục Bộ Thượng Thư - Kỷ Vi.]

Đại Tổng Quản - Kỷ Quốc Chính: [An ninh ở công viên nước có vấn đề không? Thiết kế cầu trượt có hợp lý không? Có cần cập nhật chính sách chiều cao trẻ em không? Du lịch tốt nghiệp tiểu học có cần lên kế hoạch chi tiết trước không? Đáng để cân nhắc!]

Lục Bộ Thượng Thư - Kỷ Vi: [Biết rồi... Ba, đều là do chúng con làm ba mẹ chưa suy nghĩ thấu đáo.]

[Thị Vệ Mang Đao - Kỷ Thu Thu vỗ vai Tô Ninh.]

Thị Vệ Mang Đao - Kỷ Thu Thu: [Chia sẻ liên kết giày thể thao trẻ em Nike Air DB 5Y FITS 7 bản giới hạn toàn cầu $28257.]

Thị Vệ Mang Đao - Kỷ Thu Thu: [Đôi này dì út mua cho rồi, dỗ dành bé yêu một chút để nó đi học.]

Tô Ninh: [Em đổi đôi khác đi, đôi này nó có rồi.]

Thị Vệ Mang Đao - Kỷ Thu Thu: [Ồ.]

“...”

Trong khoảng khắc màn hình không rung, cuối cùng Kỷ Nhiễm cũng ngẩng đầu lên.

Trước mặt cậu, lão thái thái tóc đen phủ vai đã chống gậy, từng bước khẩn trương đi đến gần: “Nhiễm Nhiễm, nhanh nhanh nhanh, để bà xem nào!”

Kỷ Nhiễm đành ngoan ngoãn đưa tay ra.

Vì tai nạn ở công viên nước trong chuyến đi tốt nghiệp tiểu học, tốc độ trượt quá nhanh, ngón trỏ tay phải của cậu không may đâm vào xương sườn của một chú đầu trọc phía trước, sau khi “rắc” một tiếng gãy một đoạn, nó được bó bột thành một củ cà rốt nhỏ mập mạp.

“Bà nội.”

Chỉ trong hai giờ ngắn ngủi, củ cà rốt nhỏ này đã được nâng niu lần thứ mười, như thể đang trải qua sinh ly tử biệt.

Kỷ lão thái thái xót xa thổi phù phù: “Trung học cơ sở sắp khai giảng rồi, sao lại ra nông nỗi này, bé yêu của bà... có đau không?”

“Không đau.”

Giọng nói ngọt ngào chưa vỡ giọng.

Kỷ Nhiễm đã trọng sinh được mười hai năm.

Không biết có phải ý niệm trước khi đi quá chân thành hay không, Diêm Vương gia đặc biệt ban ơn, cậu có thể nhảy nhót, khỏe mạnh trắng trẻo, còn nhớ tất cả mọi thứ của kiếp trước và nhớ rõ bản thân mình.

Thế giới dường như thật sự không quên cậu.

Chỉ là cuộc sống đã khác một trời một vực. Hiện giờ, cậu là cháu trai duy nhất của Thiên Kỷ Thế Nghiệp, tay anh chị ở Hải Vân, cũng tên là Kỷ Nhiễm, nhưng số phận lại hoàn toàn không hề giống trước.

“Mẹ, mẹ đừng lo.”

Tô Ninh đứng bên cạnh, cài chiếc nơ màu xanh nhạt trên mái tóc xoăn màu hạt dẻ trông rất dịu dàng: “Bác sĩ nói rồi, hai tháng là khỏi. Mới khai giảng nhiệm vụ cũng không nặng...”

“Cái gì mà không nặng!”

Lão thái thái ôm lấy củ cà rốt nhỏ của Kỷ Nhiễm, mặt mày đen thui: “Trung học cơ sở là vạch xuất phát. Nhiễm Nhiễm muốn thi vào trung học Lộ Dương đến vậy, chậm trễ ngay vạch xuất phát thì làm sao được?”

Khóe mắt Tô Ninh cụp xuống, dường như không thể tránh khỏi trận mắng này.

“Giờ thằng bé phải tự đi học ở đó, bây giờ lại ra nông nỗi này, làm sao mà thi cử được? Hả? Làm sao mà làm bài tập được? Chậm trễ hai tháng là cả một đoạn đường dài, ôi sao mà ta yên tâm được đây.”

Lão thái thái ôm Kỷ Nhiễm, thở dài thườn thượt: “Sớm đã nói với con rồi, con cái là tất cả, con cái là tất cả. Tiền của nhà họ Kỷ mười đời cũng tiêu không hết, một người phụ nữ như con thì có gì mà phải làm việc? Thế này đi, hai mươi triệu của căn nhà khu vực trường học ta sẽ lo, con cứ dứt khoát đi, từ chức rồi đến đó ở cùng thằng bé.”

Lông mày Tô Ninh nhíu nhẹ: “Mẹ...”

“Bà nội.”

Kỷ Nhiễm kéo tay áo Tô Ninh, đứng chắn trước mặt.

Cậu bé mười hai tuổi, gương mặt chưa phát triển hết còn chút bầu bĩnh, đôi mắt nai hơi cụp xuống, ngây thơ và non nớt: “Bà nội, không phải bà nói có chú sẽ chăm sóc con sao?”