Chương 19

"Đừng, đừng."

Kỷ Nhiễm ôm bình nước nhỏ, một tay kéo cậu ta lại: "Cậu còn muốn đứng ngoài hành lang nữa hả? Hơn nữa chẳng phải cuối kỳ lại có 6 suất nữa sao."

Trong khoảng thời gian này, Kỷ Nhiễm đã phần nào hiểu được tính cách của Thời Ngạn. Một tiểu bá vương nóng nảy, thường xuyên nổi nóng rồi lại bị lôi lên phòng giáo vụ, nhưng thực ra tâm tư rất đơn thuần.

Nhà trường vừa thấy đau đầu nhưng lại không dám đắc tội với gia đình học sinh, giáo viên có kinh nghiệm không muốn nhận, cuối cùng rơi vào tay một người trẻ như Lộ Vi Châu, tự nhiên là tức không có chỗ xả.

Kỷ Nhiễm kéo Thời Ngạn lại, đưa bình nước nhỏ cho cậu ta sưởi ấm, trấn an: "Không sao, cuối kỳ chắc chắn tôi sẽ được chọn."

Chẳng lẽ ai trong lớp cũng tặng quà?

Thấy tâm trạng cậu tốt, Thời Ngạn và Lê Mộng cũng không nói gì thêm. Thời gian ở trường của Kỷ Nhiễm phần lớn đều dùng để tự làm bài, Lộ Vi Châu thế nào, cậu cũng không mấy để tâm.

Nhưng buổi tối về đến nhà, tình hình lại hơi khác...

"Cạch."

Hai cái bát, hai đôi đũa.

Kỷ Nhiễm như gặp ma nhìn Phó Diễn Bạch ngồi vào bàn, đây đã là lần thứ tư trong tuần này cậu ăn tối cùng Phó Diễn Bạch.

Dì Tôn thậm chí còn đem cái muỗng lớn quen dùng của anh đặt sang phía đối diện, đổi một cái muỗng nhỏ hơn cỡ bình thường đặt vào bát canh của Kỷ Nhiễm để tạo sự cân bằng.

"Sao gần đây chú rảnh thế?"

Kỷ Nhiễm cúi đầu húp một ngụm canh, Phó Diễn Bạch gắp một miếng cánh gà vào bát cậu: "Sau này buổi tối tôi đều ở đây."

"..."

"Ồ."

Trong lòng Kỷ Nhiễm rung động một chút. Một cảm giác ngọt ngào không thể diễn tả thành lời.

Tiểu thiếu gia đang vui, Phó Diễn Bạch hạ giọng nói tiếp câu sau: "Mẹ cậu nói bên bác sĩ khoa xương khớp tái khám không có vấn đề gì, tuần này piano sẽ được chuyển đến, vừa hay buổi tối tôi trông cậu luyện đàn."

"Khụ... khụ!"

Kỷ Nhiễm sặc một ngụm canh.

Phó Diễn Bạch nhướng mày: "Nghe thấy chưa?"

Kỷ Nhiễm: "Dì Tôn, con muốn cái muỗng lớn!"

Phó Diễn Bạch: "..."

Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, đây thực sự là một tin dữ. Kỷ Nhiễm cố gắng tiêu hóa xong, ngày hôm sau đi học vẫn ôm chút ưu phiền.

Gần đến kỳ nghỉ đông và Tết Nguyên đán, kỳ thi cuối kỳ sắp đến, nhịp độ học tập cũng trở nên gấp gáp.

Gần như mỗi tuần Lộ Vi Châu đều sử dụng buổi sinh hoạt lớp và giờ thể dục để tổ chức một bài kiểm tra toán, ngày hôm sau đọc điểm và sửa bài ngay tại lớp, cả A7 hận không thể mơ thấy phương trình.

Kỷ Nhiễm chẳng có gì để sửa, đặt bài kiểm tra lên góc bàn rồi lôi một cuốn tài liệu ôn thi đại học bắt đầu làm, đến lúc tan học ngẩng đầu lên, phát hiện Thời Ngạn bên cạnh vẫn đang cắn cán bút: "Cách giải đa thức này vừa nãy Cùi Chỏ có nói không?"

Đầu đinh lắc đầu: "Câu hỏi phụ, Cùi Chỏ nói sắp tan học nên không giảng."

Thời Ngạn: "Vậy lỡ trong bài thi có thì làm thế nào?"

Đầu đinh quay đầu lại nhìn cậu ta: "Cậu có ngốc không?"

Thời Ngạn: "..."

Đầu đinh nói nhỏ: "Câu hỏi phụ đều là đề thi học sinh giỏi, đây đều là nội dung trong lớp học thêm của Cùi Chỏ, cậu phải đến nhà hắn học mới được."

"Cái gì????"

Cửa sau lớp học vang lên một tiếng hét, tiểu bá vương Thời Ngạn lập tức nổi nóng: "Dựa vào đâu mà hắn không giảng? Ông đây có phải không đóng học phí đâu!"

"Này, cậu nói nhỏ thôi, nhỏ thôi... khiêm tốn, khiêm tốn." Đầu đinh xua tay: "Bây giờ chẳng phải đều như vậy sao, nghe nói lớp mình có không ít người đến chỗ hắn học thêm. Chuyện này trường học nói không cho phép, cũng chẳng có tác dụng gì."

Mặt Thời Ngạn lập tức xị xuống, đầu đinh tỏ vẻ nghi ngờ: "Cậu quan tâm đến việc học từ khi nào thế?"

"Nói nhảm, cuối kỳ không thi tốt một chút thì ăn nói thế nào với ông già."

Cậu ta nói xong, liếc mắt qua Kỷ Nhiễm bên cạnh, lại bực bội gãi đầu: "Với lại, với lại, thi kém quá Cùi Chỏ lại cho đổi chỗ thì sao, tôi lười chuyển."

Kỷ Nhiễm liếc cậu ta một cái, dứt khoát đưa tay lấy bài kiểm tra qua: "Được rồi, câu nào?"

Thời Ngạn: "..."

Cậu bạn da ngăm bên cạnh đầu đinh nghe thấy vậy, lập tức len lén quay người lại: "Hì hì, anh trai Kỷ, cho tôi theo với, cho tôi theo với."

Lối giảng bài của Kỷ Nhiễm rất rõ ràng. Quá trình nháp cũng đều là những cách giải và công thức tính thông dụng nhất, kiên nhẫn giảng đi giảng lại hai lần, một vài kiến thức nâng cao còn liệt kê cả công thức, đám người dần dần hiểu ra đôi chút.

"Câu khó như vậy mà hắn lại không giảng!"

Thời Ngạn chép bài nháp của Kỷ Nhiễm vào sổ sửa lỗi sai, suy nghĩ đến nhíu mày, miệng không quên chửi rủa Lộ Vi Châu: "Đến lúc thi không tốt lại mắng mình cho mà xem!"

Kỷ Nhiễm dứt khoát đưa tờ giấy nháp qua: "Mang về đi."

"Không được."

"..."

Thời Ngạn nghiêm túc từ chối: "Tôi tự viết lại một lần mới nhớ kỹ được."

Kỷ Nhiễm: "... Được."

Thời Ngạn: "Lúc thi làm được, coi hắn tức chết không."

Kỷ Nhiễm: "..."

Tất nhiên cậu biết Thời Ngạn chỉ nói qua loa, xác suất gặp phải câu hỏi này trong kỳ thi đương nhiên là rất nhỏ, gần như bằng tiểu hành tinh va vào Trái đất.