Chương 17

Kỷ Nhiễm lại nhớ ra, hỏi: "Cái đó... Trình Đa Đa, tức là phòng 207, sao rồi?"

Phó Diễn Bạch tựa vào nửa chiếc gối mà tiểu thiếu gia ban cho, cuối cùng cũng được nằm thẳng và xoa xoa mi tâm.

Biết rằng Kỷ Nhiễm chỉ đơn thuần quan tâm, Phó Diễn Bạch nằm một lúc rồi thản nhiên nói: "Bệnh cơ tim giãn nở, rung thất kèm ngoại tâm thu thất. Ba cô bé đã đến."

Giọng nói trầm thấp nhưng lại không ngừng khuếch đại bên tai Kỷ Nhiễm, khi nghe thấy vài từ nào đó, tim cậu đập nhanh hơn mấy nhịp.

"Vậy có phải... cần phải cấy ghép không?"

Phó Diễn Bạch hé mắt, hơi ngạc nhiên liếc nhìn Kỷ Nhiễm: "Ừm, cô bé còn nhỏ. Tiên lượng sau cấy ghép sẽ tốt hơn phẫu thuật chỉnh sửa."

"Ừm."

Y chang mình.

Cùng một tình huống, cùng một chứng bệnh. Chỉ là Trình Đa Đa trông chưa đến mười tuổi, hiệu quả phẫu thuật ở trẻ em có lẽ sẽ tốt hơn.

Kỷ Nhiễm liếc nhìn Phó Diễn Bạch, ngập ngừng cất lời: "Vậy cô bé..."

"Sẽ không sao."

Phó Diễn Bạch thu lại ánh mắt, tiếp tục nằm thẳng, cánh tay gác lên mắt che đi chút ánh sáng ban ngày yếu ớt.

Kỷ Nhiễm biết rằng y học đã không còn là y học của mười hai năm trước.

Lối thoát duy nhất của việc cấy ghép cũng không còn là việc khổ sở chờ đợi tạng phù hợp nữa, các công nghệ tim nhân tạo như EVAHEART I đã vô cùng phát triển, cộng thêm kỹ thuật thiết bị ngày càng tân tiến và các thế hệ bác sĩ tích lũy kinh nghiệm.

"Sẽ chữa khỏi thôi."

Giọng của Phó Diễn Bạch rất bình tĩnh.

Kỷ Nhiễm nghiêng đầu, cánh tay Phó Diễn Bạch gác trên mặt buông lơi, lòng bàn tay ngửa lên. Những đốt ngón tay thanh mảnh cong nhẹ, từ xương cổ tay xuôi xuống một đường cong tuyệt đẹp. Dưới ánh sáng ban ngày yếu ớt, ngay cả một chút lông tơ cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.

Một đôi tay đẹp như vậy.

Lại còn có thể cứu người.

"Ừm, sẽ chữa khỏi thôi."

Kỷ Nhiễm nói nhỏ, không để ý từ bao giờ trên đỉnh đầu đã có một mảng bóng râm.

Giây tiếp theo, cậu cảm thấy có người xoa xoa sau gáy mình, mái tóc ngắn hơi ngưa ngứa.

"Ba cô bé nói muốn cảm ơn cậu."

Phó Diễn Bạch nhắm mắt nói: "Làm rất tốt."

"..."

Phó Diễn Bạch khen cậu?

Kỷ Nhiễm cảm thấy sau gáy hơi nóng lên, cả người dâng lên một luồng rung động tê dại như nước sôi, không kìm được sùng sục sắp nổi bong bóng.

Kỷ Nhiễm nắm chặt tay, từ trong chăn bò dậy ngồi ngay ngắn.

"..."

Phó Diễn Bạch liếc nhìn cái đầu đột nhiên dựng lên bên cạnh: "Người nhà bệnh nhân có lẽ chỉ nói vậy thôi..."

"Phó Diễn Bạch, tôi không được chọn làm đoàn viên."

"..."

Kỷ Nhiễm cúi đầu, chỉ dám liếc mắt lên một chút để lén nhìn qua: "Nhưng bài thi của tôi thật sự đứng nhất, người đứng thứ hai kém tôi hơn ba mươi điểm."

Đề thi đã mất, Kỷ Nhiễm chỉ có thể căm phẫn bẻ ngón tay: "Ngữ văn chỉ bị trừ 9 điểm, đều là những câu hỏi mang tính chủ quan của người chấm như bài văn và đọc hiểu. Tiếng Anh chỉ bị trừ 3 điểm, nói là bài làm không đủ sạch sẽ. Toán được điểm tối đa, Địa lý cũng được điểm tối đa, đề môn Chính trị in không rõ, viết trên bảng đen nên hàng cuối không nhìn rõ lắm..."

Kỷ Nhiễm đang đếm say sưa, Phó Diễn Bạch đợi cái miệng nhỏ của cậu lẩm bẩm xong, mới lên tiếng hỏi: "Cậu vừa gọi tôi là gì?"

"Phó Diễn Bạch."

"..."

Kỷ Nhiễm lập tức cảm thấy trán bị gõ nhẹ một cái.

"Không lớn không nhỏ."

Phó Diễn Bạch dường như không mấy để tâm đến chuyện đoàn viên, nhưng cũng không có giọng điệu và vẻ mặt qua loa như Kỷ Nhiễm nghĩ.

Anh chỉ dời cánh tay ra, thản nhiên nhìn cậu: "Thi tốt như vậy, tại sao lại không chọn cậu?"

Kỷ Nhiễm cúi đầu, thành thật nói: "Thầy ấy nói tôi chưa làm xong bài tập hè."

"Bài tập hè?" Phó Diễn Bạch nhíu mày.

Kỷ Nhiễm khua tay múa chân: "Là một cuốn bài kiểm tra dự đoán chuyển cấp. Tôi... lúc đó ngón tay không viết được, trước khi khai giảng không kịp làm bù mấy trang cuối."

Trong phòng trực vô cùng yên tĩnh.

Phó Diễn Bạch dường như nghĩ đến điều gì đó, nét mặt bình tĩnh thay đổi một chút.

Kỷ Nhiễm nhìn biểu cảm của anh, trong lòng bắt đầu thấy lo. Cậu do dự một lúc, vẫn mở miệng hỏi: "Chú... có phải hơi thất vọng không?"

Phó Diễn Bạch: "Thất vọng cái gì?"

Kỷ Nhiễm: "Tôi không được chọn làm đoàn viên."

Cậu nhìn Phó Diễn Bạch, miệng từ từ mếu.

Giây tiếp theo, cánh tay nhỏ của cậu bị kéo một cái.

Kỷ Nhiễm lập tức bị kéo trở lại giường, Phó Diễn Bạch lật tấm chăn đắp lên, gõ vào cái đầu nhỏ không biết đang chứa cái gì của cậu: "Không có."

"Thật không?"

"Ngoan ngoãn ngủ đi, lát nữa đưa cậu đến trường."

"Ồ..."

.

Sự thật chứng minh, đối với một cậu bạn mười mấy tuổi, trước và sau khi thành thật khai báo là một cuộc đời hoàn toàn đổi khác.

Vứt bỏ được gánh nặng nhỏ trong lòng, Kỷ Nhiễm có một vẻ mặt tươi đẹp.

Xe của Phó Diễn Bạch vừa dừng lại ở cổng trường, cậu đã nhẹ nhàng lao xuống, vẫy vẫy đôi cánh vô hình, lon ton chạy mất dạng.

"..."

Phó Diễn Bạch kéo cửa sổ xe lên, nửa bất lực mỉm cười. Điện thoại reo, đầu dây bên kia là giọng nữ trong trẻo.