Chương 16

Phó Diễn Bạch nhíu mày. Anh còn chưa bắt đầu tra hỏi, mặt tiểu thiếu gia đã đỏ bừng, chắc chắn là không có chuyện gì tốt đẹp.

“Buổi tối đã làm gì?”

“Không làm gì cả.”

“Đến quảng trường làm gì?”

“Mua sắm.”

“Đồ đâu?”

“...”

Kỷ Nhiễm dứt khoát ngậm miệng không thèm để ý đến anh. Phó Diễn Bạch liếc cậu một cái, anh thực sự cũng không giỏi mấy việc tâm sự hỏi han này, cuối cùng đành phải bỏ cuộc: “Buổi tối không an toàn, đừng chạy lung tung.”

“Ồ.”

Phó Diễn Bạch đứng dậy ngay lập tức, cầm một bộ quần áo thường đi vào phòng vệ sinh trong cùng của căn phòng, lúc này Kỷ Nhiễm mới thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đêm đầu đông.

Không biết từ lúc nào trời đã bắt đầu mưa.

May mà văn phòng này cũng khá rộng rãi. Ngoài bàn ghế làm việc, còn có một sofa rộng bằng nửa cái giường, trên đó có một chiếc gối và một tấm chăn mỏng. Trong cùng là một phòng vệ sinh có phòng tắm.

So với việc nói đây là văn phòng của Phó Diễn Bạch, nó càng giống nơi để bác sĩ trực đêm hơn.

Ánh mắt Kỷ Nhiễm lại vô tình lướt qua áo blouse trắng và thẻ công tác treo trên tường, cảm giác kinh ngạc ban đầu lại ập đến sau gáy.

Phó Diễn Bạch vậy mà lại làm bác sĩ.

Thật trùng hợp, lại còn là khoa tim mạch.

Hơn nữa, cậu vừa tính toán một chút. Từ lúc cậu qua đời đến nay đã mười hai năm, Phó Diễn Bạch nhiều nhất cũng chỉ mới hai mươi tám tuổi.

Cho dù năm đó anh là thủ khoa đại học danh tiếng lẫy lừng, Bệnh viện trực thuộc Đại học Giang Nam không phải là bệnh viện hàng đầu về tim mạch, nhưng trong ngành nghề coi trọng kinh nghiệm này, muốn ngồi vào vị trí này ở độ tuổi trẻ như vậy gần như là không có khả năng.

Trong lòng Kỷ Nhiễm dần dấy lên một cảm giác kỳ lạ.

Phía sau có tiếng động. Phó Diễn Bạch đã thay quần áo xong đi ra, áo len cao cổ màu xanh đậm tôn lên gương mặt lạnh lùng và quý phái, không hề thấy được nét mệt mỏi khi dựa vào ghế lúc nãy.

Kỷ Nhiễm nhìn chiếc gối trên giường sofa, đột nhiên nhận ra điều gì đó.

“Buổi tối chú đều ở đây à?”

“Ừ, phải trực ban.”

Phó Diễn Bạch cầm chìa khóa xe: “Đi thôi, đưa cậu về nhà.”

Kỷ Nhiễm: “Chú còn phải quay lại sao?”

Phó Diễn Bạch: “Ừ.”

Kỷ Nhiễm: “Vậy tại sao lại làm bác sĩ?”

Ông nói gà bà nói vịt.

Kỷ Nhiễm cũng không biết tại sao mình lại hỏi câu này, hơn nữa sau khi hỏi xong, Phó Diễn Bạch không trả lời, cũng không có phản ứng gì.

Không khí như ngưng đọng, yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng mưa.

Kỷ Nhiễm nhìn bóng lưng của Phó Diễn Bạch, cậu không biết mình muốn nghe được điều gì từ anh, Phó Diễn Bạch càng im lặng, cậu càng căng thẳng, thậm chí một tay còn nắm cổ tay áo len mềm.

Phó Diễn Bạch cúi đầu, đôi môi mỏng vừa hé mở, ngoài cửa lại vang lên tiếng động:

“Chủ nhiệm, phòng 207 bấm chuông!”

.

Khoảnh khắc Phó Diễn Bạch đi xa, Kỷ Nhiễm phát hiện mình vậy mà lại thở phào nhẹ nhõm.

Cậu đang nghĩ vớ vẩn gì vậy?

Phó đại thiếu gia vừa lạnh lùng vừa khó gần, làm công việc gì đương nhiên là lựa chọn của anh.

Biết đâu người ta đã sớm quên mình, làm sao còn nhớ trong số những ong bướm mà mình đã từ chối hồi trung học phổ thông... còn có cả một thằng con trai.

Kỷ Nhiễm không biết khi nào Phó Diễn Bạch mới có thể đưa cậu về nhà, dứt khoát trèo lên giường sofa nằm xuống trước.

Nhưng ngày hôm nay quá kiệt sức, tiểu thiếu gia vừa chạm vào gối đã nhắm mắt, đợi đến khi cậu mơ màng ngủ một giấc tỉnh dậy, quay người lại thì đâm sầm vào tường.

Một bức tường ấm áp, có hơi thở.

Phó Diễn Bạch vậy mà lại ngủ ngay bên cạnh cậu.

---

Chiếc giường sofa không lớn lắm, một người đàn ông trưởng thành như Phó Diễn Bạch phải ngủ ở mép giường, chỉ có thể nằm nghiêng, cong khuỷu tay gối dưới tai.

Ngoài cửa sổ là chút ánh sáng le lói. Kỷ Nhiễm không biết bây giờ là mấy giờ, nhưng hơi thở của Phó Diễn Bạch chậm rãi và đều đặn, dường như đã ngủ được một lúc.

Gương mặt ấy có mày mắt ngay ngắn, sống mũi cao thẳng đổ xuống một bóng ảnh sắc nét. Trong đêm khuya tĩnh lặng, suy nghĩ con người luôn có phần thả lỏng, Kỷ Nhiễm cho phép mình ngắm nhìn một lúc, thậm chí còn nhớ lại dáng vẻ trước kia của gương mặt này.

Tại sao ngày xưa cậu lại thích Phó Diễn Bạch đến thế?

Dường như thời gian đã đổi thay.

Cậu đã không còn nhớ rõ nữa.

Nằm nghiêng quá lâu, tay bị đè đến tê rần. Kỷ Nhiễm vừa chăm chú ngắm nhìn gương mặt say ngủ của Phó Diễn Bạch, vừa chống người dậy định đổi tư thế, nào ngờ động tác nhỏ này lại đánh thức người bên cạnh.

"..."

Tiểu thiếu gia nhanh chóng biến sắc.

"Tỉnh rồi à?"

Phó Diễn Bạch mở mắt ra, thứ anh nhìn thấy chính là vẻ mặt ghét bỏ của Kỷ Nhiễm: "Chỉ có một cái giường, muộn quá rồi nên tôi không gọi cậu."

"Ồ."

Cậu bất giác dịch vào trong một chút, lại đẩy chiếc gối qua một đoạn để Phó Diễn Bạch có thể nằm thẳng.

"Bây giờ mấy giờ rồi?"

"Năm rưỡi."

Phó Diễn Bạch liếc nhìn đồng hồ: "Nằm thêm một lúc nữa đi, tôi đưa cậu đến thẳng trường."

"Ừm."