“Balo đâu?”
“...Mất rồi.”
“Điện thoại?”
“Trong balo.”
Kỷ Nhiễm đứng trong căn phòng trông vừa giống phòng nghỉ lại vừa giống văn phòng, Phó Diễn Bạch ngồi trước một chiếc bàn dài trắng chật ních tài liệu và hai màn hình máy tính, ngẩng đầu liếc nhìn cậu.
“Cái đó... có cần giải thích một chút không?”
Kỷ Nhiễm chỉ một ngón tay ra quầy y tá cách đó mười mét, lúc nãy đi qua, mấy y tá ở quầy rõ ràng đang lơ đãng, từ xa xa còn vọng vào tai một câu: “Con trai vậy mà lớn thế rồi~”
Có thể thấy tốc độ lan truyền tin đồn của bệnh viện nhanh đến nhường nào.
Phó Diễn Bạch nhìn lại màn hình máy tính, mí mắt dưới của đôi mắt hoa đào cong thành một đường cong lạnh lùng, vẻ mặt không quan tâm: “Không cần, cũng gần giống vậy mà.”
Kỷ Nhiễm: “...”
Giống chỗ nào?
Nhưng người ta hai mươi mấy tuổi độc thân còn không quan tâm đến vận đào hoa, Kỷ Nhiễm cũng lười lo chuyện bao đồng. Cậu hắng giọng với Phó Diễn Bạch rồi hỏi: “Cái đó... người được đưa đến cấp cứu thế nào rồi?”
“Tạm thời không sao.”
Phó Diễn Bạch nhấp chuột hai lần như đang ghi chép: “Vẫn đang liên lạc với gia đình. Sau này có thể phải phẫu thuật.”
Kỷ Nhiễm “ồ” một tiếng: “Phẫu thuật gì?”
Phó Diễn Bạch: “Quyền riêng tư của bệnh nhân.”
Kỷ Nhiễm: “...”
Tiếng gõ bàn phím dừng lại, Phó Diễn Bạch ngẩng đầu, ánh mắt trước tiên lướt qua mái tóc ướt sũng của Kỷ Nhiễm, sau đó là bộ đồng phục bị kéo có phần xộc xệch, hai ống tay áo hơi dài đã bị xắn lên tận bắp tay, nửa dưới khuỷu tay ẩn hiện vết bầm tím.
Ánh mắt dò xét khiến Kỷ Nhiễm bất giác quay đầu đi, lại vừa hay nhìn thấy áo blouse trắng treo trên tường, trên đó còn có một tấm thẻ công tác.
“Chủ nhiệm khoa Tim mạch Bệnh viện trực thuộc Đại học Giang Nam - Phó Diễn Bạch.” Kỷ Nhiễm nhìn chằm chằm vào tấm ảnh một inch dường như đã cũ: “Thẻ công tác đẹp thật.”
“Qua đây bôi thuốc.”
“Ồ.”
Phó Diễn Bạch ngồi trên ghế, lấy ra một tuýp thuốc mỡ hoạt huyết hóa ứ trong ngăn kéo. Kỷ Nhiễm liếc mắt liền thấy bên trong còn có rất nhiều chai lọ lớn nhỏ, trông có vẻ rất đầy đủ.
“Lại đây.”
“Ồ.”
Kỷ Nhiễm nhích về phía trước một bước.
“Lại gần đây.”
“...”
Không biết là do vừa rồi dùng quá nhiều sức nên cơ thể hơi mất sức hay là do đứng trong văn phòng của Phó Diễn Bạch hơi căng thẳng, Kỷ Nhiễm cảm thấy bắp chân căng cứng, giây tiếp theo đã lảo đảo.
“...”
Mà Phó Diễn Bạch vậy mà không đỡ cậu...
Không những không đỡ cậu, còn như không có chuyện gì xảy ra, rất tự nhiên xoay ghế một cái...
Không lệch một li, Kỷ Nhiễm vừa vặn ngồi lên một bên đùi.
?
Mặt mày Phó Diễn Bạch thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra mà vặn nắp thuốc ra, Kỷ Nhiễm “vụt” một cái đứng dậy, nghiêm nghị nói: “Tôi muốn đến phòng khám.”
Quá không đứng đắn!
Hành động gì đây?
Phó Diễn Bạch nhướng mi nhìn cậu: “Vậy để y tá lúc nãy bôi cho cậu.”
Kỷ Nhiễm ngay lập tức mở miệng: “Chú bôi.”
Phó Diễn Bạch: “...”
“Vậy thì qua đây.”
Phó Diễn Bạch hiếm khi tỏ vẻ bất lực, thương lượng với tiểu thiếu gia vàng ngọc: “Đến phòng khám còn phải đi bộ.”
?
Kỷ Nhiễm ngẩn ra một lúc mới phản ứng lại. Ý của Phó Diễn Bạch là đơn giản chỉ muốn ngồi, không muốn đứng dậy đi lại.
Cậu đột nhiên nhận ra Phó Diễn Bạch vẫn đang mặc bộ đồ phẫu thuật xanh lam mà anh vừa mặc từ phòng mổ ra, chưa kịp thay. Hơn nữa, rất có thể ca cấp cứu vừa rồi chỉ là một sự cố đột xuất trong ngày và bác sĩ tiện lợi nhất đã được gọi đến. Có lẽ trước đó anh cũng đã đứng suốt, không có cơ hội ngồi xuống nghỉ ngơi.
Kỷ Nhiễm hơi cụp mắt.
“Được rồi.”
Phó Diễn Bạch vẫn giữ tư thế lúc nãy, Kỷ Nhiễm bĩu môi, mông chỉ dám chạm hờ lên đùi một chút, sau đó để mặc Phó Diễn Bạch bôi thuốc lên khuỷu tay mình.
“Sao lại thành ra thế này?”
Phó Diễn Bạch nhìn vết bầm, trầm giọng hỏi.
Kỷ Nhiễm bị anh ôm lấy, có thể cảm nhận được hơi thở và nhiệt độ đều đặn bên cạnh, cậu cúi đầu nói: “Tôi gặp cô ấy phát bệnh ở quảng trường Tinh Phẩm, rồi bị 120 đưa đến đây.”
Kỷ Nhiễm quay đầu bổ sung: “Chính là người được đưa vào phòng cấp cứu đó.”
Sắc mặt Phó Diễn Bạch hơi dịu lại, lộ vẻ hơi ngạc nhiên, sau đó đổi sang bôi thuốc cho khuỷu tay kia: “Cô bé tên Trình Đa Đa, ở phòng 1207.”
Ngụ ý là nếu Kỷ Nhiễm còn lo thì có thể đến thăm.
“Ồ.” Kỷ Nhiễm thuận theo động tác của anh, cong khuỷu tay lại: “Cô ấy có nghiêm trọng không?”
Động tác của Phó Diễn Bạch dừng lại một chút, rồi nói: “Ngày mai kiểm tra cụ thể xong mới biết được.”
Kỷ Nhiễm gật đầu, nhưng nhìn sắc mặt của Phó Diễn Bạch, cậu cảm thấy vẫn rất nặng nề, lông mày hơi nhíu lại, trông không được thoải mái cho lắm. Cậu ít nhiều cũng hiểu được cảm giác bất lực này.
Kỷ Nhiễm: “Khụ, chú...”
Phó Diễn Bạch: “Tại sao buổi tối cậu lại ở quảng trường Tinh Phẩm?”
Kỷ Nhiễm: “...”
Đậy nắp tuýp thuốc lại, một tay Phó Diễn Bạch kéo người đang định chuồn vào trong một chút, thân hình bé nhỏ của Kỷ Nhiễm không thể chống lại cánh tay mảnh nhưng rắn rỏi...
Ngay lập tức ngồi vững trên đùi anh.
Kỷ Nhiễm: “...”