Chương 13

Kỷ Nhiễm đứng hết một tiết, vừa hay tan học.

Lê Mộng thấy cậu vào, vội vàng đưa tới một chai nước trái cây: “Nhiễm Nhiễm, đừng buồn mà, Lộ Vi Châu chính là cố tình gây sự...”

“Tìm phụ huynh đi.” Thời Ngạn xoa xoa cánh tay, ra vẻ rất có kinh nghiệm: “Bảo ba mẹ cậu đến trường tìm lãnh đạo, rất hữu dụng đấy.”

Kỷ Nhiễm liếc cậu ta một cái, không lên tiếng.

Trong tiềm thức, cậu lại nghĩ đến Phó Diễn Bạch. Nhưng Phó Diễn Bạch làm sao có thể lao đến trường che chở con như ba mẹ? Không thể.

Hơn nữa, cậu cũng không hề muốn nói cho Phó Diễn Bạch biết.

Kỷ Nhiễm thử tưởng tượng cảnh đó. Nếu cậu nói ra, Phó Diễn Bạch chắc sẽ rất qua loa dựa vào sofa, trước tiên “ừ” hai tiếng tỏ vẻ mình đã nghe thấy, sau đó lại lạnh lùng bảo cậu rằng, những chuyện này không quan trọng, sau này không cần nói cho anh biết…

Dù sao thì Phó đại thiếu gia bận rộn thế kia cơ mà.

“Không cần.”

.

Trời nhá nhem tối hòa cùng ánh đèn đường.

Thực ra Kỷ Nhiễm đã lề mề rất lâu mới ra khỏi cổng trường và không hiểu sao lại có chút không muốn về nhà.

Mặc dù biết rằng khi về, rất có thể Phó Diễn Bạch cũng không có ở nhà, cậu không cần phải lập tức báo cáo chuyện mình không được chọn vào đoàn...

Nhưng cậu vẫn không muốn về.

Cậu vẫn chưa nghĩ ra phải nói với Phó Diễn Bạch như thế nào, nói rằng mình đã thất bại ngay từ bước đầu.

Kỷ Nhiễm giải phóng đầu óc, đi dọc theo một con phố nhỏ có phần cũ kỹ, bước trên con đường vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Những phiến đá và gạch trên con đường này đã bị lật lên, trong các kẽ hở mọc đầy rêu xanh sau mưa, dẫm lên thấy hơi cấn chân, còn có chút nước bắn ra.

Kỷ Nhiễm mơ hồ nhớ lại.

Trước đây, nơi này mới được lát rất bằng phẳng.

Đi hết con đường, ở ngã tư rẽ trái, một quảng trường với bảng hiệu đèn neon sáng rực hiện ra.

Tòa nhà hình tròn màu trắng sáng rực đèn, dòng người từ bốn phía từ từ tụ về phía lối vào như một con tàu vũ trụ khổng lồ từ trên trời rơi xuống.

Một tấm acrylic trong suốt khổng lồ được treo ở giếng trời cao gần ba mươi mét…

“Lộ Dương Crystal Galleria.”

Đây chính là nhà cũ của cậu.

Khu nhà ở của công nhân viên chức cũ kỹ từ mười hai năm trước đã sớm bị giải tỏa, Kỷ Nhiễm đã tra trên bản đồ vô số lần, cũng đã lén để Kỷ Thu Thu đến đây vô số lần.

Kỷ Nhiễm đứng yên lặng bên thang cuốn tầng 7 một lúc, suy nghĩ dường như đã bay đến một nơi rất xa.

Khi hoàn hồn lại, trên điện thoại đã có thêm hai cuộc gọi từ dì Tôn.

Kỷ Nhiễm thu dọn tâm trạng, định về nhà.

Ngay giây tiếp theo khi quay người lại, một bóng người mờ ảo đột nhiên ngã nhào bên cạnh, thẳng tắp đập vào bảng chỉ dẫn.

Tiếng la hét vang lên xung quanh.

Ánh mắt Kỷ Nhiễm hơi sững lại.

Có người đang nằm dưới đất, là một cô gái.

.

“Hen suyễn à?”

“Không biết nữa, cảm giác không giống.”

“Gọi 120 trước đi, mau lên!”

“Ở đây có nhân viên nào không?!”

Đám đông nhanh chóng bu lại, Kỷ Nhiễm bị vây ở trong cùng, một cảm giác run rẩy khó tả chạy dọc sống lưng, không ngừng kí©h thí©ɧ dây thần kinh.

“Hình như là bệnh tim!”

“Có ai biết sơ cứu không??”

Cơn đau như thế này, dường như cậu đã từng rất quen thuộc.

Đáng lẽ cậu phải rất quen thuộc.

Trong một khoảnh khắc ngẩn người ngắn ngủi, Kỷ Nhiễm lập tức quăng balo xuống lao tới. Cậu áp sát mặt đất, hét lớn vào tai cô gái: “Có nghe thấy không? Thuốc đâu? Thuốc ở đâu!”

Theo hướng ngón tay chỉ là một nhà hàng, Kỷ Nhiễm hét lớn với đám đông đang vây xem: “Vào trong đó lấy đồ của cô ấy, tìm thuốc!”

Nhưng cậu chỉ là một đứa trẻ, nhất thời không có ai nhúc nhích, Kỷ Nhiễm chỉ có thể hét to hơn một lần nữa: “Mau đi đi!”

“Ồ... ồ...”

Cuối cùng cũng có một người phụ nữ trung niên nhúc nhích. Một lúc sau, bà ta xách ra một chiếc balo đen từ nhà hàng, Kỷ Nhiễm đã mồ hôi đầm đìa.

Hồi sức tim phổi cần lực ấn rất lớn, ít nhất là phải ép l*иg ngực sâu xuống 5cm, nhưng sức của cậu lại không đủ.

Xung quanh không có ai tiến lên, Kỷ Nhiễm chỉ có thể dốc hết sức mình, dì trung niên nhanh chóng đặt balo xuống, một thanh niên bên cạnh giúp đổ đồ ra, Kỷ Nhiễm chuẩn xác chộp lấy một lọ thuốc nhỏ màu trắng…

Viên nén Nitrazepam.

“Cạy miệng cô ấy ra!”

Một viên thuốc được đút vào, Kỷ Nhiễm lại tiếp tục hành động, dần dần có người đã lôi điện thoại ra chụp ảnh, cuối cùng có hai người đàn ông có vẻ đã qua huấn luyện đến thay cho Kỷ Nhiễm đã kiệt sức.

May mà ở đây hiện là khu thương mại sầm uất nhất.

Xe cứu thương đến rất nhanh.

Không ai có thể phủ nhận rằng, đôi khi đây là âm thanh cứu mạng và dễ nghe nhất trên đời.

Ít nhất Kỷ Nhiễm đã từng rất khao khát được nghe một tiếng giai điệu lặp đi lặp lại này.

“Một hai ba!”

Cáng được đưa lên xe cứu thương. Bất ngờ là Kỷ Nhiễm cũng bị kéo theo lên, vì không biết từ lúc nào, đồng phục của cậu đã bị đối phương nắm chặt như nắm bùn, gần như biến dạng.