Đến ngày phát bài, Thời Ngạn mới biết chuyện Kỷ Nhiễm nói mình là học bá thực sự không phải để lừa cậu ta.
Toán và tiếng Anh 120, ngữ văn 113, bốn môn còn lại đều trên 95 điểm, bỏ xa hạng nhì một khoảng lớn.
Kỷ Nhiễm không chỉ là hạng nhất A7, cũng là hạng nhất toàn bộ khối lớp 7 trong lần thi quý đầu tiên này.
Lê Mộng háo hức nhìn điểm số của Kỷ Nhiễm, hai mắt đầy thán phục, lập tức nịnh nọt đưa hai cái bánh quy để cậy học thần: “Giỏi quá Kỷ Nhiễm.”
Đầu đinh cũng nhanh chóng xích lại: “Anh em, làm người được không?”
“Đúng vậy, Kỷ Nhiễm, điểm này của cậu phải ngồi bên cạnh bục giảng của Cùi Chỏ.”
“Đại thần cậu có phải đi nhầm khối không?”
“Ây, các cậu nói xem bây giờ Cùi Chỏ có hối hận vì đã chửi học bá của chúng ta không?”
“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha.”
......
Thời Ngạn bên cạnh cau mày hình chữ bát (八), nắm tờ bài thi của Kỷ Nhiễm như nhìn thấy hố đen:
“Cậu đúng... là học bá thật.”
Kỷ Nhiễm không khách sáo nhận về một đống hời hợt, đùa cợt trêu chọc cũng không quan tâm lắm: “Thôi được rồi, ba mời các con trà sữa, muốn uống gì?”
Những điều này đối với cậu thực sự không có gì đáng kể.
Trong lòng Kỷ Nhiễm thực ra rất bình tĩnh. Mục tiêu thực sự của cậu là kỳ thi đại học trong tương lai, lần này chủ yếu vẫn là vì không thể hứa suông với Phó Diễn Bạch, hơn nữa cậu cũng rất muốn ôm cái hạng nhất về để nếm thử mùi vị như thế nào.
Ai bảo hồi xưa hạng nhất toàn khối chỉ có một người. Luôn luôn là Phó Diễn Bạch.
“Vậy cậu có phải đổi chỗ ngồi không?”
Thời Ngạn giữ tờ bài điểm số không mấy danh dự của mình, ủ rũ hỏi Kỷ Nhiễm. Kỷ Nhiễm lập tức lắc đầu:
“Không đổi, lúc nãy tôi đã nói với Lộ Vi Châu rồi.”
Những tờ bài cần mang về ký tên được Kỷ Nhiễm cẩn thận cất vào balo, rồi nhoẻn miệng với Thời Ngạn: “Tôi hạng nhất, cậu hạng cuối, vừa có thể giúp cậu.”
Thời Ngạn: “Chậc.”
Em út xinh đẹp thực sự rất có ý thức.
Lớp học vì thành tích của Kỷ Nhiễm ồn ào một hồi lâu, cho đến tiết cuối sinh hoạt lớp, Lộ Vi Châu ôm giáo án bước lên bục giảng.
Ngoài vài tiết sinh hoạt lớp đầu tiên, những tiết còn lại từ lâu đã chỉ còn danh nghĩa, biến thành tiết học thêm toán của Lộ Vi Châu, anh ta như không kiên nhẫn, định nói nhanh một số việc lặt vặt.
“6 đoàn viên dự bị lát nữa đến văn phòng tìm tôi lấy biểu.”
Lộ Vi Châu đối chiếu danh sách ghi bên sách: “Tề Vũ, Trình Tả Tả, Lý Nam, Lục Tử Ngang, Trương Tử Nhiên, Bào Bân Bân.”
Kỷ Nhiễm giật mình ngước đầu lên.
Lớp học yên lặng bất thường.
Ánh mắt của Lộ Vi Châu có vẻ như cố tình tránh khu vực cửa sau, nhìn đồng hồ rồi nói: “Vẫn như lần trước, đổi chỗ theo điểm...”
“Chờ chút.”
---
Kỷ Nhiễm vừa quay đầu lại, không ngờ lại là giọng của Thời Ngạn.
Vốn dĩ cậu ta ăn mặc đã khác người, đột nhiên đứng lên lại càng khác người hơn, lời nói trong miệng cũng khiến Lộ Vi Châu tức nổi gân xanh.
“Không phải xếp hạng theo thành tích sao? Tại sao không có Kỷ Nhiễm?”
Cậu dám đối chất trực tiếp luôn hả???
Đầu đinh thẳng lưng, trên mặt toàn là vẻ hóng drama. Lộ Vi Châu trên bục giảng đen mặt.
Anh ta hiển nhiên không ngờ rằng có người lại dám chất vấn mình ngay trước mặt cả lớp. Bây giờ mọi người đều đang nhìn, không nói gì rõ ràng là không ổn.
Lộ Vi Châu chỉ tay ra cửa: “Có liên quan gì đến cậu? Ra ngoài đứng cho tôi!”
“Ông đây...”
“Thầy ơi.”
Kỷ Nhiễm nhìn Thời Ngạn mặt đỏ tía tai, sắp không kiềm chế được, vội vàng đứng dậy: “Thầy Lộ, cái đó... em cũng muốn biết, tại sao lại không có tên em ạ.”
Cả lớp hít một hơi lạnh.
Kỷ Nhiễm thấp hơn Thời Ngạn một chút, trông cũng rất ngoan ngoãn, chỉ giống như một học sinh giỏi đang đặt câu hỏi, nhưng áp lực mà cậu mang lại còn nặng nề hơn.
Mặt Lộ Vi Châu nhất thời căng cứng.
Cái này thì không thể nói là không liên quan được.
“Bốp” một tiếng. Anh ta dứt khoát đặt giáo án xuống, hai tay chống lên bục giảng: “Chỉ điểm thi cao là đủ rồi sao?”
“Tuyển đoàn viên là phải phát triển toàn diện đức, trí, thể, mỹ, ít nhất bài tập và việc nghe giảng đều phải hoàn thành tốt. Em còn chưa đủ, cho nên chỉ tiêu sẽ được chuyển xuống cho người sau.”
Không khí như ngưng đọng.
Nhưng Kỷ Nhiễm không nhớ mình có môn nào chưa hoàn thành bài tập, cho dù là lúc tay không cử động được, cậu cũng đã giải thích tình hình với giáo viên các môn: “Thầy Lộ, em đã hoàn thành tất cả.”
Thời Ngạn thấy bạn cùng bàn của mình quả quyết như vậy, lá gan lập tức to lên: “Kỷ Nhiễm chưa hoàn thành môn nào ạ?”
Sắc mặt Lộ Vi Châu đen thui: “Bài kiểm tra dự đoán chuyển cấp lên trung học cơ sở.”
Kỷ Nhiễm: “...”
“Lúc đăng ký nhập học, nhà trường đã gửi cho các em, nhiều lần nhấn mạnh với phụ huynh là phải hoàn thành trong kỳ nghỉ hè, nộp lại lúc khai giảng.”
Lộ Vi Châu chắp tay sau lưng gõ lên bục giảng: “Còn em thì sao? Tưởng rằng thầy không có thời gian sửa, cũng sẽ không giảng nên để giấy trắng cho tôi?”
Thời Ngạn nghiêng đầu liếc nhìn, Kỷ Nhiễm bĩu môi.
Toang rồi.
“Còn dám trả treo? Cả hai đứa ra ngoài đứng cho tôi!”
“...”