Giọng Phó Diễn Bạch rất nhạt: “Quá hiếu động, muốn nó yên tĩnh một chút.”
“Ồ.”
Phó Diễn Bạch, thật qua loa.
.
Kỷ Nhiễm phải qua hết tháng chín mới gặp được bạn cùng bàn.
Ngoài việc biết cậu bạn này tên Thời Ngạn, cùng với việc cậu ta có vài trăm trang bài tập để trống trong ngăn kéo, ban đầu Kỷ Nhiễm không có ấn tượng gì về cậu ta. Nhưng ngay giây đầu tiên chiếc ghế được kéo ra, cửa sau đã thu hút gần như toàn bộ ánh mắt của cả lớp…
Nhất Trung thật sự có người nhuộm tóc…
Không chỉ nhuộm tóc, còn không mặc đồng phục nữa.
Chiếc áo bóng chày thêu kim tuyến màu vàng sáng cực kỳ nổi bật trong một loạt đồng phục thể thao xanh trắng, Kỷ Nhiễm nghiêng đầu liền quét thấy cái đầu xám khói, còn có một sợi dây chuyền chữ thập, theo động tác ngồi xuống mà lắc ra tiếng kêu trong trẻo, cả lớp học ồn ào thành một mảng.
“Hình như là ở lại lớp.”
“Bảo sao.”
“Ăn diện thế này mà Cùi Chỏ có thể chịu được?”
“Biết sao giờ, nhiều lắm chỉ là ở lại lớp thôi, nói chung không thể đuổi học được.”
“Suỵt suỵt suỵt, Cùi Chỏ đến rồi đến rồi.”
Kỷ Nhiễm tỉnh lại, lớp học lập tức yên lặng. Lộ Vi Châu đã sải bước lên bục giảng, vừa đứng vững đã quét một cái về phía cửa sau, sắc mặt lập tức biến thành màu gan lợn.
“Thời Ngạn, tan học đến văn phòng tôi.”
“Biết rồi.”
Giọng không quá cao.
Ánh mắt của Lộ Vi Châu quét qua, giọng nói lập tức cao lên vài phần: “Đứng dậy trả lời! Ai cho phép cậu ngồi? Cậu không có xương hả?”
Lớp học yên lặng đến đáng sợ.
Sau một lúc, chân ghế kéo ra một tiếng ma sát chói tai, Thời Ngạn đứng dậy: “Biết rồi.”
Loại học sinh ở lại lớp này nhìn là biết ngay số nhiệm vụ, không biết sẽ kéo xuống bao nhiêu điểm trung bình, Lộ Vi Châu nhìn thấy không biết trút giận vào đâu.
Anh ta liếc Thời Ngạn rồi ánh mắt quét qua Kỷ Nhiễm, tiếp tục nhìn về phía Lê Mộng ngồi ở hàng thứ ba, vừa nhìn vừa phát đề toán xuống hàng đầu, hoàn toàn không có ý định để Thời Ngạn ngồi.
“Nhắc nhở mọi người một chút, đừng có không coi trọng việc nghe giảng trên lớp.”
Anh ta liếc một cái về phía cửa sau lớp học: “Phải giao lưu nhiều với những bạn học sinh xuất sắc mới có thể tiến bộ. Cả ngày lẫn lộn với những kẻ tầm thường tự cho mình là hay, dù thành tích tốt đến mấy cũng sẽ tụt xuống.”
“...”
Lê Mộng ngồi phía trước đỏ mặt, người có mắt đều nghe ra Lộ Vi Châu đang nói gì.
Còn một quả táo nứt nào đó cũng rất biết thân biết phận.
Thời Ngạn không phải lần đầu nghe những lời đừng có lẫn lộn với mình. Cậu ta ước chừng tan học thằng đen đủi bên cạnh sẽ đổi chỗ ngồi, chỉ ngáp một cái, sau đó cúi đầu bắt đầu lục sách.
Giây tiếp theo, thằng đen đủi lại lên tiếng.
“Thầy ạ.”
Đề thi truyền đến hàng cuối, chỉ còn lại một tờ.
Kỷ Nhiễm hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi việc chỉ gà mắng chó, giọng bình tĩnh: “Tụi em thiếu một tờ đề.”
“...”
.
“Cảm ơn.”
“Không có gì.”
Lộ Vi Châu đạp theo chuông tan học bước ra khỏi lớp, lúc đi qua cửa sau sắc mặt cực kỳ xấu.
Thời Ngạn liếc nhìn tờ đề mà Kỷ Nhiễm một tiết học không ghi được mấy nét, thêm cả cuốn sách nhìn qua hoàn toàn không phải tài liệu trung học cơ sở, cuối cùng liếc chỗ đất bẩn ở cửa sau lớp học này, thầm hiểu: “Lý tưởng lớn gặp nhau?”
Kỷ Nhiễm thẳng thắn: “Tôi là học bá.”
Thời Ngạn: “...”
Nhưng dù sao đi nữa, chiếc thuyền tình bạn đã lặng lẽ đung đưa. Thời Ngạn hào phóng đưa Kỷ Nhiễm vào hàng ngũ em út của mình, thêm wechat còn tặng một album số làm quà gặp mặt.
“Chanu”
Kỷ Nhiễm nhìn bìa đỏ rực, góc dưới bên trái còn có huy chương vàng ghi số 1 về giải thưởng năm, nheo mắt nói: “Cậu còn đu idol nữa sao?”
Thời Ngạn “ừm hừm” một tiếng: “Lần sau trốn học, đưa cậu đi xem concert.”
Kỷ Nhiễm: “...”
Cậu muốn dán nhãn học bá lên mặt.
.
May mắn là Lộ Vi Châu chỉ chửi bới lần này. Cuộc sống học tập khác của Kỷ Nhiễm vẫn khá thuận lợi.
Giữa tháng mười ngón tay tháo bỏ thạch cao, qua thêm một tuần nữa, cơ bản đã phục hồi sự linh hoạt.
Nhất Trung Lộ Dương từ trước đến nay vẫn có thói quen thi tháng và thi quý, từ đầu năm học đến nay, đúng ba tháng.
Đây là lần kiểm tra chính thức đầu tiên sau khi khai giảng, ngữ văn, toán, tiếng Anh không nói; chính trị, sinh học, lịch sử, địa lý là lần đầu mở thi, Lộ Vi Châu theo dõi thành tích cực chặt và đã tuyên bố trước khi thi…
6 đoàn viên dự bị đợt đầu tiên sẽ quyết định theo thành tích.
Thực ra Kỷ Nhiễm không quá quan tâm đến “vinh dự này”, dù sao trước đây cũng đã từng làm rồi, ngoài việc cài thêm huy hiệu lên áo cũng chẳng khác học sinh bình thường bao nhiêu.
Nhưng khác biệt là cậu đã hứa với Phó Diễn Bạch.
Hứa sẽ đạt hạng nhất, làm người đầu tiên đạt được.
Kỷ Nhiễm dành thời gian một tuần, lại thuộc lòng những nội dung đã từng học một cách thành thạo, gần như chắc chắn tuyệt đối khi ra khỏi phòng thi.