Trong phòng tắm đã bốc lên một làn hơi nước, Phó Diễn Bạch liếc vào trong, đưa tay gỡ cái túi ni lông mà Kỷ Nhiễm đã quấn lộn xộn ra: “Giơ tay lên, tôi gội cho.”
“... Ồ.”
Phòng tắm rộng rãi hơi chật khi chứa hai người, hơi nước mờ mịt khiến biểu cảm nhoè đi, Kỷ Nhiễm đứng im lìm ở cửa phòng tắm vòi sen, đột nhiên khựng lại.
Phó Diễn Bạch đợi một lúc, cậu vẫn không nhúc nhích.
“Cần tôi cởi giúp cậu không?”
“...”
Kỷ Nhiễm cọ cọ hai bàn chân nhỏ, nghiến răng: “Gội đầu là được rồi, tôi không muốn tắm.”
Nói xong không đợi Phó Diễn Bạch phản bác, cậu dứt khoát đứng trước bồn rửa mặt, nhét đầu vào: “Chỉ, chỉ ở đây thôi...”
“...”
Giọng Phó Diễn Bạch rất trầm: “Cậu chắc chứ?”
“Chắc!”
Mặt Kỷ Nhiễm đỏ bừng.
.
Đứng không được thoải mái lắm, Phó Diễn Bạch vẫn kéo cho cậu một cái ghế để ngồi trước gương.
Hai tay Kỷ Nhiễm bám vào bồn rửa mặt, nước ấm và bọt xà phòng mịn màng xoa trên đỉnh đầu, qua khe hở của lông mi chỉ có thể nhìn thấy một chút cổ áo của Phó Diễn Bạch, trên đó là một đoạn xương quai xanh thanh mảnh.
“Khai giảng thấy sao?”
Ào ào.
Tiếng nước chảy vang lên trống rỗng vài giây, Kỷ Nhiễm mới nói:
“Rất tốt.”
Phó Diễn Bạch cúi đầu, cẩn thận xoa xoa vành tai dính bọt của Kỷ Nhiễm, giọng điệu không nghe ra có gì khác thường: “Tôi đã xem thời gian biểu trước đây rồi, còn cần bổ sung gì không?”
Kỷ Nhiễm: “Không có.”
Phó Diễn Bạch: “Vậy buổi tối về, tự học là được phải không?”
Kỷ Nhiễm: “...”
Tim lỡ một nhịp, Kỷ Nhiễm lí nhí: “Ừm.”
Phó Diễn Bạch cụp mắt, lấy một chiếc khăn lông lau đi lau lại mái đầu bông xù của Kỷ Nhiễm. Một lúc sau, anh bình tĩnh nói: “Học hành có vấn đề gì thì cứ nói với tôi.”
Mái tóc ướt được lau khô bảy tám phần. Kỷ Nhiễm ngẩng đầu nhìn vào gương, đôi mắt tròn xoe như quả nho chớp chớp lên trên.
Ngực áo Phó Diễn Bạch bị nước làm ướt một mảng nhỏ, hai tay áo xắn lên đến khuỷu tay, khớp xương hơi ửng đỏ, trông thợ gội đầu có vẻ rất chăm chỉ.
“...”
Kỷ Nhiễm bất giác chột dạ, ho khan một tiếng: “Kỳ thi quý tới... hình như có bình chọn đoàn viên dự bị.”
Phó Diễn Bạch nhướng nhẹ đuôi mắt, nhìn thấy tiểu thiếu gia ra vẻ nghiêm túc đảm bảo…
Kỷ Nhiễm: “Chắc chắn tôi sẽ là người đầu tiên.”
.
Điều hoà mùa hè bật hết công suất. Kỷ Nhiễm nói không cần sấy, Phó Diễn Bạch lập tức thu dọn khăn rồi xuống lầu.
Anh nhắm mắt dựa vào sofa. Chiếc điện thoại lặng lẽ nằm bên cạnh, trên đó là hai tin nhắn của Tô Ninh từ nửa tiếng trước.
[Sáng mai dì giúp việc mới đến được. Nhiễm Nhiễm thích sạch sẽ mà lại không tiện, buổi tối phiền anh giúp nó tắm rửa nhé.]
[Đúng rồi, cây đàn piano của nó tháng sau sẽ được gửi đến chỗ anh. Nó vốn đã không thích tập đàn, đến lúc đó buổi tối có lẽ phải phiền anh giám sát một chút. Cảm ơn.]
Khóe miệng Phó Diễn Bạch bất giác cong lên, nhấc tay trả lời một chữ “Được”, rồi nghe thấy tiếng kêu mơ hồ của tiểu quỷ trên lầu.
“...”
Phó Diễn Bạch nhíu mày, theo tiếng động đi lên lầu, lại phát hiện đèn phòng tắm vừa mới tắt vẫn còn sáng... một cánh tay nhỏ trắng nõn ửng hồng đang thò ra từ khe cửa.
Khe hở được canh vừa khít.
Tuyệt đối không mở rộng thêm dù chỉ một milimet.
Phó Diễn Bạch: “Ý gì đây?”
Kỷ Nhiễm: “Giúp, giúp tôi lấy thêm một cái qυầи ɭóŧ nữa.”
Phó Diễn Bạch: “…”
Kỷ Nhiễm nghiến răng:
“Khụ... tôi mới tắm xong.”
---
Sáng hôm sau, dì cứu tinh đã có mặt tại vị trí.
Cuộc sống của Kỷ Nhiễm lập tức trở nên ngăn nắp, kéo theo cả bữa sáng của Phó Diễn Bạch cũng phong phú hơn. Buổi tối dù có Phó Diễn Bạch không về nhà qua đêm, cậu vẫn có thể ăn trái cây đã rửa sạch và ngủ trên chiếc chăn bông mềm mại.
Điều duy nhất không thể cứu vãn được chính là Đầu Thỏ đã mặc định việc có thể ra đường chạy nhảy từ sáng sớm, chỉ cần thấy mông của Kỷ Nhiễm rời khỏi bàn ăn là bắt đầu gào rú không ngừng.
“Ao!”
“...”
Dắt chó đi học bất ngờ trở thành một hoạt động liền mạch. Kỷ Nhiễm đã cố gắng kháng cự vài lần, nhưng đều bại trận trước đôi mắt long lanh ngấn nước của đầu chó kia, chỉ có thể mặc định việc Phó Diễn Bạch và con chó sáng nào cũng đưa mình đến trường.
“Chú nói với Đầu Thỏ một chút, lát nữa ở cổng trường đừng có sủa.”
Tiểu thiếu gia đứng trước vạch kẻ đường bắt đầu ra lệnh.
Phó Diễn Bạch nhướng mày, nhắm mắt buồn ngủ nhìn cậu: “Cậu gọi nó là gì?”
Kỷ Nhiễm: “...”
Đèn đỏ chuyển xanh. Băng qua đường dành cho người đi bộ, Phó Diễn Bạch cúi xuống vuốt ve đầu chó, ra hiệu “suỵt”, sau đó hai bên tiến hành đàm phán kéo dài năm giây, lập tức đạt được thống nhất.
Kỷ Nhiễm thở phào nhẹ nhõm. Nhóm nhỏ hai người một chó tiếp tục di chuyển về phía cổng trường, suốt đường Đầu Thỏ ngoài một chút khò khè phấn khích, quả nhiên không còn gào thét nữa.
Kỷ Nhiễm cúi đầu nhìn cái đầu nhỏ lắc lư, đột nhiên nhớ ra để hỏi: “Tại sao... lại đặt cái tên tiếng Anh đó?”
Sau một lúc, người bên cạnh mới mở miệng.
“Không có gì.”