Chương 9

Nhân viên bán hàng nghẹn họng nhìn trân trối, tròng mắt đều sắp rớt ra tới!

Phong tổng đó giờ được xưng là thanh tâm quả dục, không ham sắc đẹp, vậy mà lại đích thân cột dây giày cho một người nam nhân! Aaaa, có phải tôi đã xuất hiện ảo giác rồi không, tiểu khả ái này nhìn cũng không có tâm cơ gì, làm sao mà ở trong thời gian ngắn ngủn, đã bắt lấy Phong tổng thế?!

Đợi đã, người đều đã lớn như vậy, sao có thể không biết cột dây giày chứ? Thật là hảo thủ đoạn, học được!

Phong Cảnh Bác ngồi trở lại trên sô pha, vỗ nhẹ lưng Lâm Hiểu Trúc: “ Đứng lên đi hai bước đi, xem đôi giày này có thoải mái không. ”

“ Vâng. ”

Lâm Hiểu Trúc đứng lên, vây quanh sô pha dài đi tới đi lui, chân ngắn nhỏ chuyển đến vui sướиɠ. Trong mắt cậu lóe lên tia ngạc nhiên.

“ Giày này thật mềm! ”

Lâm Hiểu Trúc cảm giác khi mình đi đường như là đạp trên bông, mềm mụp, đặc biệt hảo chơi.

Phong Cảnh Bác cũng không ngăn cản, cứ thế nhìn cậu nhảy nhót.

Sau khi đi vài phút, Lâm Hiểu Trúc mới chưa đã thèm cởi giày ra: “ Liền chọn đôi này, em lại thử thêm kiểu dáng khác. Lão công, anh cảm thấy đôi giày nào thích hợp với em? ”

“ Nếu không đôi này? ” Phong Cảnh Bác đứng lên, hỗ trợ chọn giày.

Lão công?! Đây là trực tiếp gả vào hào môn rồi!

Nhìn thì ngoan ngoãn không có lực sát thương, nhưng trên phương diện tâm cơ cùng thủ đoạn này, mình đúng là thúc ngựa đều đuổi không kịp mà.

Nhân viên bán hàng giơ tay sờ sờ khuôn mặt nhỏ xinh đẹp của mình, trong lòng không khỏi thở dài.

Lâm Hiểu Trúc hoàn toàn không phát hiện ra ánh mắt khϊếp sợ lại bội phục của nhân viên bán hàng, cậu đều sắp bị mãn nhãn là giày hoảng đến hôn mê.

Ngay từ đầu chọn giày, tràn ngập cảm giác mới mẻ, tất nhiên là rất vui sướиɠ. Nhưng chọn chọn, liền mệt mỏi.

Sau khi Lâm Hiểu Trúc chọn xong mấy đôi giày, nói với nhân viên bán hàng: “ Mấy loại kiểu dáng này, mỗi một nhan sắc đều lấy cho tôi một đôi. ”

“ Vâng. ” Nhân viên bán hàng lập tức nhích người đi lấy hàng.

Phong Cảnh Bác nhịn không được, giơ tay chọc chọc khuôn mặt Lâm Hiểu Trúc: “ Học đến đâu dùng đến đó? ”

“ Ừm. Đừng nhìn em là một người già mà xem thường, thời điểm không ở nhà tu luyện hấp thu nhật nguyệt tinh hoa, em vẫn là rất vui lòng đi học tập tiếp thu những sự vật mới mẻ. ”

Phong Cảnh Bác: “ …… ”

Đây nơi nào là người già hấp thu sự vật mới mẻ? Rõ ràng là học tập kinh nghiệm từ tiền bối tôi đây, trát tâm!

Mua xong giày, nên đi mua các loại đồ dùng sinh hoạt linh tinh vụn vặt.

Nghĩ đến hành lý rỗng tuếch của mình, Lâm Hiểu Trúc liền cảm giác rễ của mình đều ẩn ẩn làm đau.

“ Hiểu Trúc, muốn đến cửa hàng tiếp theo sao? ” Phong Cảnh Bác ôn thanh hỏi.

Lá cây trên đầu Lâm Hiểu Trúc run a run, ngẩng đầu, vô cùng đáng thương mà nhìn Phong Cảnh Bác.

“ Lão công, em không muốn đi dạo phố nửa. Em mệt mỏi quá. ”

“ Vậy những vật phẩm khác anh bảo quản gia chuẩn bị, nếu em không thích, lại đổi mới. ”

“ Được! ” Lâm Hiểu Trúc nhịn không được thò lại gần, ôm lấy eo Phong Cảnh Bác, “ Lão công, anh thật tốt. ”

Phong Cảnh Bác bật cười.

Chờ Lâm Hiểu Trúc nghỉ ngơi đủ rồi, lại mang theo Lâm Hiểu Trúc ngồi xe đi chụp ảnh.

Thợ chụp ảnh đã sớm mời tới, toàn thiên đợi mệnh.

Phong Cảnh Bác mang theo người qua, liền có thể lập tức chụp ảnh để làm giấy chứng nhận kết hôn.

“ Cái này em biết, mấy ngày trước em mới đi chụp ảnh làm CCCD. ” Lâm Hiểu Trúc hứng thú bừng bừng ngồi ở trên ghế, “ Lão công, em dạy cho anh. Đầu tiên, anh phải ngồi đoan chính, sau đó nhìn màn ảnh. ”

Thời buổi này, có mấy người không hiểu chụp ảnh?

Nhưng, Phong Cảnh Bác cũng không có phá đám, phối hợp ngồi xuống, nhìn màn ảnh.

“ Ok! ” Thợ chụp ảnh chụp xong ảnh, hô một tiếng.

Phong Cảnh Bác chế nhạo nói: “ Tiểu lão sư, tôi học nhanh chứ? ”

“ Ừ, người trẻ tuổi chính là học nhanh. Vào lần đầu tiên em chụp ảnh, đã bị thợ chụp ảnh chỉ ra chỗ sai rất nhiều lần đó. ” Lâm Hiểu Trúc chống cằm, cảm khái vạn phần.

Người trẻ tuổi Phong Cảnh Bác: “ …… ”

Theo sau, hai người đi Cục Dân Chính đăng ký kết hôn.

Lâm Hiểu Trúc ngồi trên xe, lật vở hồng: “ Bây giờ, em chính là một bé măng có chủ, nga không, cây trúc, thật thần kỳ. ”

Phong Cảnh Bác nhắm mắt nghỉ ngơi, làm bộ không nghe thấy.

——-

Hiện giờ xã hội đồng tính kết hôn thực thường thấy, mãn 20 tuổi là có thể kết hôn, Lâm Hiểu Trúc là đuổi kịp đúng lúc này, nếu không huynh đệ tỷ muội cùng những hậu đại kia của cậu, đều phải chơi xong. Sau khi đăng ký kết hôn xong, Phong Cảnh Bác đưa Lâm Hiểu Trúc về nhà, sau đó liền về công ty đi làm.

Lâm Hiểu Trúc đi đến trước mặt quản gia, phân phó: “ Mua cho tôi một cái chậu hoa lớn, lớn đến ít nhất có thể bỏ chân tôi vào trong. ”

Quản gia: “ …… Vâng. ”

Quản gia được huấn luyện chuyên nghiệp chỉ có thể mạo phạm cúi đầu, quan sát kích cỡ chân của chủ nhân.

Hắn cho rằng đời này đã gặp qua đủ nhiều tao thao tác của kẻ có tiền, không nghĩ tới hắn vẫn là quá tuổi trẻ.

“ Tôi phải đi làm, các người không cần đi theo tôi. ”

Lâm Hiểu Trúc phân phó xong, liền cầm thẻ giao thông công cộng, ngồi xe đến công ty giải trí Tinh Diệu.

Người đại diện Lưu Phong đúng giờ đi làm, liền thấy được tiểu thịt tươi nào đó đã ngồi ở trên ghế, ngoan ngoãn chờ đợi hắn.

Còn tính nghe lời, cũng không phải không cứu.

“ Lão công của cậu là ai? ” Lưu Tân mở ra máy tính, điều ra tư liệu cá nhân của Lâm Hiểu Trúc.

“ Phong Cảnh Bác. ”

Lâm Hiểu Trúc chớp chớp mắt to trong suốt, trả lời đúng sự thật.

Lưu Tân khóe miệng giựt giựt, liếc mắt nhìn mỗ tiểu thịt tươi một cái: “ Theo như cậu nói thì, hôm nay cậu là ngồi siêu xe đi làm? ”

“ Không, tôi ngồi xe buýt. Gần nhà có trạm xe buýt tới thẳng tới công ty, phương tiện. ”

“ Trực tiếp ngồi siêu xe càng phương tiện! ”

Lâm Hiểu Trúc lại nghiêm túc lắc lắc đầu: “ Tài xế không thích nói chuyện. Ngồi xe buýt có thể xem nhân sinh trăm thái, có lợi cho việc tăng trưởng kiến thức. ”

“ Được, cậu tiếp tục nổ đi. Ngồi xe buýt cơ hồ đều là đang chơi di động, cậu tăng kiến thức cái rắm ấy. ” Lưu Tân ghi chú vào hồ sơ: Đã kết hôn, đối tượng là người ngoài vòng.

Lâm Hiểu Trúc khó nhịn mà bẻ bẻ ngón tay, gương mặt thanh tú dần dần đỏ lên.

Cậu muốn học, là thường thức linh tinh vụn vặt. Đều đã là măng 500 tuổi, lại còn không hiểu nhiều bằng một đứa nhỏ, thật sự là quá thẹn thùng.

Lưu Tân còn tưởng rằng đối phương là nói dối bị chọc phá nên mới đỏ mặt, mở miệng giảm bớt không khí: “ Chồng cậu là người nào không quan trọng, làm tốt công tác ẩn hôn là được, đừng làm cho hôn nhân trở thành chướng ngại vật trên con đường thành công của cậu là được. ”

“ Hôm nay, tôi sẽ thí nghiệm tư chất cho cậu. Đầu tiên, ca hát, cậu tùy tiện xướng một bài đi. ”

“ Được. Một con vịt xòe ra hai cái cánh…… ”

Lưu Tân mở to hai mắt, không thể tin tưởng mà nhìn Lâm Hiểu Trúc.

Hắn hỗn giới giải trí lâu như vậy, liền chưa thấy qua có người khi thí nghiệm tư chất ca hát lại dùng nhạc thiếu nhi!

Vấn đề là, hát còn rất dễ nghe!

Thanh âm Lâm Hiểu Trúc thuần túy, thanh triệt, mang theo một loại hương vị linh hoạt kỳ ảo trong suốt, rất giống thanh âm của tự nhiên.

“ Không tồi. ” Trên mặt Lưu Tân lộ ra ý cười khó được.

Vì báo ân, hắn tiếp thu Lâm Hiểu Trúc tư chất kém đến cơ hồ làm người tuyệt vọng. Tuy rằng đối phương lớn lên thanh tú đáng yêu, tính là cái tiểu mỹ nhân. Nhưng đặt vào giới giải trí mỹ nhân như mây, căn bản liền không nổi bật.

Không nghĩ tới thanh tuyến của Lâm Hiểu Trúc lại tốt như vậy, thật là niềm vui ngoài ý muốn mà.

“ Cậu nghe qua Cao Nguyên Thanh Tạng sao? ” Lưu Tân hỏi.

Lâm Hiểu Trúc mờ mịt lắc lắc đầu: “ Tôi không có hứng thú gì với bài hát này. ”

Cao nguyên Thanh Tạng có địa lý vị trí cao như vậy, khẳng định rất lạnh. Một bé măng nhỏ như cậu đến đó, sẽ bị đông cứng!

“ Tôi mở cho cậu nghe mấy lần, cậu học xong, hát cho tôi nghe. ” Loại nhạc thiếu nhi như một con vịt này, hoàn toàn vô pháp phán đoán lượng hô hấp.

“ Được. ” Lâm Hiểu Trúc mang lên tai nghe, nghiêm túc học.

Lưu Tân giơ tay nhìn thời gian: “ Cậu học đi, tôi ra cửa xử lý công việc một chút. Đúng rồi, nơi này có một kịch bản, chờ lát nữa cậu học xong thì xem, cân nhắc xem nên diễn thế nào. Chờ tôi quay lại, liền biểu diễn từng cái cho tôi xem. ”

“ Ừm. ”

Một lát sau, phòng nghỉ bị mở ra, một diễn viên đi vào. Hắn cũng là nghệ sĩ dưới trướng Lưu Tân, lúc này rảnh rỗi, liền tới nghỉ ngơi chơi điện thoại một lát.

Lâm Hiểu Trúc đã học xong ca khúc, lúc này đang đối diện với gương, bắt đầu biểu diễn.

“ Nếu hắn để ý ngươi, thì sao có thể mặc kệ ngươi một người ở trên thương trường lang bạt giao tranh? Ngươi vì cái gì liền không thể quay đầu lại nhìn xem ta, ta yêu ngươi a! ”

Lâm Hiểu Trúc có nề nếp mà ngâm nga lời kịch, đem bốn chữ “ Đọc như khúc gỗ ” biểu đạt đến vô cùng nhuần nhuyễn.

Diễn viên kia ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Hiểu Trúc, biểu tình đều nứt ra.

Kỹ thuật diễn quá tệ, lời kịch cũng không xong.

Nghe cậu biểu diễn, quả thực chính là dày vò, đến điện thoại mình đều sắp chơi không nổi nữa.

Diễn viên nhìn chằm chằm mặt Lâm Hiểu Trúc nửa ngày, lớn lên thanh tú đáng yêu, nhưng không đủ. Anh Lưu tính đưa cậu ta đi chỉnh dung tái tạo sao?

Lúc này, Lưu Tân đã trở lại.

Hắn ngồi trở lại trước máy tính: “ Cậu xem kịch bản chưa? Nếu không thì biểu diễn trước đi, chứ không đợi hát xong tôi lo là cậu sẽ không nhớ được lời kịch. ”

“ Được. ”

Sau đó, Lâm Hiểu Trúc liền sinh động mà suy diễn, kỹ thuật diễn của nhân loại đến tột cùng có thể tệ đến tình trạng gì.

Lưu Tân chuẩn bị mấy kịch bản với những nhân vật khác nhau, liền tưởng thí nghiệm xem cậu thích hợp diễn loại nhân vật nào. Kết quả, hắn phát hiện mặc kệ Lâm Hiểu Trúc diễn nhân vật nào, đều là một dạng, đều giống bản thân cậu: Đều ngây ngốc.

Lưu Tân đỡ trán: “ Kỹ thuật diễn của cậu, thật sự là quá tệ! Thôi, ca hát đi. ”

“ Ờ. ” Lâm Hiểu Trúc có chút nản lòng, cầm lấy trang giấy viết ca từ.

Thanh âm linh hoạt kỳ ảo réo rắt vang lên trong phòng, ánh mắt của Lưu Tân cùng người diễn viên kia tức khắc thay đổi.

Tiếng ca kia đầy lực xuyên thấu, mang theo bọn họ xuyên qua thành thị cao lầu, bay đến Cao Nguyên Thanh Tạng trời xanh mây trắng, cỏ xanh mơn mởn ……

Cuối cùng cao âm càng là hoàn mỹ vô khuyết, chấn động nhân tâm!

Diễn viên kia nhịn không được vỗ vỗ tay, lúc này Lưu Tân mới phản ứng lại, giơ tay vỗ cái bốp vào ót đối phương.

“ Cũng đã đến thời gian làm việc của cậu rồi, còn không mau đi. ”

Diễn viên bĩu môi, đi ra ngoài.

Lúc này Lâm Hiểu Trúc mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Thật tốt quá, cuối cùng cậu cũng không phải là không có sở trường gì. Nếu là mọi thứ không được, thì cậu sẽ không dám ngẩng đầu ở trước mặt đám tiểu bối này mất.

“ Cậu về sau liền đi theo hướng ca sĩ đi, cậu rất có linh tính, chỉ là còn cần phải tạo hình một chút. Đợi lát nữa tôi sắp xếp chương trình học cho cậu, xong rồi sẽ gửi đến điện thoại cho cậu. Giờ, cậu có thể về rồi. ”

“ Vâng, cảm ơn anh Lưu. ” Lâm Hiểu Trúc ửng đỏ lỗ tai.

Trang nộn kêu một tiểu mao hài mới hơn 30 tuổi là anh, thật là quá cảm thấy thẹn!

——-

Màn đêm buông xuống, trên bầu trời đầy ánh sao sáng lạn.

Lâm Hiểu Trúc tắm rửa xong, mặc vào áo ngủ có hình măng nhỏ mới mua, nhảy nhót đến phòng ngủ chính.

Trên giường lớn ở phòng ngủ chính đặt vỏ chăn cùng gối đầu long phượng, hỉ khí dương dương, tràn đầy hơi thở tân hôn.

Phong Cảnh Bác nhìn đến giường lớn trong phòng ngủ biến thành dáng vẻ quỷ này, khóe miệng giựt giựt, thiếu chút nữa muốn đi phòng khác ngủ.

Ông nội thật là……

Nhưng Phong Cảnh Bác cũng biết, nếu hôm nay y đi phòng khác, thì ông nội nhất định sẽ đến nhà nháo, cũng là không nể mặt mũi của Lâm Hiểu Trúc.

Y chỉ có thể căng da đầu, tắm rửa xong lên giường chờ đợi, tự hỏi phải làm sao để lừa dối Lâm Hiểu Trúc đơn thuần.

Đêm tân hôn, động phòng hoa chúc.

Trong lòng Lâm Hiểu Trúc cực kỳ chờ mong, không phải là hướng tới Phong Cảnh Bác, chỉ là đơn thuần tò mò với sự vật mới mẻ.

Lâm Hiểu Trúc xách theo laptop bò lên trên giường, sau đó click mở một GV.

“ Đây là ông nội bảo người chia sẻ cho em, ông nói em phải cùng anh xem, rồi cùng nhau tạo em bé. ”

Phong Cảnh Bác nhìn ** trắng bóng cả màn hình, đầu óc đều sắp bị nổ bay!

Ông nội đúng là cáo già mà vì sợ Hiểu Trúc bị lừa dối, thế mà lại trực tiếp chia sẻ giáo trình cho Hiểu Trúc!