Chọn xong đồ ngủ, Lâm Hiểu Trúc lại chọn mấy bộ quần áo hưu nhàn thông thường.
“ Lão công, chọn xong rồi. ”
Phong Cảnh Bác bật cười: “ Quá ít, chọn thêm một ít đi. ”
Lâm Hiểu Trúc buồn rầu gãi gãi đầu: “ Đủ dùng rồi mà. Hơn nữa, quần áo ở nơi này thật nhiều, em chọn đến hoa cả mắt rồi. ”
“ Vậy được rồi, chúng ta hiện tại chỉ chọn thêm một bộ quần áo để chụp giấy kết hôn thôi nhé. Sơ mi trắng được không? ” Phong Cảnh Bác lấy một kiện áo sơmi ra khỏi giá, ướm lên người Lâm Hiểu Trúc một chút.
Lâm Hiểu Trúc nhìn thoáng qua gương: “ Ừm, không tồi. Để em đi thay thử. ”
Phong Cảnh Bác cũng cầm một chiếc sơ mi trắng cùng khoản mà khác cỡ, tiến vào phòng thử đồ.
Rất nhanh, hai người liền kéo ra cửa phòng thử đồ, sóng vai đứng ở trước gương.
Phong Cảnh Bác diện mạo ôn văn nho nhã, sơ mi trắng sạch sẽ giúp y tăng thêm vài phần phong độ trí thức. Sự sắc bén khi bàn chuyện làm ăn đều đã bị thu hồi lại tất cả, y ở trước gương tựa như một vị quý tộc thân sĩ, ưu nhã mà có khí chất.
Lâm Hiểu Trúc có diện mạo thanh tú đáng yêu, mặc sơ mi trắng ngược lại có loại cảm giác trộm mặc quần áo của người lớn. Đôi mắt cậu trong suốt sáng ngời, nộn đến như là trẻ con, làm người nhịn không được bắt đầu sinh ra xúc động muốn chà đạp!
“ Liền chọn bộ này đi. ” Phong Cảnh Bác nhẹ nhàng đẩy đẩy Lâm Hiểu Trúc, “ Đổi về lại quần áo ban đầu của em đi, chờ lát nữa chụp ảnh kết hôn rồi lại thay. ”
“ Vì sao? Hiện tại trực tiếp mặc luôn không phải là càng tiện à? ”
Lâm Hiểu Trúc vắt hết óc, cũng chưa nghĩ ra được, rối rắm đến trên đầu đều sắp rụng lá trúc.
“ Anh sợ em không đổi lại quần áo, lát nữa anh mà hơi không để ý một chút, thì em lại bị biếи ŧɦái bắt cóc mất. ” Phong Cảnh Bác bật cười, đẩy cậu đến trước cửa phòng thử đồ.
Lâm Hiểu Trúc cong lưng, nắm lên nắm tay, nhẹ nhàng gõ gõ đôi chân đã có hơi tê của mình.
“ Em mệt à? Chờ thay đồ xong, anh liền mang em đi ăn nhẹ một chút nhé, nghỉ ngơi một lát lại đi mua sắm tiếp. ”
“ Được. ” Lâm Hiểu Trúc lập tức cười cong mắt.
Cậu vốn dĩ chính là một cây Tiểu Măng, cả ngày lớn lên ở trong đất. Đi bộ lâu, rễ của cậu sẽ rất mệt. Lão công thật là quá tri kỷ mà.
Phong Cảnh Bác đi đến quầy thu ngân, ánh mắt quét một vòng qua mấy chục túi quần áo kia.
Quá ít!
“ Những quần áo đã chọn kia, mỗi kiểu lấy thêm một bộ nhưng khác màu. Giao đến nhà trong hôm nay. ”
Nhân viên thu ngân ngẩn ra: “ Vâng. ”
Nhân viên bán hàng hâm mộ ghen tị hận, yên lặng mở túi xác nhận kiểu dáng, lại đi lấy cùng khoản.
Cô một kiện đều mua không nổi, kẻ có tiền lại trực tiếp mỗi kiểu hai bộ! Tại sao cô lại không phải là một cậu bé đáng yêu xinh đẹp chứ!
Ánh mắt Lâm Hiểu Trúc đột nhiên tỏa ánh sáng, sùng bái nhìn đối phương: “ Lão công, anh thật thông minh. Như vậy thì, lúc em thiếu quần áo không cần phải vắt hết óc đi chọn nữa rồi. ”
Phong Cảnh Bác cười khẽ, giơ tay xoa xoa đầu cậu.
“ Đi thôi, lão công mang em đi ăn. ”
Nói xong, Phong Cảnh Bác liền chuẩn bị đi. Lâm Hiểu Trúc lại kéo kéo góc áo của y: “ Từ từ, chúng ta còn có chuyện không có làm. ”
“ Cái gì? ”
Lâm Hiểu Trúc cười cười, nâng tay Phong Cảnh Bác lên, cùng y mười ngón đan xen.
Phong Cảnh Bác bật cười: “ Ừm, như vậy sẽ không sợ đi lạc. Đi thôi. ” Bạn nhỏ.
——-
Trung tâm thương mại có một tầng chuyên môn bán các loại mỹ thực, Phong Cảnh Bác mang Lâm Hiểu Trúc đi ăn chút điểm tâm, rồi mang theo cậu tiếp tục đi dạo phố.
Lúc này đây, mục tiêu của họ là mua giày.
“ Hiểu Trúc, em có mấy đôi giày? ”
“ Hai đôi ạ, một đôi là giày vải em đang mang, một đôi là dép lê để mang khi tắm. ”
Quá nghèo!
Ở giữa tiệm giày là ghế dài mềm mại, sau khi chọn xong giày, thì có thể ngồi xuống mang thử, xem có thích hợp hay không.
“ Dép lê, giày thể thao, giày vải, giày da…… Những loại giày này em đều chọn mỗi loại mấy đôi đi. ” Phong Cảnh Bác nói xong, liền mặc kệ Lâm Hiểu Trúc tự mình chọn lựa.
Lâm Hiểu Trúc cũng rất hứng thú với giày, cậu lấy xuống một đôi giày chơi bóng, rút cục xốp nhét ở bên trong ra, sau đó bỏ chân vào.
Cậu cầm lấy hai sợi dây giày màu trắng, xuyên qua từng cái lỗ thủng. Sau đó…… Cậu nghiêng đầu, ngắm nghía nửa ngày cũng chưa có động tác kế tiếp.
“ Sao thế? ” Phong Cảnh Bác nhíu mày, lo lắng hỏi.
Lâm Hiểu Trúc ngẩng đầu, mắt trông mong nhìn Phong Cảnh Bác, giống một bé thú con đã làm sai chuyện. Giọng cậu cũng là nho nhỏ, không có tự tin gì: “ Em, em không biết cột dây giày. ”
Bấy giờ Phong Cảnh Bác mới chú ý tới, hôm nay Lâm Hiểu Trúc mang chính là một đôi giày vải không dây.
Nhân viên bán hàng nghe tiếng, cười khẽ. Cô tính bước qua, chuẩn bị giúp Lâm Hiểu Trúc cột dây giày, nhưng lại nhìn thấy Phong Cảnh Bác vốn ngồi trên sô pha động.
Phong Cảnh Bác đứng lên, ngồi xổm xuống trước mặt Lâm Hiểu Trúc. Y cầm lấy hai sợi dây giày: “ Nhìn rõ, dây giày là cột như thế này. ”
“ Dạ. ” Lâm Hiểu Trúc lên tiếng, cúi đầu, nghiêm túc nhìn chằm chằm. Tay cậu cũng quy quy củ củ mà đặt trên đầu gối, mười phần mười bé ngoan.
Phong Cảnh Bác ngón tay thon dài hữu lực, phi thường xinh đẹp.
Lâm Hiểu Trúc có chút thất thần trong nháy mắt, nhưng cũng rất mau đã khôi phục bình thường, chuyên chú nhìn động tác của người nào đó, nghiêm túc học tập.
“ Xem, cột cái nơ con bướm là xong rồi. Chân còn lại, tự em thử đi. ”
“ Vâng. ” Lâm Hiểu Trúc vén lên dây giày, đem nó giao nhau.
Phong Cảnh Bác vừa xem vừa cổ vũ cùng chỉ điểm: “ Đúng vậy, chính là như vậy. Nơi này câu lại đây…… ”
“ Xong rồi! ” Lâm Hiểu Trúc ngẩng đầu, mắt to như hắc diệu thạch rực rỡ lung linh. Chỉ là cột cái nơ con bướm, cậu lại như là đã hoàn thành một công trình vĩ đại vậy.
Phong Cảnh Bác cũng rất cổ động, giơ tay xoa xoa đầu nhỏ của cậu, khích lệ: “ Giỏi lắm. ”
Lâm Hiểu Trúc nghe vậy, lộ ra nụ cười ngọt ngào.