Trung tâm thương mại cao cấp mở hết tất cả đèn, sáng trưng một mảnh, các tủ trưng bày thủy tinh chiết xạ ra ánh sáng lộng lẫy.
Trung tâm thương mại rất lớn, các nhân viên bán hàng họa trang dung tinh xảo, cười ngâm ngâm chờ đợi. Các con đường trong thương trường phi thường rộng mở, chỉ là không thấy khách nhân đi lại.
Các nhân viên bán hàng sắc mặt tươi cười bất biến, trong lòng lại sớm đã nhấc lên sóng to gió lớn!
Ngày hôm qua khi nghe thấy thông báo, nói Phong tổng muốn tới trung tâm thương mại tuần tra. Vì không ảnh hưởng đến thể nghiệm của khách hàng, toàn bộ các cửa hàng đều phải mở cửa trước thời gian.
Nhưng…… Ai lại nắm tay một bé đáng yêu tới tuần tra trung tâm thương mại chứ? Đây rõ ràng là lấy công làm tư, dắt tâm can bảo bối mua mua mua mà!
Đồ cổ Lâm Hiểu Trúc tò mò nhìn xung quanh, lá cây trên đầu run run run.
“ Không phải nói là chưa tới giờ mở cửa à, sao mấy cửa hàng này đều mở cửa hết rồi? ”
“ Khó lắm mới đi dạo phố một hôm, chỉ dạo mỗi cửa hàng quần áo, tiệm giày và siêu thị, cũng quá nhàm chán rồi. Các cửa hàng đều đã mở cửa, lát nữa vừa dạo vừa xem, thích cửa hàng nào thì vào cửa hàng đó. ”
Phong Cảnh Bác chủ động vươn tay, cúi người cười nói: “ Nắm chặt nhé, đừng đi lạc. ”
Hoàn toàn là xem Lâm Hiểu Trúc thành trẻ con.
Lâm Hiểu Trúc vươn tay, cầm lấy bàn tay to lớn kia. Trên tay y có vết chai mỏng, rất ấm áp, rất có cảm giác an toàn.
“ Dạ, lão công em sẽ theo sát anh. Nhưng mà, nắm như vậy cũng không đủ chặt đâu, chúng ta đổi cách nắm khác đi. ”
Lâm Hiểu Trúc nói, rồi tách từng ngón tay của Phong Cảnh Bác ra, sau đó đặt ngón tay mình vào khe hở, cùng y mười ngón đan xen.
“ Như vầy nè, sẽ không thể tách ra được. ”
Phong Cảnh Bác bật cười: “ Ừ, đi thôi. ”
Kết hôn, lại cứ như là trông trẻ vậy, nhưng cảm giác…… Cũng không tệ lắm.
Cả tâm trí của Lâm Hiểu Trúc đều là sau khi kết hôn, phải làm sao để quyến rũ nam nhân. Quyến rũ càng nhiều, xác suất càng lớn, sớm sinh bé măng con một chút, là có thể sớm chút về nhà tu luyện rồi.
Hai người đi đến một cửa hàng thời trang nam cao cấp, mặt tiền cửa hàng rất lớn, các loại phục sức cái gì cần có đều có. Cửa hàng này chiếm diện tích rất lớn, bên trong trưng bày quần áo cùng phục sức của các thương hiệu thời trang nam xa xỉ, từ trẻ em đến người già, có đủ mọi tuổi tác.
Lâm Hiểu Trúc vừa vào cửa, đã bị một bộ quần áo hấp dẫn sự chú ý. Cậu chủ động buông tay Phong Cảnh Bác ra, di chuyển hai chân ngắn nhỏ, nhảy nhót qua đó.
Phong Cảnh Bác nhìn bàn tay trống trơn của mình, trên mặt hiện ra vài phần bất đắc dĩ.
Vừa rồi còn ngoan ngoãn, thế mà vừa vào cửa hàng liền bắt đầu nơi nơi chạy, rốt cuộc vẫn là tâm tính trẻ con.
Tính luôn cả bộ quần áo trên người này, thì Lâm Hiểu Trúc tổng cộng cũng chỉ có ba bộ quần áo. Quần áo cần mua quả thực là quá nhiều, nên Phong Cảnh Bác đã cố ý chọn cửa hàng này.
Nhan sắc quần áo của nam luôn ít đa dạng hơn so với nữ, trong tầm nhìn của họ, chủ yếu là ba màu trắng đen xám, những nhan sắc khác chỉ được dùng để điểm xuyết vào thôi.
Nhưng có một chỗ, sắc thái rực rỡ, không giống bình thường.
—— Khu trưng bày đồ ngủ.
Lâm Hiểu Trúc bắt lấy một bộ đồ ngủ in hình cây trúc phim hoạt họa đáng yêu, khoa tay múa chân trước gương.
Ánh mắt cậu sáng ngời, khóe miệng nâng lên, giống như một bé thỏ con nhìn thấy cà rốt.
“ Lão công, đẹp không? ” Lâm Hiểu Trúc xoay người, nghiêng đầu nhìn y.
Đáng yêu quá!
“ Đẹp, gói lại. Em lại chọn thêm vài món đi. ” Phong Cảnh Bác một tay cắm túi, đứng ở nơi đó lẳng lặng chờ đợi. Trên mặt y là ý cười dịu dàng, không có một tia mất kiên nhẫn nào.
Nam nhân có năng lực lại kiên nhẫn bồi người đi dạo phố mua sắm, thật sự là rất khan hiếm.
Cô nhân viên bán hàng càng là trợn mắt há hốc mồm.
Lão công? Phong tổng kết hôn rồi?!
Phong Cảnh Bác là người đàn ông hoàng kim độc thân tiếng tăm lừng lẫy của thành phố A, những nhân viên bán hàng ở các cửa hàng đồ hiệu xa xỉ này đều là nhân tinh, đương nhiên là sẽ nhớ rõ vị khách quý này. Chẳng sợ dù trước đây Phong Cảnh Bác đều luôn là nhìn tạp chí tuyển xong kiểu dáng, mới để người của cửa hàng bọn họ đưa đến nhà.
Lâm Hiểu Trúc lại chọn vài bộ đồ ngủ, tất cả đều là có hình ảnh phim hoạt họa.
Phong Cảnh Bác có chút kinh ngạc: “ Em rất thích loại hình quần áo đáng yêu này sao? ”
“ Phải, có thể trang nộn, hiện tuổi trẻ. ”
Lâm Hiểu Trúc thò qua, ghé sát tai Phong Cảnh Bác, thấp giọng nói: “ Anh thích mặc quần áo trắng đen xám, vì nó giúp anh nhìn ổn trọng, đáng tin cậy. Nhưng em và người trẻ tuổi các anh không giống nhau, em đều đã 500 tuổi rồi, phải mặc quần áo có màu sắc tươi sáng chút, mới có thể nhiều thêm vài phần tinh thần phấn chấn. ”
Phong Cảnh Bác nhìn gương mặt trẻ con thanh tú đáng yêu của cậu, im lặng không nói.
Người 27 tuổi ăn mặc cũng không đáng yêu trẻ trung, không có tư cách lên tiếng.
Hai người kề tai nói nhỏ, Phong Cảnh Bác còn vẻ mặt sủng nịch. Cô nhân viên bán hàng xem đến đỏ mắt, hâm mộ không thôi.
Mấy ngày trước, Phong lão gia tử còn đăng weibo tuyên bố phải giúp Phong tổng tìm bạn trăm năm. Không ngờ là còn chưa đến một tuần, Phong tổng cũng đã kết hôn rồi.
Kết hôn trong khoảng thời gian ngắn như vậy, thì theo đạo lý hẳn là hôn nhân khế ước mới đúng. Nhưng nhìn Phong tổng xem, tự mình bồi đi dạo phố, vung lên tuyệt bút tiền mua mua mua, còn cùng người kề tai nói nhỏ!
Ngọt chết người, chén cẩu lương này cô không ăn!