Ngoài cửa sổ trời đầy sao, trong phòng lại sáng như ban ngày.
Lâm Hiểu Trúc mặc vào quần áo ngày thường, ghé vào trên chăn, dùng điện thoại nhắn tin xin nghỉ với người đại diện.
Phong Cảnh Bác đi ngang qua, lại lập tức đi tiến sát lại, kéo người lên: “ Đừng nằm bò chơi điện thoại, đổi tư thế khác đi. ”
Y để Lâm Hiểu Trúc ngồi trên giường, dựa vào đầu giường chơi điện thoại. Nhìn trong chốc lát, Phong Cảnh Bác còn không hài lòng, túm lên một cái gối đầu, nhét vào sau lưng Lâm Hiểu Trúc.
“ Thoải mái sao? ”
“ Ừm. ” Lâm Hiểu Trúc ngồi trên giường giơ lên đầu, trên mặt mang theo ý cười thiên chân đơn thuần, “ Lão công, anh thật tốt. ”
Ở trên giường phải khen nam nhân nhiều vô, ví dụ như lão công thật tốt, lão công giỏi quá. —— Hồ Ly
Phong Cảnh Bác bật cười: “ Đừng chơi quá muộn, nghỉ ngơi sớm chút. ”
“ Ừm! ” Lâm Hiểu Trúc gật gật đầu.
Phong Cảnh Bác sờ sờ chất liệu quần áo ngày thường trên người Lâm Hiểu Trúc, nhíu mày: “ Lúc ngủ, mặc áo ngủ sẽ càng thoải mái một chút. ”
“ Em không có áo ngủ. ” Lâm Hiểu Trúc yếu ớt nói.
“ Lão công ngày mai mua cho em. ”
“ Lão công giỏi quá! ”
Phong Cảnh Bác: “ …… Ngoan. ”
Phong Cảnh Bác đi rồi, Lâm Hiểu Trúc liền cùng người đại diện trò chuyện.
Nếu không phải là muốn báo ân, thì Lưu Tân thật sự muốn đánh chết tên nhóc khiến người sốt ruột này.
“ Cậu vừa mới ký hợp đồng, liền xin nghỉ? ”
“ Kết hôn, tôi phải đi đăng ký kết hôn, mua đồ dùng bố trí tân gia. ”
Lưu Tân chỉ muốn rút đao: “ Không phải nguyện vọng của cậu là gả cho Phong Cảnh Bác hả? Sao chỉ trong nháy mắt đã biến ra tên nam nhân, nói muốn đi kết hôn rồi hả? ”
Lâm Hiểu Trúc cười cười, thanh âm ngọt ngào: “ Tôi chính là muốn cùng Phong Cảnh Bác kết hôn nha. ”
“ Nga, trời tối rồi, cậu vẫn là nên nhắm mắt lại nằm mơ đi. ” Lưu Tân mặt vô biểu tình, “ Ngày mai cho cậu nghỉ nửa ngày, giữa trưa trở về đi làm cho tôi. Cậu đã kết hôn thì sau này chú ý một chút cho tôi, đừng bị đồng nghiệp, phóng viên phát hiện. Nếu không, cậu chỉ cần có chút danh khí, thì đó chính là vô tận phiền toái! ”
“ Giới giải trí có rất nhiều người đều ẩn hôn, tôi hiểu. ”
Lưu Tân hừ lạnh một tiếng: “ Cậu hiểu cái rắm! Nếu cậu hiểu thì đã không tuổi còn trẻ liền chạy đi kết hôn! ”
“ Nhưng, trước đó tôi nói muốn gả cho Phong Cảnh Bác, không phải anh cũng rất tán thành sao? ” Lâm Hiểu Trúc nhíu mày, một đôi mắt trong suốt lộ ra sự hoang mang.
Lại là một nam nhân hay thay đổi.
Lưu Tân: “ …… Cậu còn chưa mơ xong hả? Lão công của cậu đâu, y không quản cậu sao? ”
“ Anh ấy quản tôi làm chi? Công việc anh ấy bận rộn như vậy, tôi lại hy vọng anh ấy ít quản tôi một chút, nghỉ ngơi nhiều hơn. ” Lâm Hiểu Trúc trả lời.
Lưu Tân nhớ tới tính tình ngốc nghếch của Lâm Hiểu Trúc kia, lập tức cảnh giác. Có một bạn lữ hố cha như này, đối phương mà đi đến chỗ phóng viên làm ồn ào, gây chuyện một cái…… Tinh đồ nhấp nhô!
“ Lão công của cậu có tốt với cậu không? ”
“ Anh ấy rất tốt với tôi. Anh ấy còn vừa giúp tôi thay đổi tư thế, hỏi tôi thoải mái hay không…… ”
“ Dừng! Quấy rầy rồi. ” Cẩu độc thân Lưu Tân vẻ mặt tang thương, “ Về sau không cần nói chuyện trên giường này ở trước mặt người khác, biết chưa? ”
“ Ừm, học được! ” Lâm Hiểu Trúc nghiêm túc trả lời.
Hóa ra chơi điện thoại ở trên giường, là không thể nói cho người khác.
Lưu Tân thở dài một tiếng. Báo ân quả nhiên không dễ dàng mà.
Sau khi báo cho người đại diện xong, Lâm Hiểu Trúc cũng vẫn chưa nghỉ ngơi, mà là lê dép lê, đi đến trước cửa sổ.
Cậu kéo bức màn ra, ánh trăng màu bạc chiếu thẳng vào trong phòng, chiếu vào trên người cậu. Cậu vận chuyển linh lực, khôi phục nguyên hình, áo ngủ theo sau rơi xuống đất.
Trên mặt đất sạch sẽ, chính giữa đống quần áo lộn xộn, một búp măng nhỏ nhòn nhọn đứng thẳng. Thời điểm cậu vẫn là một búp măng nhỏ, cơ duyên xảo hợp khai trí hóa hình. Nếu muốn biến thành cây trúc, thì cậu chỉ có thể dựa vào linh lực để duy trì.
Ngân quang nhàn nhạt bao phủ măng, Tiểu Trúc Duẩn chậm rãi cất cao, mọc ra cành lá, biến thành một cây trúc xanh đứng thẳng. Sau đó, cậu lại vận chuyển linh lực, hóa ra thân xác nhân loại.
“ May mắn tu vi của mình cao, duy trì hình thái cây trúc cũng không cần nhiều linh lực lắm, bỏ ra chút thời gian hấp thu tinh hoa nhật nguyệt nạp nạp điện là được rồi. ” Lâm Hiểu Trúc sờ sờ bụng mình, “ Chờ sinh bé măng con xong, liền không cần phải như vậy nữa. ”
Lão công là kẻ có tiền mê chơi, lần đầu gặp mặt liền muốn dã chiến, ngày sau nếu là ban ngày tuyên da^ʍ cậu cũng sẽ không cảm thấy ngoài ý muốn. Cậu thời thời khắc khắc lấy hình thái cây trúc chuẩn bị tốt, nghênh đón bé măng con.
——-
Hôm sau, ánh mặt trời sáng trưng.
Lâm Hiểu Trúc bò dậy rửa mặt, sửa soạn sạch sẽ, ra cửa ăn cơm sáng.
“ Hiểu Trúc, em quá gầy, ăn nhiều chút. ” Phong Cảnh Bác nói, gắp một cái bánh bao nhỏ cho Lâm Hiểu Trúc.
“ Cảm ơn lão công, lão công thật tốt. ” Lâm Hiểu Trúc giơ lên một nụ cười tươi, trong mắt lấp lánh sao trời.
Phong Cảnh Bác lại là sợ tới mức không dám lại làm thêm gì nữa, sợ cậu ở trước mặt mọi người nói cái gì “ Lão công giỏi quá ”.
Sau khi ăn xong cơm sáng, Phong Cảnh Bác mang theo Lâm Hiểu Trúc lên xe.
Hai người sóng vai ngồi ở trên ghế sau, Lâm Hiểu Trúc đang nghiêng đầu, xem phong cảnh ngoài cửa sổ, lại cảm giác lỗ tai mình nóng lên. Phong Cảnh Bác cúi người xuống, ghé vào bên tai cậu, nhỏ giọng nói: “ Hiểu Trúc, về sau đừng nói lão công giỏi quá, dùng lão công thật tốt là được rồi. ”
“ Ừm! ” Lâm Hiểu Trúc gật đầu.
Cậu cảm thấy hai câu này cũng không có gì khác biệt nha, nhưng lão công thích, cậu làm theo thì tốt rồi. Cậu chính là tiểu trượng phu dịu dàng săn sóc lại biết làm việc mà!
“ Lão công, chúng ta đi nơi nào nha? Cục Dân Chính ở bên kia, em đều thấy rồi. ” Lâm Hiểu Trúc chỉ chỉ ngoài cửa sổ, quay đầu lại, khó hiểu nhìn đối phương.
Phong Cảnh Bác cười khẽ: “ Giờ này, Cục Dân Chính còn chưa mở cửa. Anh mang em đi mua quần áo cùng đồ dùng hằng ngày trước. ”
Lâm Hiểu Trúc mở ra điện thoại nhìn nhìn, mới hơn 7 giờ. Cậu lại nhìn nhìn trên đường phố, không khỏi nhíu mày.
“ Lão công, bên đường ngoài các cửa hàng điểm tâm sáng, thì những cửa hàng còn lại đều còn chưa mở cửa. Chỗ chúng ta đi, hơn 7 giờ đã mở cửa sao? ”
“ Bình thường phải 10h bọn họ mới mở cửa, nhưng không quan hệ. Anh đã cho người liên hệ trước với họ, làm cho bọn họ hôm nay mở cửa đón khách trước thời gian. ”
Sắc mặt Phong Cảnh Bác như thường, nhẹ nhàng nói một câu, phảng phất như việc kêu toàn bộ các cửa hàng đồ hiệu ở trung tâm thương mại mở cửa hàng trước giờ làm việc chỉ là một chuyện bình thường thôi.