Chương 5

Phong Cảnh Bác yên lặng nhìn Lâm Hiểu Trúc, tay không tự giác cầm lấy ly nước trên bàn. Y uống một ngụm nước, ổn định lại, mới nói: “ Ông nội, ông kêu cháu cùng cậu ấy sinh con? ”

Lâm Hiểu Trúc một tay chống nạnh, ưỡn ưỡn bụng: “ Đúng vậy, em phải sinh một đứa bé béo tròn cho anh! ”

Phong Cảnh Bác theo chủ nghĩa duy vật: “ …… ”

“ Đúng vậy, đại sư đã tỉ mỉ tính qua. Hai người các cháu là nhân duyên trời định…… ” Phong lão gia tử cười đến thấy răng không thấy mắt, ở bên cạnh phụ họa.

Nụ cười trên mặt Phong Cảnh Bác đã nứt ra, một tay chống trán, cầm lấy con chuột, dùng công việc để trốn tránh thế giới hoang đường.

Trong nhà chỉ có một mình mình là người bình thường thì có cảm giác gì? Phong Cảnh Bác hiện tại đã khắc sâu cảm nhận được.

“ Vợ chồng son các cháu cứ từ từ bồi dưỡng cảm tình, sổ hộ khẩu ông đặt trên bàn. Ngày mai các cháu đăng ký kết hôn xong, thì chụp tấm ảnh gửi cho ông là được, tân hôn vui sướиɠ. ” Phong lão gia tử chống quải trượng rời đi.

Lâm Hiểu Trúc chủ động bước qua, cầm lấy ấm nước, giúp Phong Cảnh Bác rót đầy ly nước.

“ Lão công, công việc của anh thật nhiều, thật vất vả nha. ”

Loại sinh vật như nam nhân này, cần phải quan tâm nhiều hơn, bắt đầu làm từ những việc nhỏ, nhuận vật tế vô thanh. —— Hồ Ly

“ Ngày mai chúng ta mới kết hôn. ” Phong Cảnh Bác nhắc nhở.

“ Nga, lão công tương lai. ” Lâm Hiểu Trúc nghiêm túc sửa sai.

Phong Cảnh Bác: “ …… ” Thôi.

“ Hiểu Trúc, vì sao lại đồng ý yêu cầu của ông nội? Nếu cậu gặp phiền toái gì, có thể trực tiếp gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ tận lực hỗ trợ. ”

“ Ông nội có ân lớn với em, ông đã cứu cả nhà em. Tổng giám của công ty các anh, muốn gϊếŧ cả nhà em, đào phần mộ tổ tiên của em, sửa thành trồng cây đào. Ông nội đã cho em quyền sử dụng mảnh đất kia, em nhất định phải sinh cho ông một bé tằng tôn, thỏa mãn tâm nguyện của ông. ”

Ánh mắt Lâm Hiểu Trúc trong suốt, tâm tư đơn giản, làm người dở khóc dở cười, cũng làm người thương tiếc không thôi.

“ Cả nhà cậu? ” Phong Cảnh Bác nhíu mày.

Hiểu Trúc không phải là không có người thân, bị ông nội của bạn tốt nuôi nấng lớn lên sao?

“ Phải. Ngày đó anh đến nhà em đã thấy được đi, chính là một tảng lớn rừng trúc kia. Em sống 500 năm, bạn cùng lứa tuổi không thể khai trí, sớm đã không còn. Bọn nhỏ đó đều là tiểu bối của em. Chờ chúng ta kết hôn, chúng ta qua đó đi dạo, để bọn họ nhận nhận trưởng bối. ”

Phong Cảnh Bác thiếu chút nữa siết gãy con chuột trong tay: “ Kết hôn khế ước, sinh con liền ly. Những tiểu bối đó của cậu, tôi liền không đi gặp. ”

“ Nga, được thôi. Chỉ là bọn họ không khai trí, không thể cùng anh câu thông, không gặp cũng không sao cả. ” Lâm Hiểu Trúc chép chép miệng, ôm nước uống ừng ực ừng ực không ngừng.

Phong Cảnh Bác ngẩng đầu, xoa xoa thái dương đau đớn.

Ông nội lúc này đây, cũng coi như là gặp tri kỷ. Nếu không phải ngày hôm qua ông nội ở trong phòng khách đòi chết đòi sống, y cũng sẽ không vì được thanh tĩnh mà đáp ứng mang thai hộ.

Giờ cẩn thận ngẫm lại, cùng Lâm Hiểu Trúc kết hôn cũng khá tốt. Con người Lâm Hiểu Trúc đơn thuần, không cần lo lắng cậu làm hại Phong gia. Hơn nữa, Hiểu Trúc một cậu con trai cũng sinh không ra đứa nhỏ, y đã có thể làm một đứa cháu ngoan hiền, còn không cần phải chăm sóc trẻ con ồn ào.

Kế hoạch sinh con, y vốn đã an bài ở sau 30 tuổi.

Phong Cảnh Bác cầm máy tính tiếp tục làm việc, Lâm Hiểu Trúc thì chơi điện thoại. Hình ảnh này, thấy thế nào đều là bằng mặt không bằng lòng.

“ Hồ Ly, tao phải gả cho Phong Cảnh Bác. Cả nhà tao đều đã an toàn…… ” Lâm Hiểu Trúc cười, gửi tin nhắn thoại cho Hồ Ly.

“ Tao cùng y kết hôn một chút cũng không uất ức, y rất dịu dàng, lớn lên còn đẹp trai. Dáng vẻ khi y uống nước rất rất đẹp, dáng vẻ khi làm việc rất rất đẹp, dáng vẻ đi WC cũng rất rất đẹp…… ”

“ Khụ khụ khụ…… ” Phong Cảnh Bác mới vừa uống một ngụm nước, đã bị sặc cái chết khϊếp.

Giờ khắc này, y khắc sâu mà nhận thức được: Tiểu kiều thê của y, yêu cầu giáo dục “ Khắc sâu ”!

Lâm Hiểu Trúc vội buông điện thoại, thò lại gần, giơ tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Phong Cảnh Bác. Động tác của cậu rất nhẹ, một cái lại một cái, trong dịu dàng lộ ra một chút ngây ngô.

Cậu thần sắc khẩn trương nhìn Phong Cảnh Bác, bộ dáng kia giống như là đang nhìn một tiểu bảo bảo yêu cầu phải tỉ mỉ che chở.

“ Lão công, anh không sao chứ, khá hơn chút nào không? ”

“ Không có việc gì, anh chỉ là bị sặc thôi. ” Phong Cảnh Bác nắm tay Lâm Hiểu Trúc, xoa xoa, “ Cảm ơn. ”

Ý cười trên mặt y sâu thêm vài phần, mang theo một tia hướng tới cùng chờ mong mà bản thân cũng không nhận ra. Vốn chỉ là thuận thế mà làm, được chăng hay chớ, nhưng tiểu thê tử đáng yêu này mang theo một loại lực lượng ấm áp, làm người có chút khó có thể kháng cự.

“ Anh không có việc gì là tốt rồi. ” Đôi mắt Lâm Hiểu Trúc giống như là bị ánh đèn thắp sáng vậy, bỗng nhiên trở nên lộng lẫy sáng ngời. Khóe miệng cậu khẽ nhếch, trên mặt toàn là nhu tình,

“ Em thấy trên TV, mụ mụ đều là chăm sóc đứa nhỏ như thế này. Anh tuy đã tới tuổi kết hôn rồi, nhưng so với em lại nhỏ hơn mấy trăm tuổi. Em trâu già gặm cỏ non, thật ngại quá, em nhất định sẽ chăm sóc tốt cho anh. ”

Phong Cảnh Bác: “ …… ”

Phong Cảnh Bác giơ tay, xoa xoa đầu Lâm Hiểu Trúc, lại véo nhẹ khuôn mặt nhỏ phấn phấn nộn nộn của cậu.

“ Bé cỏ non, rõ ràng là em bị trâu già là anh ngậm đi rồi mới đúng. ”

“ A? Anh mấy trăm tuổi? ” Lâm Hiểu Trúc hồ đồ.

Phong Cảnh Bác không phải là nhân loại sao?

“ 5000 tuổi. ” Phong Cảnh Bác thuận miệng chế nhạo.

Lâm Hiểu Trúc nhìn chằm chằm y đầy nghi ngờ: “ Em nhìn ngang ngó dọc, anh đều không phải yêu tinh. Trẻ em mà giả làm người lớn, nghịch ngợm! ”

Phong Cảnh Bác dở khóc dở cười, kéo Lâm Hiểu Trúc, xách lên túi nhỏ đựng quần áo, đẩy mạnh cậu vào phòng tắm.

“ Được, không cùng em náo loạn. Ngày mai anh tìm người giúp em chuyển nhà, rồi cùng nhau đi đăng ký kết hôn, thế nào? ”

“ A? Em đã dọn nhà xong rồi, toàn bộ gia sản của em đều đã dọn lại đây rồi mà. ” Lâm Hiểu Trúc mở túi nhỏ ra, lấy ra hai bộ quần áo. Cậu bỏ một bộ quần áo trong đó vào tủ quần áo, một bộ khác cầm vào phòng tắm.

“ Xe của công ty chuyển nhà ở bên ngoài sao? Anh còn chưa ngủ, làm cho bọn họ dọn vào trước đi. ”

Lâm Hiểu Trúc giơ giơ lên bao nilon, vẻ mặt thản nhiên: “ Toàn bộ gia sản của em liền hai bộ quần áo, đều dọn lại đây. Ngày mai chúng ta, đi đăng ký kết hôn là được. ”

Gặp qua nghèo, chưa thấy qua nghèo đến nước này!

Ánh mắt Phong Cảnh Bác phức tạp, trong mắt toàn là thương tiếc.

“ Nhà bạn của em có phải là không quá giàu có không, khi còn nhỏ em có đi bệnh viện khám qua bệnh nặng sao? ”

Bệnh tâm thần không dễ nghe, Phong Cảnh Bác vì chiếu cố tâm tình tiểu thê tử, còn cố ý thay đổi từ ngữ.

“ Ừ. Gia gia cậu ấy dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, rất nghèo. Nhưng công việc hiện tại của Hồ Ly cũng không tồi, nhìn lên mình chẳng bằng ai, nhìn xuống lại chẳng thấy ai bằng mình. Thân thể của em rất tốt, chưa từng bị bệnh, cũng không đi qua bệnh viện. ” Lâm Hiểu Trúc vỗ vỗ bộ ngực nhỏ, “ Về sau nếu anh bị bệnh, em có thể đi chăm sóc anh. Thân thể em rất tốt, sẽ không bị anh lây bệnh. ”

Trong nghịch cảnh ngoan cường sinh trưởng, sao còn có thể lớn lên đáng yêu như vậy?

Tâm tình thương tiếc của Phong Cảnh Bác với Lâm Hiểu Trúc lập tức lên tới đỉnh điểm, y giơ tay xoa xoa đầu Lâm Hiểu Trúc, dỗ dành: “ Đi tắm rửa đi. Ngày mai đăng ký kết hôn, lão công mang em đi mua đồ dùng sinh hoạt. ”

Xưng hô lão công này, sớm muộn gì cũng phải thói quen, cũng không kém ở nhất thời.

“ Ừm. ” Lâm Hiểu Trúc chui ra khỏi lòng ngực Phong Cảnh Bác, nhanh như chớp chạy vào phòng tắm.

Vừa rồi còn không cho cậu gọi lão công, hiện tại lại tự mình kêu lên. Nam nhân a, thật là dễ thay đổi!

——-