Chương 3

Dã chiến...... Kẻ có tiền đều rất biết chơi.......

Trán Phong Cảnh Bác nổi đầy gân xanh, vẻ mặt ôn hòa trước giờ gần như muốn nứt ra. Y hít sâu một hơi, nỗ lực ổn định cảm xúc lại.

Phong Cảnh Bác hàng năm làm từ thiện, trợ giúp rất nhiều người bệnh, cũng trợ giúp rất nhiều những đứa nhỏ có khuyết tật về thân thể hoặc là trí lực.

Sau khi ổn định xong cảm xúc, y liền đẩy tình yêu thương cùng sự kiên nhẫn của mình lên giá trị tối cao.

" Nhà của ông nội bạn tốt của cậu ở đâu? "

" Trong căn nhà dưới chân núi ở vùng ngoại thành, nhưng ngày hôm qua có người bạn mời ông đi chơi, nên hiện tại ông không có ở nhà. A, ông không ở nhà thì vừa hay rồi, hai người chúng ta liền có thể tận tình...... "

Phong Cảnh Bác giơ tay, xoa xoa thái dương: " Thôi, đến nhà tôi đi. "

Với trạng thái không bình thường này của Lâm Hiểu Trúc, sao y có thể yên tâm để Lâm Hiểu Trúc ở nhà một mình chứ?

Đêm dần dần khuya, ngoài cửa sổ một mảnh đen nhánh, chỉ có đèn đường lập loè tỏa sáng.

Phong Cảnh Bác dựa vào gối dựa, nhắm mắt lại, bắt đầu nghỉ ngơi. Y tính nhắm mắt dưỡng thần một lát, để hai mắt cùng đại não của mình nghỉ ngơi một chốc.

Mấy năm nay y bị mất ngủ rất lợi hại, đã xem qua không ít bác sĩ, nhưng vẫn không giải quyết được gì. Chờ sắp xếp xong cho đứa nhỏ Lâm Hiểu Trúc đáng thương này, y lại trở về uống thuốc ngủ để ngủ vậy.

Trong không khí tựa hồ quanh quẩn hương thơm nhè nhẹ của cây trúc, tâm thần y chậm rãi đi theo thả lỏng lại, trong mộng hình như có một mảnh rừng trúc đang tắm mình dưới ánh mặt trời, gió thoảng qua cành trúc, lá trúc rung động sàn sạt. Ánh mặt trời xuyên thấu qua lá trúc, bị cắt thành những mảnh nhỏ tinh tế, theo gió lay động mà chớp động.

Bên người chỉ có tiếng kêu của côn trùng, u tĩnh vô cùng......

" Phong tổng, Phong tổng...... " Tài xế cẩn thận gọi.

Phong Cảnh Bác mở to mắt, trên mặt lộ ra thần sắc kinh ngạc.

Y vừa rồi vậy mà lại có thể ngủ mà không cần uống thuốc ngủ!

Có lẽ là gần nhất công việc quá nhiều, lại đυ.ng phải một bạn nhỏ như vậy, dưới tâm thần và thể xác đều mệt mỏi mới ngủ được đi.

Phong Cảnh Bác yên lặng nghĩ, cởi bỏ đai an toàn. Lâm Hiểu Trúc đi theo y xuống xe, nhắm mắt theo đuôi.

" Quản gia, chuẩn bị một gian phòng khách, cho cậu ấy ở. " Phong Cảnh Bác chỉ chỉ thanh niên bên cạnh.

" Vâng. "

Lâm Hiểu Trúc vẻ mặt mờ mịt: " Không phải Chúng ta muốn lăn giường à? "

Quản gia bước chân lảo đảo, thiếu chút nữa thì quăng ngã.

Phong Cảnh Bác co rút khóe miệng: " Tôi mệt nhọc, ngày mai gặp. "

" Đợi đã...... " Lâm Hiểu Trúc còn muốn giữ lại, nhưng Phong Cảnh Bác đã bước nhanh lên lầu, rời đi.

——-

Lâm Hiểu Trúc nằm ở trên giường lớn mềm mại, lăn qua lộn lại đều ngủ không được.

Cậu móc điện thoại ra, cùng bạn thân tố khổ.

" Y đột nhiên không muốn dã chiến, mang tao về nhà y. Sau đó, y dứt khoát không lăn giường, giờ phải làm sao đây? "

Tin nhắn đã gửi đi rất lâu nhưng vẫn không nhận được trả lời, Lâm Hiểu Trúc nhìn thời gian trên góc trái điện thoại. Đã trễ như này, chắc là ngày mai Hồ Ly mới trả lời cậu.

Lâm Hiểu Trúc vùi đầu hô hô ngủ nhiều, không bao lâu đã tiến vào mộng đẹp.

Còn Phong Cảnh Bác ở trên lầu lại trằn trọc không yên, làm sao cũng đều ngủ không được, chỉ có thể móc ra thuốc ngủ.

Giữa trưa, Lâm Hiểu Trúc mới rốt cuộc duỗi duỗi người, xoay người rời giường.

Quản gia cười chào hỏi cậu: " Thiếu gia sắp về rồi, Lâm tiên sinh lưu lại cùng ăn cơm trưa nhé. "

Lâm Hiểu Trúc còn đang cân nhắc phải làm sao để tái tục tiền duyên với Phong Cảnh Bác đâu, vừa nghe lời này, lập tức đáp ứng rồi.

Trên bàn cơm, Phong Cảnh Bác yên lặng ăn cơm, an tĩnh lại ưu nhã. Diện mạo y ôn văn nho nhã, nhất cử nhất động đều là phong nhã quý khí như vậy, tựa như một bức họa. Chỉ là, dưới đáy mắt y có một quầng thâm, tạo ra một chút tỳ vết cho nhan giá trị của y.

Lâm Hiểu Trúc chậm rì rì gặm đồ ăn của nhân loại, cũng không cần nói đến cảm giác mới lạ gì.

Trước đó Hồ Ly cũng đã dẫn cậu ăn qua mấy bữa, hương vị cũng được, so với đầu bếp Phong gia, hoàn toàn chính là trên trời dưới đất!

Ăn cơm xong, Phong Cảnh Bác cầm lấy notebook, lại bắt đầu làm việc.

Ánh mắt y còn ở trên máy tính, nhưng lại nhất tâm nhị dụng: " Cậu có thân thiết với người nào không, gọi họ tới đón cậu về đi. "

" Gia gia không rảnh, nhưng hiện tại là thời gian ăn cơm trưa, Hồ Ly rảnh. "

" Được, cậu gọi điện thoại cho hắn đi, hẹn chỗ gặp mặt. Tôi để tài xế đưa cậu đi. " Phong Cảnh Bác cầm lấy giấy ghi chú ở bên cạnh, viết xuống số điện thoại tư nhân của mình.

" Về sau không được một mình nơi nơi chạy loạn, đặc biệt là buổi tối, quá nguy hiểm. Đây là số điện thoại của tôi, nếu là có vấn đề gì không thể giải quyết, thì tìm tôi. "

" Cảm ơn anh, Phong Cảnh Bác. " Lâm Hiểu Trúc gấp giấy ghi chú lại, trân trọng cất vào trong túi.

——-

Lâm Hiểu Trúc ngồi trên xe, đến trung tâm thương mại trước ngồi chờ.

Hồ Ly bước chân vội vàng, lôi kéo Lâm Hiểu Trúc tiến vào quán cà phê.

Hồ Ly diện mạo yêu mị hoặc nhân, chỉ là hiện tại vưu vật này trước mắt một mảnh xanh đen, thần sắc tiều tụy.

" Hồ Ly, mày bị sao thế? Sắc mặt mày nhìn thật khó coi. " Lâm Hiểu Trúc lo lắng sốt ruột, " Tao dẫn mày đi gặp thú y! "

Người chung quanh nghe được lời này, đều xoay người lại, ánh mắt muốn bao nhiêu phức tạp liền có bấy nhiêu phức tạp.

Hồ Ly khóe miệng co rút: " Tối hôm qua tao ở quán bar gặp phải rác rưởi, cùng hắn đấu một trận. Tao đã không có việc gì, chỉ là nghỉ ngơi không tốt, có quầng thâm mắt thôi. Tao uống ly cà phê là được. "

Bấy giờ Lâm Hiểu Trúc mới buông tâm, đem toàn bộ mọi chuyện xảy ra vào tối hôm qua nói cho Hồ Ly.

Sắc mặt Hồ Ly càng ngày càng khó coi.

Nói một hồi lâu, Lâm Hiểu Trúc miệng cũng khô, cầm lấy ly cà phê uống lên mấy ngụm. Cậu nhìn vẻ mặt Hồ Ly, khó hiểu mà nghiêng nghiêng đầu.

" Sao mày lại không vui? Tao lấy được số điện thoại của y rồi, hai người bọn tao còn đều đã đến thăm nhà nhau một lần nữa. Tao cảm thấy hai người bọn tao đã sát ra ánh lửa mãnh liệt! "

Mày câm miệng đi!

Hồ Ly chỉ vào giấy ghi chú trên mặt bàn: " Ký tên là thúc thúc chân dài, đây mà là có thể kêu là có một chân sao? Người ta là xem mày như thiểu năng trí tuệ mà yêu thương đó! "

Lâm Hiểu Trúc mộng bức.

Hồ Ly giơ tay đỡ trán: " Tao kêu mày đi quyến rũ nam nhân, mày thì hay rồi, còn tự chủ trương mà tăng thêm tình tiết hôn nhân khế ước, rồi cả mang thai hộ. Một người theo chủ nghĩa duy vật như y, không xem mày là đồ ngốc mới là lạ. "

" Tao gần đây đã xem tiểu thuyết bù lại thường thức rồi mà...... " Lâm Hiểu Trúc cúi đầu chơi ngón tay, vô cùng chột dạ.

Hồ Ly cũng không so đo với tiểu đồng bọn không có thường thức này, hắn xoay chuyển tròng mắt: " Tao có một người bạn đang làm người đại diện ở công ty giải trí của Phong gia, mày đi ký hợp đồng làm minh tinh đi. "

Phong gia là một tập đoàn lớn, có rất nhiều công ty tham gia vào rất nhiều ngành sản xuất. Công ty giải trí Tinh Diệu chính là một trong số đó, tiểu phó đạo diễn Hồ Ly này cũng là đang nhận chức tại công ty này, còn quen biết với một ít bạn đồng nghiệp.

" Ừm, đi làm minh tinh, cơ hội tiếp xúc với Phong Cảnh Bác liền nhiều rất nhiều. Hồ Ly, mày thật thông minh. " Ánh mắt Lâm Hiểu Trúc tỏa sáng, bắt lấy tay đối phương hỏi, " Mau, lại truyền thụ thêm một ít kỹ xảo quyến rũ nam nhân cho tao đi. "

Hồ Ly: " ...... Chờ mày có cơ hội gặp mặt Phong Cảnh Bác rồi nói sau, công ty dưới trướng nhà y nhiều lắm đó. "

Người muốn bò giường y, cũng nhiều lắm đó. Chém gϊếŧ xông ra trùng vây, nào có dễ dàng như vậy?

——-