Phong Cảnh Bác còn chưa cầm thú đến mức ra tay với một bé đáng yêu, y suy nghĩ một chốc, rồi bế Lâm Hiểu Trúc lên khỏi mặt cỏ.
“ Lão công? ” Lâm Hiểu Trúc ngơ ngác.
“ Anh đưa em đến chỗ khác ngắm sao, ngắm sướиɠ hơn ở đây nhiều. ” Phong Cảnh Bác ôm người, đi thẳng lên ban công trên lầu.
Xem phim heo ngoài trời, người hầu trong nhà sẽ nhìn y thế nào đây chứ, không được, nhất định phải đánh lạc hướng Hiểu Trúc!
Trên tầng cao nhất của biệt thự có một phòng chuyên dùng để ngắm sao, bên trong có đặt một đài kính thiên văn.
Lâm Hiểu Trúc chỉ lo cùng Phong Cảnh Bác trải qua thế giới hai người, chứ chưa từng có nghiêm túc đi dạo qua cái nhà này, có chút phòng cậu căn bản liền chưa bao giờ tiến vào.
“ Cái này chính là kính thiên văn à, nghe nói có thể nhìn rõ ngôi sao trên bầu trời, thật sự rất thần kỳ…… ” Lâm Hiểu Trúc nhịn không được vươn tay, sờ sờ kính thiên văn, hoàn toàn là một bảo bảo tò mò.
Đây chính là ma pháp mà linh lực cũng không thể thực hiện được.
Phong Cảnh Bác đợi cậu sờ cho đã, rồi mới bắt đầu dạy học.
“ Tới, anh dạy em nhận biết các chòm sao. Bên này là Bắc Đẩu thất tinh…… ” Phong Cảnh Bác kiên nhẫn giải thích cho Lâm Hiểu Trúc, bồi cậu ngắm từng chòm sao.
Lâm Hiểu Trúc nâng lên tay, cách không phác hoạ từng chòm sao. Khóe miệng cậu giơ lên, trong mắt lấp lánh sáng ngời.
Lâm Hiểu Trúc đã vô số lần nhìn lên sao trời, nhưng đều chưa từng cẩn thận nghiên cứu chúng nó. Thể nghiệm ngắm sao lúc này đây, cực kỳ thần kỳ cùng thú vị, cậu hoàn toàn đắm chìm vào đó, đến mức không còn muốn đi nghỉ ngơi.
“ Lão công, để em xem một lát nữa đi, chỉ một lát nữa thôi. ” Lâm Hiểu Trúc nói gì cũng không chịu dịch bước chân.
Phong Cảnh Bác xụ mặt, trầm giọng nói: “ Không được. Ngày mai em còn phải đi tham gia huấn luyện, đêm nay không thể ngủ quá muộn. ”
“ Nhưng, em chưa muốn ngủ. ” Lâm Hiểu Trúc quay đầu lại, vô cùng đáng thương mà nhìn Phong Cảnh Bác, “ Chỉ một lát thôi mà. ”
“ Năm phút. ” Phong Cảnh Bác hạ tối hậu thư.
Lâm Hiểu Trúc bẻ ngón tay: “ 10 phút. ”
“ Không được, chỉ 5 phút. ” Phong Cảnh Bác nhìn thoáng qua đồng hồ, ‘ Ý chí sắt đá ’ mà đáp.
Lâm Hiểu Trúc giống bóng cao su bị xì hơi, bất đắc dĩ lên tiếng: “ Thôi được. ”
Vẻ mặt Phong Cảnh Bác rốt cuộc thả lỏng lại, giơ tay khẽ xoa xoa đầu cậu. Y vẻ mặt dịu dàng, phảng phất như sự nghiêm khắc vừa rồi đều chỉ là ảo giác.
“ Nếu em đã thích xem, thì ngày mai lão công lại bồi em xem. ” Phong Cảnh Bác nhìn chằm chằm đồng hồ, 5 phút vừa qua, liền xách người đi rồi. Mặc kệ Lâm Hiểu Trúc làm nũng bán manh ra sao, y cũng không chút dao động.
Lâm Hiểu Trúc lưu luyến không thôi, đến cả trong mơ cũng đều là ngôi sao. Còn việc tạo hài tử? Ngại quá, cậu quên rồi.
Mà cáo già Phong Cảnh Bác này, cũng phát hiện ra Lâm Hiểu Trúc rất yêu thích sao trời, nên tính lợi dụng điểm này, để khiến tiểu kiều thê của mình ngừng nghỉ một chút.
Đến cùng thì việc xem phim heo mỗi tối, thật sự chả phải chuyện hạnh phúc gì đâu.
——-
Hôm sau, dưới sự yêu cầu của Lâm Hiểu Trúc, Lưu Tân đã cùng cậu đến trại huấn luyện, thương lượng với Tôn Viễn Phong về vấn đề bồi thường.
Lưu Tân xoa xoa mi tâm: “ Hiểu Trúc, tuy Tôn Viễn Phong ở trong mắt công chúng chỉ là mười tám tuyến, nhưng cũng không phải là loại mà nghệ sĩ nhỏ 1800 tuyến như cậu có thể đắc tội. Đáng tiếc lúc ấy tôi không có mặt, bằng không tôi nhất định ngăn cậu lại. ”
“ Nhưng, tôi đâu có làm gì sai. ”
Lâm Hiểu Trúc nhấp nhấp môi, vẻ mặt uất ức. Tay cậu nắm chặt góc áo, đều sắp xoa nát quần áo rồi.
Lưu Tân liếc mắt nhìn cậu một cái: “ Trong giới giải trí, không nổi chính là nguyên tội! ”
“ Một minh tinh nhỏ không danh khí không fans không hậu trường như cậu, lại đắc tội hắn, còn không phải là tìm chết sao? Giờ cậu chọc giận hắn, thì sau này hắn sẽ gây khó dễ cho cậu. ”
Lâm Hiểu Trúc tức khắc tươi cười rạng rỡ: “ Anh Lưu đừng lo lắng, lão công đã đồng ý làm chỗ dựa cho em. ”
“ Nga, vậy sao cậu không trực tiếp kêu Phong tổng mở một chương trình cho cậu, phủng hồng cậu luôn đi? Đã lúc nào rồi, mà cậu còn có tâm tình nói giỡn với tôi! ” Lưu Tân tức giận nói.
Mắt thấy đã đến giờ hẹn, Lưu Tân cũng không lại dạy dỗ Lâm Hiểu Trúc nữa, mà là mang theo người đi đòi công đạo.
Đều đã nháo đến nước này rồi, còn có thể thế nào nữa chứ? Dứt khoát đắc tội hoàn toàn luôn vậy.
Tôn Viễn Phong cau mày, vẻ mặt không kiên nhẫn: “ Tôi không phải chỉ đυ.ng phải cậu chút xíu thôi à? Cậu lại không nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, sao mà cứ dây dưa không chịu bỏ qua vậy? Tôi đều đã nguyện ý bồi thường tiền cho cậu rồi, cậu cũng đừng có công phu sư tử ngoạm! ”
“ Anh đã nói, sẽ bồi thường cho tôi một chiếc điện thoại, đúng không? ”
Lâm Hiểu Trúc thẳng eo, giữ cho khuôn mặt nhỏ lạnh lùng không cảm xúc, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc. Điều khác với trước đây chính là, cậu không còn mềm như bông, so với ngày thường còn nhiều hơn vài phần khí thế, trở nên có chút không giống cậu.
“ Phải. Còn không phải là một chiếc điện thoại. Tôi mua iPhone cho cậu? ” Tôn Viễn Phong tức giận nói.
Lâm Hiểu Trúc không rên một tiếng, trực tiếp đưa qua hóa đơn sửa chữa điện thoại.
“ Không cần, anh trả tôi tiền sửa điện thoại là được. Dù sao cũng là anh sai, tôi không cần thiết vì thế mà chịu thiệt. ”
Tiền thay màn hình, tiền sửa chữa cấp tốc, tiền vé máy bay qua lại của nhân viên bảo trì, tiền khách sạn một ngày của nhân viên bảo trì……
Tôn Viễn Phong liếc mắt ngó qua hóa đơn, rồi lập tức mở to hai mắt nhìn: “ Phí sửa chữa gần 10 vạn! Cậu đây là giựt tiền! ”
“ Là anh đυ.ng hỏng điện thoại của tôi, giờ còn không muốn bồi thường? ” Lâm Hiểu Trúc bĩu môi, “ Trên hành lang đều là có camera giám sát, nếu anh không bồi thường, thì tôi chỉ có thể báo công an. ”
Trong lòng Lưu Tân cũng nổi lên sóng to gió lớn. Hắn biết lão công Lâm Hiểu Trúc có tiền, nhưng không nghĩ tới có thể có tiền đến nước này.
Vừa rồi hắn đã tra cứu một chút, một chiếc điện thoại của thương hiệu này cũng phải mấy chục vạn, khoản định chế càng quý hơn!
Sắc mặt Tôn Viễn Phong đen thui luôn rồi, hắn tra cứu thương hiệu điện thoại của Lâm Hiểu Trúc, mới phát hiện là một khoản điện thoại giá trên trời. Lúc hắn nhìn thấy văn tự hoa thể xa lạ, còn tưởng là hãng điện thoại cùi bắp nào, treo cái tên tiếng Anh để ra vẻ mà thôi.
Không nghĩ tới…… Là hắn không biết nhìn hàng!
Ngày đó hắn đi quay quảng cáo, tiền công cũng chỉ có 5 vạn, trừ thuế, liền thừa lại có hơn 2 vạn, thu vào mấy tháng này của hắn đều phải bồi thường hết cho Lâm Hiểu Trúc!
“ Giờ tôi liền chuyển tiền cho cậu. ” Tôn Viễn Phong tức giận đến sắp nổ, chỉ có thể căng da đầu bồi tiền cho Lâm Hiểu Trúc.
Tuyệt không thể nháo đến mức báo công an, hắn không chịu nổi mất mặt như vậy!
“ Đừng quên, ngoài 10 vạn này ra, còn có tiền thuốc men cùng tiền bồi thường thiệt hại tinh thần. ” Lâm Hiểu Trúc mặt vô biểu tình nói tiếp.
Tôn Viễn Phong là nhân vật phong vân của ban huấn luyện, chuyện của hắn, tùy tiện hỏi thăm một chút sẽ biết. Tôn Viễn Phong cũng không nổi bao nhiêu, cũng cũng chỉ có thể tác oai tác phúc trên đầu đám người mới bọn họ thôi. Bồi thường mười vạn, Tôn Viễn Phong phỏng chừng phải bị tức giận đến hộc máu.
Lâm Hiểu Trúc biết tiền là tử huyệt của Tôn Viễn Phong, lúc này mới cố ý đi tìm quản gia lấy hóa đơn, tới tìm Tôn Viễn Phong tính sổ.
Sắc mặt của người đại diện của Tôn Viễn Phong phi thường khó coi: “ Người trẻ tuổi, vạn sự lưu một đường, ngày sau mới dễ gặp mặt. ”
“ Ta đến bằng tiểu học còn không có, nghe không hiểu. ” Lâm Hiểu Trúc mặt vô biểu tình.
Cậu nhìn điện thoại, xác định tiền đã vào tài khoản, thì đứng lên chạy lấy người. Cậu ngẩng đầu ưỡn ngực, bước đi trầm ổn, tư thái kia tựa như một thượng vị giả, khí thế nghiêm nghị.
Lưu Tân cũng là sợ ngây người.
Hiểu Trúc không phải vẫn luôn đều mềm như bông sao? Từ khi nào lại có khí thế như vậy?
“ Hiểu Trúc, lớp huấn luyện lễ nghi của ban huấn luyện này không tồi. Khí thế vừa rồi của cậu kia, tuyệt! ” Trong mắt Lưu Tân toát ra sự tán thưởng.
Hắn vốn tưởng rằng Hiểu Trúc sẽ đi theo kiểu đáng yêu, chờ tuổi lớn chút, liền hoàn toàn xào bất động. Nếu là Hiểu Trúc ngày sau có thể duy trì một thân khí thế này, chuyển hình liền có hi vọng rồi!
Rời đi hoàn cảnh lệnh người hít thở không thông kia, Lâm Hiểu Trúc cũng khôi phục lại bộ dáng bé đáng yêu ban đầu. Cậu ngượng ngùng gãi gãi đầu, trên mặt mang theo vài phần ngượng ngùng.
“ Anh Lưu, lớp lễ nghi không dạy ta cái này. Ta chỉ là nhìn đến lúc lão công dùng điện thoại nói sinh ý trong thư phòng phạch phạch có khí thế, liền học theo một chút. ”
Lâm Hiểu Trúc thè lưỡi: “ Không nghĩ tới còn rất có thể hù người. ”
Lưu Tân: “ …… Lão công của cậu kinh doanh? Khó trách có tiền như vậy, mua cho cậu đều là đồ tốt nhất. ”
“ Ừm. Công ty giải trí Tinh Diệu chính là của ảnh, không phải tôi đã nói rồi sao? ” Lâm Hiểu Trúc nghiêng đầu, cười cười.
Lưu Tân vẫn luôn không tin tưởng vào đồng ngôn trĩ ngữ của Lâm Hiểu Trúc, rốt cuộc chần chờ.
“ Hiểu Trúc, cậu là như thế nào chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủn, đã gả vào Phong gia? ”
“ Tôi là Phong gia gia chọn, đại sư nói tôi vượng phu, có thể sinh hài tử cho lão công. ” Lâm Hiểu Trúc một năm một mười mà trả lời.
Lưu Tân: “ …… ”
Ha hả, vì sao hắn lại tin tưởng lời Lâm Hiểu Trúc? Hắn thật là điên rồi!
“ MV của cậu đã chế tác đến không sai biệt lắm, rất nhanh thôi là có thể phát hành quảng bá. Chỉ là, Tôn Viễn Phong cũng đẩy ra ca khúc mới, phát hành cùng lúc với cậu. Danh khí của hắn lại lớn hơn cậu, các loại tài nguyên đều sẽ nghiêng về bên hắn, nên cậu chuẩn bị tâm lý thật tốt đi. ”
“ Ừ. ” Lâm Hiểu Trúc thản nhiên, “ Tôi đã nỗ lực làm được tốt nhất, tôi không có gì phải tiếc nuối. ”
Lưu Tân nghe vậy, ý cười trên mặt lại sâu thêm vài phần.
“ Cậu có thể nghĩ thoáng là được. Nhưng, ca khúc của cậu chất lượng rất tốt, khẳng định có thể tiểu hỏa một phen. ”
“ Mong là thế. ” Lâm Hiểu Trúc thuận miệng nói.
——-
Ban đêm, bầu trời đầy sao.
Lâm Hiểu Trúc đứng trước kính thiên văn, nhìn sao đầy trời, trong mắt tràn ngập hướng tới.
“ Thật là quá đẹp! ”
Bởi vì Lâm Hiểu Trúc trầm mê ngắm sao vô pháp tự kềm chế, nên gần đây Phong Cảnh Bác trải qua cực kỳ thoải mái, không còn phải xem phim heo trước mặt bạn nhỏ nữa.
“ Hiểu Trúc, nên nghỉ ngơi. ” Phong Cảnh Bác mặc áo ngủ, đi đến bên cạnh Lâm Hiểu Trúc.
Lâm Hiểu Trúc lưu luyến không rời mà đi tới, nắm tay Phong Cảnh Bác.
“ Lão công, thực xin lỗi, gần đây em đã vắng vẻ anh. Bắt đầu từ ngày mai, em sẽ bồi thường thật tốt cho anh. ” Lâm Hiểu Trúc nói, vươn tay, ôm lấy eo Phong Cảnh Bác, ở trên người y cọ cọ.
Khóe môi đang cười của Phong Cảnh Bác đều sắp nứt ra rồi: “ Không cần. ”
Y, vô phúc tiêu thụ.
Hai người tay trong tay trở lại phòng ngủ, Lâm Hiểu Trúc lấy ra điện thoại.
“ Ngày mai là cuối tuần, có thể ngủ nướng một chút. Nên đêm nay chúng ta, liền làm chút việc có ý nghĩa đi. ”
Phong Cảnh Bác sớm có chuẩn bị, móc ra điện thoại của mình.
“ Hiểu Trúc, đêm nay anh có sắp xếp khác. Em thử đoán xem? ”
“ Tối rồi, anh còn có thể làm gì chứ? ” Lâm Hiểu Trúc trầm tư suy nghĩ, “ Gọi điện thoại kêu vịt? ”
Phong Cảnh Bác biểu tình cứng đờ, nắm tay không tự giác siết chặt lại. Tận sâu dưới đáy mắt y là sự phẫn nộ, nhưng trên mặt vẫn dịu dàng như nước.
Phong Cảnh Bác hướng dẫn từng bước: “ Hiểu Trúc, ai nói cho em có thể dùng điện thoại tìm vịt? ”
Lâm Hiểu Trúc vốn dĩ liền không bố trí phòng vệ với y, buột miệng thốt ra: “ Trước đó em ở lại nhà của Hồ Ly, thấy có người thường hay nhét tấm card nhỏ vào kẹt cửa. Trên tấm card nhỏ có cả nam lẫn nữ, đều rất ưa nhìn. Nhưng, không đẹp bằng lão công. ”
Lâm Hiểu Trúc chỉ là ăn ngay nói thật, lại tựa như lời ngon tiếng ngọt.
Tâm tình Phong Cảnh Bác tốt hơn phân nửa, y duỗi tay ôm chầm lấy Lâm Hiểu Trúc, ôn thanh dạy dỗ: “ Hiểu Trúc, tìm vịt là không đúng. Chúng ta không được học theo những kẻ sa đọa đó, tìm nhiều, một ngày nào đó sẽ phải đi trị liệu HIV. ”
“ Ừm ừm. ” Lâm Hiểu Trúc gật gật đầu, “ Em không có hứng thú với việc này, em chỉ có hứng thú cùng anh tạo bé Măng. ”
Phong Cảnh Bác giơ tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của cậu, cười nói: “ Anh không có hứng thú nhiều lắm với việc tạo hài tử, nhưng với măng nhỏ là em thì lại rất có hứng thú. ”
Phong Cảnh Bác nói, mở ra điện thoại, bấm vào mục đề cử ca khúc mới của phần mềm âm nhạc. Trong đó, liền có một đầu ca khúc mới của Lâm Hiểu Trúc kia.
Lâm Hiểu Trúc nhìn đồng hồ, đã qua 24h, là một ngày mới. Bài hát đầu tiên của cậu, cũng rốt cuộc online.
Phong Cảnh Bác lấy ra một cặp tai nghe, nhẹ nhàng đeo một cái cho Lâm Hiểu Trúc, cái còn lại mang vào tai mình.
“ Để anh xem biểu hiện của em thế nào. ”
Sắc mặt Lâm Hiểu Trúc ửng đỏ, giơ tay chọc chọc ngực Phong Cảnh Bác: “ Cái kia…… Nếu em biểu hiện chẳng ra gì, anh không được tức giận đâu đó. Em sẽ tiếp tục nỗ lực, anh phải cho em chút thời gian. ”
“ Anh không tức giận. Đời này anh đều viết không ra được một bài hát nào, còn Hiểu Trúc lại giỏi hơn anh nhiều. ” Phong Cảnh Bác nhẹ giọng dỗ dành.
Lâm Hiểu Trúc tươi cười rạng rỡ, cọ cọ l*иg ngực Phong Cảnh Bác: “ Lão công, anh thật tốt. ”
MV ngay từ đầu, chính là dùng cây trúc tạo thành văn tự 《 Trúc chi luyến 》.
Lâm Hiểu Trúc để chân trần, đạp lên tầng tầng lớp lớp lá rụng, chậm chậm xuyên qua rừng trúc. Cậu hơi hơi giơ lên mặt, ánh mặt trời xuyên thấu qua tán lá cây, sái lạc ở trên mặt cậu……
Phong Cảnh Bác nhịn không được ngừng lại hô hấp, sợ quấy nhiễu cậu.
Lúc này đây y, nghiễm nhiên đã quên mất đây chỉ là một MV.
Ca từ miêu tả chính là một chuyện xưa về yêu thầm, thanh niên tản bộ trong rừng trúc nhỏ ở công viên, gặp được một nữ hài tử mỹ lệ động lòng người. Vừa gặp đã thương, chỉ là từ lần đó về sau thanh niên không còn gặp lại đối phương, nên không khỏi mất mát. Cuối cùng, thanh niên thoải mái, mong ước nữ hài tử có thể gặp được một nam nhân yêu nàng, thay thế hắn cho nàng hạnh phúc.
Giai điệu động lòng người hòa cùng giọng hát réo rắt linh hoạt kỳ ảo truyền vào màng tai, lệnh người say mê. Một khúc xong, Phong Cảnh Bác còn có chút chưa đã thèm.
Ca không tồi, chính là từ này…… Tưởng tượng đến Hiểu Trúc có khả năng thích một nữ hài tử, trong lòng Phong Cảnh Bác liền có chút cảm giác chua xót.