“ Anh mua điện thoại cho em. ” Phong Cảnh Bác mở hộp, lấy ra một chiếc điện thoại diện mạo phi thường bình thường, mặt trên ấn tên nhãn hiệu, Lâm Hiểu Trúc là nhận không ra.
“ Lão công, em có điện thoại rồi mà. ” Lâm Hiểu Trúc quơ quơ điện thoại trong tay.
Một ngàn khối, mua không được phòng, mua không được xe. Mua một đài di động, lợi ích thực tế lại có lời!
“ Điện thoại này của em thực bình thường, tùy tùy tiện tiện một tên hacker nhỏ là có thể công phá. Điện thoại anh mua cho em tương đối an toàn một chút…… ” Phong Cảnh Bác kiên nhẫn giải thích.
Lâm Hiểu Trúc cùng Phong Cảnh Bác là phu thê, nếu có kẻ phạm pháp tưởng thông qua Lâm Hiểu Trúc, nghe trộm cơ mật công ty, thì cũng là việc tương đối phiền toái.
“ Hóa ra là vậy. ” Lâm Hiểu Trúc quơ quơ điện thoại, “ Chiếc này quý sao? Em mang theo đến trại huấn luyện, có thể bị người hoài nghi là bị bao dưỡng không? ”
“ Cũng bình thường. ” Phong Cảnh Bác móc ra vỏ điện thoại định chế, “ Tới, anh mang vào cho em, liền nói là điện thoại không nhãn hiệu. ”
Chiếc điện thoại mấy chục vạn một chiếc, cứ như vậy bị Phong Cảnh Bác tròng lên tên tuổi không nhãn hiệu.
Lâm Hiểu Trúc cầm lấy vỏ điện thoại vừa thấy, tức khắc cười lên: “ Lão công, anh thật tốt! ”
So với chiếc điện thoại kia, Lâm Hiểu Trúc kỳ thật càng thêm thích vỏ điện thoại này. Vỏ điện thoại làm từ nhựa mềm, phòng ngừa va đập. Vỏ điện thoại là hình một búp măng, xanh non xanh non, thực đáng yêu.
Lâm Hiểu Trúc yêu thích không buông tay, không ngừng vuốt ve vỏ điện thoại.
“ Em thích là được. ” Phong Cảnh Bác xoa xoa đầu cậu.
Lâm Hiểu Trúc bỗng nhiên nhớ tới điều gì, cầm lấy điện thoại Phong Cảnh Bác nhìn, kinh ngạc mà nói: “ Lão công, chúng ta là điện thoại cặp đôi nha! ”
“ Ừm. ” Phong Cảnh Bác thuận miệng đáp. Thật ra anh cũng không tưởng nhiều như vậy. Chỉ là bản thân dùng thấy không tệ, liền chọn cùng một khoản cho Hiểu Trúc, cả nhan sắc cũng giống nhau.
“ Trên điện thoại mới không có nhiều app, anh giúp em tải một ít app em thường dùng…… ”
Hai người cứ như vậy oa ở trên sô pha, cùng nhau nghiên cứu điện thoại mới, không khí ấm áp vô cùng.
——-
Trong trại huấn luyện, mỗi người đều ở nỗ lực luyện tập. Thời gian huấn luyện cũng không dài, bọn họ cần thiết phải giành giật từng giây, tranh thủ đạt được danh ngạch tài bồi cuối cùng.
Lâm Hiểu Trúc tuy không có tâm sự nghiệp gì, nhưng người đại diện có yêu cầu, cậu tự nhiên cũng là cổ đủ kính.
Huấn luyện tiến hành đến giai đoạn này, những người tương đối cường, đã lộ ra manh mối. Mà Lâm Hiểu Trúc, tự nhiên chính là một trong số đó. Chỉ là, danh ngạch cũng không nhiều, cậu cũng không phải hoàn toàn an toàn.
Nhưng thật ra tuyển thủ hạt giống Tôn Viễn Phong, tổng hợp cho điểm vững vàng mà ngốc tại trên bảo tọa đệ nhất, đã có thể xác nhận chắc chắn sẽ thông quan.
“ Đinh linh linh…… ” Đã đến giờ tan học.
Lâm Hiểu Trúc vừa đi, vừa móc ra điện thoại, tính gọi điện thoại cùng lão công nói chuyện phiếm.
“ Nhanh lên, thời gian sắp rồi! ”
Lâm Hiểu Trúc ngước mắt, liền nhìn đến người đại diện của Tôn Viễn Phong hướng về phía sau mình kêu. Cậu không kịp phản ứng, liền cảm giác phía sau có một lực đạo mạnh mẽ đυ.ng vào trên người mình.
Điện thoại bị đâm bay đi ra ngoài, lăn vài vòng trên mặt đất, phát ra tiếng vang nặng nề.
Lâm Hiểu Trúc càng là trực tiếp ngã xuống trên mặt đất, đầu gối nặng nề nện xuống gạch men sứ lạnh băng.
“ Úi…… ” Lâm Hiểu Trúc hít hà một hơi, kéo lên ống quần, liền thấy được đầu gối mình bị xanh tím.
Tôn Viễn Phong đã đi xa, nhưng thật ra là người đại diện của hắn nán lại.
“ Thật xin lỗi, anh Tôn vội vã đuổi hành trình quay chụp quảng cáo. Đυ.ng phải cậu, chúng ta rất xin lỗi, tiền thuốc men, cùng phí sửa chữa điện thoại, chúng tôi sẽ bồi thường. ”
Người đại diện nhanh chóng nói, ngữ khí khô cằn, không mang theo một tia cảm tình.
Hồ Phúc Quang đi qua đi, nâng dậy Lâm Hiểu Trúc đang ngồi trên mặt đất, tức giận: “ Liền câu xin lỗi đều không có liền chạy, hắn xác thật là đủ vội. ”
Người đại diện của Tôn Viễn Phong nhíu mày, do dự một chút, mới rốt cuộc ở dưới ánh mắt giận dữ của Hồ Phúc Quang, mới có động tác. Hắn đi qua, nhặt lên điện thoại của Lâm Hiểu Trúc, đưa cho cậu.
“ Thật sự rất xin lỗi, màn hình điện thoại của cậu bị nứt vỡ. Nhưng, điện thoại này của cậu là cái không nhãn hiệu, cũng không đáng giá mấy đồng tiền, chúng tôi trực tiếp mua cái điện thoại Iphone mới cho cậu thế nào, cậu tuyệt đối kiếm lời. Tôi hiện tại phải đi qua giúp anh Tôn vội, cậu nghĩ kỹ rồi liền gọi điện thoại cho tôi. ”
Nói xong, người đại diện móc ra một danh thϊếp, rồi trực tiếp rời đi.
Hồ Phúc Quang tức giận cực kỳ: “ Hắn đây là thái độ gì đó? Chuyện còn chưa có xử lý tốt, liền chạy? Liền đưa cậu đi phòng y tế đều không tự mình đi một chuyến. Thật là vật tựa chủ, chủ tử lỗ mũi hướng lên trời, dưỡng cẩu cũng là một cái tính tình! ”
Lâm Hiểu Trúc nhấp nhấp môi: “ Không cần đi phòng y tế, không đổ máu. Tui chỉ có hơi đau, cậu có thể đỡ tui đến bãi đỗ xe không? ”
“ Được. ” Hồ Phúc Quang không nói hai lời, đỡ người liền đi.
Vết thương của Lâm Hiểu Trúc không nghiêm trọng lắm, không có đổ máu. Chỉ là đầu gối cậu bị sưng lên, khi đi đường thì rất đau.
Hồ Phúc Quang hỗ trợ đưa Lâm Hiểu Trúc đến bãi đỗ xe, ngoài ý muốn phát hiện Lâm Hiểu Trúc ngồi trên xe một người.
“ Cảm ơn, tui về nhà, gặp lại sau. ” Lâm Hiểu Trúc phất phất tay.
“ Gặp lại sau. ”
Xe một đường bay nhanh, chạy về biệt thự.
Bởi vì chân đau, sau khi Lâm Hiểu Trúc xuống xe, tư thế đi đường liền khập khiễng, thoạt nhìn phá lệ đáng thương.
Phong Cảnh Bác đại kinh thất sắc, chạy nhanh qua ôm người đến trên sô pha.
“ Em bị thương? ” Phong Cảnh Bác không khỏi phân trần, trực tiếp xốc lên quần Lâm Hiểu Trúc.
“ Hôm nay bị người đυ.ng vào, đầu gối bị đập xuống sàn một chút. ” Lâm Hiểu Trúc mếu máo, “ Người kia một câu xin lỗi đều không có, người đại diện của hắn thái độ cũng không tốt. Nhưng em cũng không bị thương lớn gì, nếu là nắm hắn không bỏ, người khác lại sẽ nói em tính toán chi li. ”
Thế giới nhân loại, quá kỳ lạ. Rõ ràng là người khác đυ.ng phải cậu, cậu muốn cái công đạo, còn phải bị mắng làm ra vẻ. Chuyện có bao lớn mà cũng muốn truy cứu, cứ làm quá lên.
Nhưng là, đầu gối cậu thật sự đau quá, cậu thật sự rất không vui.
“ Làm sai sự là người khác, em yêu cầu hắn xin lỗi, là theo lý thường hẳn là. ” Phong Cảnh Bác xoa xoa đầu cậu, “ Em không cần lo trước lo sau, muốn làm cái gì liền làm cái đó, anh chống lưng cho em. ”
Lâm Hiểu Trúc tươi cười rạng rỡ: “ Lão công, anh thật tốt. ”
“ Màn hình điện thoại của em bị nứt vỡ, anh kêu người lại đây sửa chữa em, phỏng chừng ngày mai là có thể thu phục. ” Phong Cảnh Bác trực tiếp gọi tới quản gia, phân phó mọi việc.
Quản gia gật gật đầu, đi ra ngoài.
“ Điện thoại cần dùng gấp, làm nhân viên sửa chữa lập tức bay qua tới. Phí sửa chữa tăng gấp ba, vé máy bay, phí dừng chân chúng ta đều bao…… ”
Sau khi rửa mặt xong, hai người lên giường chuẩn bị ngủ.
Bởi vì màn hình điện thoại bị nứt vỡ, Lâm Hiểu Trúc sợ làm ngón tay bị thương, nên không có lại đυ.ng vào.
Lâm Hiểu Trúc móc ra điện thoại ban đầu kia, vẻ mặt cảm khái: “ May là điện thoại này có lưu lại video. Tới, lão công, đêm nay chúng ta cũng phải nỗ lực nhé. ”
Phong Cảnh Bác: “ …… ”
——-
Ngày kế, Lâm Hiểu Trúc trở lại phòng học, liền bắt đầu chiêng trống rùm beng huấn luyện.
Thực bất hạnh chính là, huấn luyện hôm nay là biểu hiện trên sân khấu. Lần này lão sư dạy bọn họ đi vị, yêu cầu bọn họ ở trên sân khấu không ngừng lặp lại liên tục, đem loại cảm giác này khắc sâu vào trong đầu.
Đầu gối Lâm Hiểu Trúc bị đập khá nặng, vốn liền đau chân. Ở trên sân khấu khi thì đi lại khi thì chạy chậm, biến hóa pose dáng, hoàn toàn giống như là một hồi diễn tập cho buổi biểu diễn. Trải qua một buổi sáng, Hồ Phúc Quang đều cảm giác lòng bàn chân mình tê dại, càng miễn bàn đến Lâm Hiểu Trúc bị thương đầu gối.
Rốt cuộc đến thời gian nghỉ ngơi giữa trưa, Lâm Hiểu Trúc chịu đựng chân đau, trực tiếp ngăn Tôn Viễn Phong lại không cho đi.
“ Tôn Viễn Phong, anh không cảm thấy anh hẳn là nên xin lỗi tôi sao? ” Lâm Hiểu Trúc đứng ở trước mặt Tôn Viễn Phong, chất vấn.
Mặt bánh bao của cậu không có một tia lực chấn nhϊếp nào, dáng vẻ tức giận hệt một bé mèo con đang tạc mao, đặc biệt đáng yêu.
Tôn Viễn Phong nhíu mày không kiên nhẫn, thuận miệng có lệ: “ Thực xin lỗi, ngày hôm qua tôi chạy quá nhanh đυ.ng vào cậu. Người đại diện của tôi sẽ bồi thường tổn thất cho cậu, các cậu cứ từ từ bàn bạc đi, tôi mệt mỏi, cần phải trở về nghỉ ngơi. ”
Người đại diện của Tôn Viễn Phong chạy nhanh tới, ngăn cản Lâm Hiểu Trúc.
“ Mời cậu không cần quấy rầy nghệ sĩ của tôi, có chuyện gì cứ nói với tôi. Nếu cậu không hài lòng với khoản bồi thường, thì chúng ta tìm một chỗ bàn bạc lại. ”
Lời nói này, phảng phất như Lâm Hiểu Trúc chịu đựng nỗi đau trên đùi huấn luyện cả buổi sáng là tưởng nhân cơ hội tống tiền.
Lâm Hiểu Trúc bị tức giận đến không được, ôm cánh tay, hung hăng trừng mắt nhìn người đại diện kia.
“ Tôi chưa thấy qua ai xin lỗi mà không có chút thành ý nào như các người đó! ”
Người đại diện cười cười: “ Chúng ta đã rất có thành ý. Đây là 2 vạn khối, dư dả. Nếu cậu thưa kiện, cũng đòi không được nhiều tiền như vậy. ”
“ Tôi không cần tiền của mấy người, tôi chỉ là hy vọng mấy người chân tình thiệt ý xin lỗi tôi, mà không phải một mặt có lệ tôi. ” Lâm Hiểu Trúc cự tuyệt số tiền này.
Người đại diện cất tiền đi: “ Được, vậy cậu nghĩ kỹ xong cần chúng ta bồi nhiều ít lại đến tìm tôi đi. Nhưng, nếu cậu công phu sư tử ngoạm, tôi cũng sẽ không đáp ứng. ”
Nhìn bóng dáng đối phương đi xa, Lâm Hiểu Trúc thiếu chút nữa bị khí tạc. Nhưng cậu đau chân, đuổi không kịp, cũng chỉ có thể tạm thời từ bỏ.
Tôn Viễn Phong là nhân vật phong vân trong lớp học, chuyện hắn xảy ra mâu thuẫn với Lâm Hiểu Trúc, rất nhanh liền truyền khắp lớp học.
“ Lâm Hiểu Trúc thật là, còn không phải là bị đυ.ng phải một chút sao? Tôn Viễn Phong đã đáp ứng bồi tiền, cậu ta còn làm bộ làm tịch gì chứ. ”
“ Đúng vậy. Ai không có việc gấp? Tôi ngày thường bị người đυ.ng phải, không quăng ngã thành trọng thương, cũng sẽ không làm trời làm đất như vậy. ”
“ Hôm nay lúc huấn luyện vào buổi sáng, Lâm Hiểu Trúc giống như đau chân. Cậu ta trong lòng khó chịu kỳ thật cũng có thể lý giải, nhưng Tôn Viễn Phong đã cho bồi thường cũng không ít, cậu ta lại được một tấc muốn tiến một thước đúng là quá mức. ”
“ Tôn Viễn Phong dù sao cũng là tuyển thủ đứng đầu, Lâm Hiểu Trúc ngày thường nhìn cùng thế vô tranh, kỳ thật trong lòng lại rất ghen ghét. Bằng không, cũng sẽ không nắm một chút việc nhỏ liền làm ba làm bốn. ”
Bởi vì Lâm Hiểu Trúc “ Tính toán chi li ”, người trong ban huấn luyện đều thay đổi quan cảm với cậu, không quá nguyện ý cùng cậu nói chuyện.
Đương nhiên, cũng có chút người không quen nhìn thái độ của Tôn Viễn Phong, rốt cuộc đυ.ng vào người, hắn cũng không quay đầu lại xem một cái, không khỏi quá lương bạc. Nhưng căn cứ vào tâm lý không đắc tội cường giả, bọn họ vẫn là lựa chọn xa cách Lâm Hiểu Trúc.
Nhưng, Lâm Hiểu Trúc vốn cũng chỉ giao hảo với Hồ Phúc Quang, những người khác cậu cũng không để bụng.
Chỉ là, có nhiều người đều không tán thành mình như vậy, khiến cho Lâm Hiểu Trúc cũng bắt đầu hoài nghi bản thân làm đúng hay không.
Màn đêm buông xuống, Lâm Hiểu Trúc về đến nhà, yên lặng gặm xong cơm.
“ Lão công, anh cùng em lại đây một chút. ” Lâm Hiểu Trúc kéo tay Phong Cảnh Bác, đi ra sân.
Mặt cỏ ngoài sân đều được tiến hành tu bổ hằng ngày, mềm như bông, giống một tấm thảm màu xanh lục.
Lâm Hiểu Trúc lôi kéo Phong Cảnh Bác, cùng nhau nằm xuống mặt cỏ, nhìn lên sao trời.
“ Lão công, em có phải đã làm sai rồi không? ” Lâm Hiểu Trúc ánh mắt ảm đạm, tâm tình hạ xuống.
“ Bọn họ đều nói em chuyện bé xé ra to, bởi vì Tôn Viễn Phong không phải cố ý, hơn nữa em cũng không bị trọng thương gì. Thời khóa biểu chương trình học của ban huấn luyện cũng không phải do Tôn Viễn Phong sắp xếp, em liền tính bởi vì bị thương đầu gối mà chịu khổ, cũng không nên quái đến trên đầu Tôn Viễn Phong. Bọn họ đều nói là em ghen ghét…… ”
Phong Cảnh Bác kéo tay nhỏ của cậu qua, nhéo nhéo.
“ Em đi đường không thoải mái, chính là Tôn Viễn Phong sai, hắn bụng làm dạ chịu. Em mỗi ngày đều đi đường cũng không phải là Tôn Viễn Phong sắp xếp, chẳng lẽ em không thể giống như cá mặn nằm ở trên giường không động chân, chính là trách nhiệm của em sao? Sắp xếp chương trình học là lão sư không sai, nhưng nếu không phải vì Tôn Viễn Phong, em liền không cần chịu nỗi khổ này. Dù lấy cớ gì, cũng không thay đổi được sự thật chỉ cần lúc trước không có Tôn Viễn Phong, thì hết thảy đều sẽ không phát sinh. ”
“ Em là người bị hại, em có quyền lợi yêu cầu hắn xin lỗi. Thái độ thiếu đánh kia của hắn, em không thể tiếp thu, là thực bình thường. ”
Phong Cảnh Bác ngồi dậy, từ trong túi móc ra một bình thuốc mỡ nhỏ: “ Tới, anh giúp em thoa thuốc, nhanh nhanh tốt lên. ”
Lâm Hiểu Trúc run bần bật: “ Không, em tự thoa được. ”
Phong Cảnh Bác làm lơ những lời này của cậu, thoa thuốc cho cậu, mát xa, làm cho Lâm Hiểu Trúc kêu cha gọi mẹ.
“ Lão công, anh nhẹ chút, em đau! ” Trong măt Lâm Hiểu Trúc nổi lên hơi nước hơi mỏng, đáng thương hề hề mà cầu xin.
Phong Cảnh Bác thở dài một tiếng, động tác trên tay vẫn không ngừng.
“ Anh xoa xoa giúp em, hoạt huyết hóa ứ, em mới có thể càng mau tốt lên. Ngoan, đừng nháo. ”
“ Đau quá, em ghét nhất lão công. ” Lâm Hiểu Trúc mếu máo, quay người đi, không để ý tới người nào đó.
Phong Cảnh Bác bật cười, ôm chầm lấy người: “ Thế ngày mai lão công giúp em hết giận nhé? ”
Vốn định để Hiểu Trúc tự mình xử lý, rốt cuộc Hiểu Trúc tâm tư đơn thuần, cần có cơ hội rèn luyện để trưởng thành. Nhưng nếu là Boss khó khăn quá cao, vậy cần phải có gia trưởng đứng ra xử lý, ha hả!
Phong Cảnh Bác nghĩ, đáy mắt có ám mang hiện lên.
“ Mới không cần, em cũng không phải là dễ bắt nạt. Em đã nói với anh Lưu, ngày mai liền cùng đi tìm công đạo. ” Lâm Hiểu Trúc bĩu môi, “ Hôm nay em lôi anh ra đây, cũng không phải là vì chút chuyện này. ”
“ Vậy em muốn làm cái gì, cùng anh nhìn sao trời, cảm thụ vũ trụ cuồn cuộn cùng vĩ đại? ” Phong Cảnh Bác chế nhạo.
Nếu Hiểu Trúc tưởng tự mình động thủ thu thập đối phương, thế y liền…… Chờ Hiểu Trúc vả mặt xong, lại đến thu thập đối phương đi. Đại gia trưởng bao che cho con tỏ vẻ bản thân chính là “ Không nói đạo lý ” như vậy đó.
Lâm Hiểu Trúc đảo mắt, móc ra điện thoại: “ Anh có còn nhớ lần gặp mặt đầu tiên của chúng ta không? Giờ em muốn cùng anh dã chiến. ”
Phong Cảnh Bác: “ …… ”
Bạn nhỏ, ý tưởng của em rất là nguy hiểm đó!