Chương 16

Phong Cảnh Bác gỡ tay cậu ra, đi ra ngoài cầm một bộ áo ngủ, kể cả qυầи ɭóŧ bé vịt vàng của người nào đó cũng cùng nhau đặt trên giá để quần áo trong phòng tắm.

“ Anh thật sự không hứng thú sao? ”

“ Không hứng thú. ” Phong Cảnh Bác cầm lấy bé vịt vàng bên cạnh, ném vào trong nước.

“ Nghe quản gia nói, em rất thích cái này, liền cùng nó tắm uyên ương đi. ”

“ Lão công, anh ghen tị sao? ” Lâm Hiểu Trúc cầm lấy bé vịt vàng, nhéo nhéo, “ Về sau em chỉ cùng anh tắm rửa, không cùng bé vịt vàng tắm rửa được không? ”

Phong Cảnh Bác không rên một tiếng, đi ra ngoài, yên lặng đóng cửa lại.

——-

Ngày kế, xe mới cùng tài xế đều vào chỗ.

Lâm Hiểu Trúc cảm thấy mỹ mãn ngồi xe, đến căn cứ huấn luyện chịu khổ. Chương trình huấn luyện rất khẩn, lão sư yêu cầu cao, lượng huấn luyện mỗi ngày của các học viên cũng không nhỏ.

Dù như vậy, nhưng sau khi kết thúc huấn luyện, vẫn có rất nhiều người đều lựa chọn không nghỉ ngơi, mà lợi dụng thời gian vào buổi tối để tiếp tục huấn luyện, thậm chí không tiếc thức đêm. Cơ hội lần này thật sự quá khó được, bọn họ không đủ ưu tú, liền phải điên cuồng mà tập.

Mà Lâm Hiểu Trúc, không hề nghi ngờ chính là một đóa kỳ ba trong trại huấn luyện. Cậu vừa tan học, liền sẽ không lại luyện tập. Cậu đều cười hì hì, trước giờ chưa từng khẩn trương, giống như căn bản liền không để bụng kết quả.

Hồ Phúc Quang ôm đồ uống nhuận hầu uống, nhìn nhìn Lâm Hiểu Trúc đang chơi điện thoại bên cạnh. Thời gian nghỉ giữa các tiết, người khác đều đang nắm chặt thời gian tăng lên bản thân, mà Lâm Hiểu Trúc…… Đang nắm chặt thời gian giải trí bản thân.

“ Ha ha ha ha…… ” Lâm Hiểu Trúc nhìn đến một truyện cười khôi hài, tức khắc cười đến ngã trước ngã sau.

Hồ Phúc Quang thần sắc vi diệu: “ Hiểu Trúc, chốc nữa là kiểm tra rồi đó, người biểu hiện tốt nhất, sẽ được đến đại sư Lâm Phi Vũ chỉ điểm. Bọn họ đều đang nỗ lực, cậu liền không nghĩ tranh thủ một chút sao? ”

“ Tui chỉ có ca hát là hơi tốt một chút, không như những người khác kể cả khiêu vũ đi vị đều siêu bổng, mà chỉ có duy nhất một danh ngạch, tui đoạt không lại. ” Lâm Hiểu Trúc mở ra một hộp kẹo nhuận hầu, nhai nhai nhai.

“ Nhưng…… Tuy hiện tại xếp hạng có chút thấp, luôn bồi hồi ở trên dưới vị trí được chọn bồi dưỡng cuối cùng. Cậu hẳn là càng thêm nỗ lực một chút, tranh thủ thông qua thí nghiệm cuối cùng a. ” Hồ Phúc Quang khuyên nhủ.

Trại huấn luyện này không thiếu nhân tinh, nơi chốn ngươi lừa ta gạt, khó lòng phòng bị. Hắn trước mắt biểu hiện không tồi, nếu không có ngoài ý muốn, là có thể phá tan vòng vây. Trong trại huấn luyện này, hắn cũng chỉ cùng Lâm Hiểu Trúc tâm tư đơn thuần có quan hệ tốt chút. Hắn hy vọng Lâm Hiểu Trúc cũng có thể đi đến cuối cùng, như vậy cũng có thể có thể chiếu ứng lẫn nhau.

Lâm Hiểu Trúc ăn xong kẹo nhuận hầu, lại cầm lấy di động: “ Lão Hồ, chỉ luôn khổ luyện là không được. Chúng ta phải làm việc và nghỉ ngơi hợp lý, thật ra cuối tuần lúc tui ở nhà cũng sẽ tiếp tục huấn luyện, tui cảm thấy lượng huấn luyện thế này đã đủ rồi, lại luyện tập nữa, giọng của tui liền phải chịu đựng không nổi. ”

Hồ Phúc Quang bật cười: “ Nói cũng phải. ”

Không bao lâu, tiếng chuông đi học vang lên. Lão sư kêu các học viên lần lượt biểu diễn, bày ra mặt tốt nhất của bản thân.

Lâm Phi Vũ ngồi dưới sân khấu, lẳng lặng nhìn người biểu diễn trên sân khấu. Lúc này đây không có bất luận tiêu chuẩn cho điểm gì, Lâm Phi Vũ cảm thấy ai biểu hiện tốt nhất, liền sẽ cho hắn một lần một chọi một chỉ đạo.

Lâm Hiểu Trúc trải qua mấy ngày huấn luyện này, ngoài ca hát ra, những biểu hiện trên phương diện khác, cũng ra dáng ra hình.

Cậu đứng trên sân khấu, trong tay nắm microphone, cất giọng ca. Cậu trước khi huấn luyện, chỉ biết vụng về nắm lấy microphone, đứng yên tại chỗ hoàn thành bài hát.

Mà hiện giờ…… Cậu vừa di chuyển, vừa hát, thường thường phất tay với phía dưới sân khấu. Ngẫu nhiên hát tới khúc gay cấn, cậu còn sẽ làm ra mấy động tác vũ đạo đơn giản, tính hỗ động đại đại tăng cường. Nếu là tổ chức buổi biểu diễn, biểu hiện này đã tương đương không tồi.

Lâm Phi Vũ nhìn bé đáng yêu trên sân khấu, lộ ra vẻ mặt vừa lòng.

Không hổ là học sinh hắn dạy, học được rất nhanh!

Kế tiếp, những người khác cũng nhất nhất lên sân khấu biểu diễn. Tôn Viễn Phong không hổ là tuyển thủ hạt giống mạnh nhất, hắn ở trên sân khấu lại hát lại nhảy, mặc kệ là vũ đạo vẫn là ngón giọng, đều không thể bắt bẻ.

Hắn rốt cuộc lăn lộn nhiều năm như vậy, tích lũy kinh nghiệm, xa xa không phải người mới vào nghề như Lâm Hiểu Trúc có thể so sánh.

Không hề nghi ngờ, cuối cùng Tôn Viễn Phong bắt được cơ hội chỉ đạo một chọi một. Các học viên đều chúc mừng Tôn Viễn Phong, trên mặt hòa hòa khí khí, nhưng ngầm sớm đã ghen ghét đến đỏ mắt.

Hồ Phúc Quang không khỏi cảm khái: “ Tui cũng rất muốn được Lâm đại sư chỉ điểm a, đáng tiếc kỹ không bằng người. Tôn Viễn Phong thật sảng, hoàn toàn liền phải bay lên! ”

Lâm Hiểu Trúc: “ …… ”

Bị chỉ điểm một chút chính là cất cánh, thế cậu đây mỗi tuần đều phải tiếp thu huấn luyện, có phải là muốn trời cao không?

“ Nếu có thể bị Lâm đại sư chỉ điểm một chút, tui giảm thọ mấy năm đều nguyện ý. ”

Lâm Hiểu Trúc mếu máo: “ Tui không muốn. ”

“ Ha ha ha, tui chỉ đùa chút thôi, cậu nghiêm túc thế làm cái gì? ” Hồ Phúc Quang vỗ vỗ vai Lâm Hiểu Trúc.

Lâm Hiểu Trúc âm thầm hạ quyết tâm.

Tuyệt đối không thể để cho người khác biết Lâm Phi Vũ dạy thêm cho cậu, cậu học bổ túc bổ đến bây giờ vẫn là một con cá mặn, quá mất mặt!

Lâm Hiểu Trúc nào biết đâu rằng, cậu cũng đã tiến bộ cực kỳ nhanh. Ngay cả lão sư dạy thêm cho cậu kia, cũng khá xem trọng cậu.

——-

Thoáng cái, năm ngày đã qua. Lâm Hiểu Trúc học được rất nhiều tri thức về ca hát, thực lực so trước kia đã cường không ít. Mà vũ đạo của cậu, vẫn là nát đến không ra hình người. Cũng may tuần tiếp theo liền chia ban, cậu rốt cuộc không cần tiếp tục chịu tra tấn kéo gân nữa.

Chiều thứ bảy, Lâm Hiểu Trúc lưu luyến không rời mà cùng Phong Cảnh Bác từ biệt, đi đến địa điểm quay chụp MV.

Chuyên viên trang điểm mang theo một túi dụng cụ đầy ấp, chuẩn bị trang điểm cho Lâm Hiểu Trúc.

Lâm Hiểu Trúc trợn mắt há hốc mồm: “ Tôi là nam hài tử, sao lại phải trang điểm chứ? ”

“ Cậu không trang điểm, thì không ăn ảnh. Tỷ như lông mày của cậu, khi lên màn ảnh sẽ có vẻ rất nhạt, cơ hồ nhìn không tới, cho nên hoá trang là rất tất yếu. ” Thấy đối phương là một em trai nhỏ đáng yêu, chuyên viên trang điểm vô cùng kiên nhẫn giải thích.

Lâm Hiểu Trúc chỉ có thể gật gật đầu, tùy ý chuyên viên trang điểm ở trên mặt cậu đồ bôi mạt.

“ Làn da của cậu thật tốt, cậu bảo dưỡng như thế nào thế? ” Chuyên viên trang điểm yêu thích không buông tay.

Lâm Hiểu Trúc cân nhắc một chút: “ Hấp thụ nhiều tinh hoa nhật nguyệt, ăn chút NPK (phân hỗn hợp chứa nitơ, photpho, kali). ”

Chuyên viên trang điểm tỷ tỷ: “ …… Ha hả, cậu thật biết nói giỡn. ”

Lưu Tân đỡ trán.

Ca sĩ này của hắn chỗ nào cũng tốt, chỉ có đầu óc là có chút vấn đề.

Sau khi trang điểm xong, chính là quay hình. Địa điểm quay hình được chọn tại rừng trúc ở vùng ngoại ô, Lâm Hiểu Trúc khá xa lạ với camera, người quay phim trực tiếp xác định tốt phạm vi đi vị cho cậu, quay chụp mới thuận lợi tiến hành.

Lâm Hiểu Trúc mặc một thân quần áo thoải mái màu trắng, để chân trần, đạp lên mặt đất trải đầy lá trúc, vừa hát, vừa ở trong rừng trúc nhàn nhã chuyển động.

Cậu vẻ mặt đầy hưởng thụ, cách màn hình, người nghe đều có thể cảm nhận được cảm giác tốt đẹp khi đắm chìm trong thiên nhiên này.

“ Ok! Quay chụp hoàn thành! ”

Lưu Tân vừa lòng gật gật đầu: “ Tốt, công tác chuẩn bị đều xong rồi. Cậu phải huấn luyện cho tốt, rồi ngồi chờ ca khúc mới của cậu đưa ra thị trường đi. ”

“ Ừm. ” Lâm Hiểu Trúc gật gật đầu, đi về phía chỗ đậu xe.

Lưu Tân quét mắt nhìn chiếc xe mới tinh giá ổn định kia, trên mặt lộ ra thần sắc kinh ngạc.

“ Hiểu Trúc, xe này là lão công cậu mua? ”

Lại mua quần áo hàng hiệu lại mua xe, xem ra nam nhân kia là đem Hiểu Trúc làm tâm can bảo bối mà sủng a.

Gần đây Lưu Tân rất bận, suốt một tuần, cũng chỉ có hôm nay mới ở địa điểm quay chụp cùng Lâm Hiểu Trúc thấy thượng một mặt thôi. Bằng không, hắn cũng sẽ không cho tới bây giờ mới phát hiện ra phương tiện giao thông mới của Lâm Hiểu Trúc.

“ Phải. ” Lâm Hiểu Trúc gật gật đầu, “ Trước đó tôi luyện vũ, mệt đến chết, mà mỗi ngày về nhà còn phải bị phạt đứng ở trên xe buýt quá vất vả. Lão công liền mua xe cho tôi. Tôi nói muốn điệu thấp, y liền chọn khoản này cho tôi. ”

Lưu Tân: “ …… ”

So với tiền lương cơ bản mấy ngàn khối kia của cậu, thì điệu thấp cái rắm ấy!

Đôi mắt Lưu Tân nhíu lại, phát hiện trên ghế điều khiển ngồi một người nam nhân.

“ Lão công cậu ở trên xe chờ cậu kết thúc công việc? Y đối với cậu thật tốt. ” Lưu Tân cũng an tâm vài phần.

Không phải bạn lữ thích gây chuyện là được.

“ Không, lão công tôi vội công sự đâu, đây là tài xế nhà tôi. ” Nói xong, Lâm Hiểu Trúc liền kéo ra cửa xe, phất phất tay với Lưu Tân.

Lưu Tân khóe miệng run rẩy, hắn đều sắp không quen biết từ điệu thấp này!

——-

Về đến nhà, Lâm Hiểu Trúc liền đi tắm rửa thay đổi một bộ quần áo, khác với phong cách đó giờ chính là, quần áo lúc này cậu mặt, là khá nắng, tục xưng croptop.

Sau đó, Lâm Hiểu Trúc liền đến phòng khách, ngồi trên sô pha chơi di động, chờ lão công về nhà.

Kỳ thật, Phong Cảnh Bác cũng không có vội đến nước này. Là do tiểu mao hài Lâm Hiểu Trúc không ngừng nghỉ điên cuồng mà trêu chọc y, mới khiến y không thể không trốn đến công ty tăng ca.

Mỗi khi nhìn vào đôi mắt trong suốt kia của Hiểu Trúc, Phong Cảnh Bác liền có một loại cảm giác phạm tội. Nếu chạm vào Hiểu Trúc, thì y vẫn còn là con người sao?!

Cửa bỗng nhiên bị mở ra, Lâm Hiểu Trúc ngồi trên sô pha giật mình, tức khắc đổi thành tư thế mỹ nhân trắc ngọa, một tay chống đầu, ỷ trên sô pha chờ đợi.

Cậu nhìn lão công của mình đi tới, lập tức vứt mị nhãn: “ Lão công~ ”

“ Mắt em bị làm sao vậy? ” Phong Cảnh Bác nhíu mày, đi nhanh qua, “ Rút gân sao? Anh gọi bác sĩ đến khám nhé. ”

Lâm Hiểu Trúc: “ …… ”

Cậu là đang vứt mị nhãn đó!

Phong Cảnh Bác liền phải rời đi đi tìm bác sĩ, Lâm Hiểu Trúc rốt cuộc ra tay, kéo lại bàn tay to dày rộng của đối phương kia: “ Em là đang vứt mị nhãn với anh. ”

Phong Cảnh Bác: “ …… ”

“ Lão công, anh nhìn xem em cùng ngày thường có cái gì không giống nhau. ”

Phong Cảnh Bác quét mắt nhìn Lâm Hiểu Trúc, ánh mắt rất nhanh liền tỏa định ở trên chiếc bụng nhỏ trắng trắng kia. Y trực tiếp cởϊ áσ khoác, đắp lên trên, sau đó cúi người xuống, chạm chạm trán Lâm Hiểu Trúc: “ Đừng hồ nháo, sẽ cảm lạnh. ”

Lâm Hiểu Trúc: “ …… ”

Đáng ghét! Lại thất bại.

——-

Chiều chủ nhật, Lâm Hiểu Trúc cầm phao bơi, leo lên phòng tắm ngoài trời ở lầu 3.

“ Lão công, anh mau tới! ” Lâm Hiểu Trúc kêu, vẫy tay với người nào đó ở trên bờ.

Phong Cảnh Bác nhìn một màn giàu có đồng thú ở bể bơi kia, biểu tình đều sắp tử tuyệt.

Ăn mặc qυầи ɭóŧ bé vịt vàng, mang phao bơi bé vịt vàng tới câu dẫn mình, Hiểu Trúc là người đầu tiên, phỏng chừng cũng là người cuối cùng.

“ Lão công, anh không bồi em sao? ” Lâm Hiểu Trúc mếu máo, đầu đều sắp gục xuống dưới.

Phong Cảnh Bác thở dài một tiếng, cởi bỏ áo tắm dài, xuống bể bơi.

Lâm Hiểu Trúc phi thường cao hứng, vùng vẫy chân, tới gần Phong Cảnh Bác.

“ Lão công thật tốt! ”

Phong Cảnh Bác cười bất đắc dĩ: “ Thừa dịp hôm nay có rảnh, anh dạy em bơi lội vậy. ”

“ Được nha. ” Lâm Hiểu Trúc hưng phấn gật gật đầu, “ Em phỏng chừng là từ cổ tới nay, là gốc măng duy nhất biết bơi lội, thật là quá có mặt mũi! ”

Phong Cảnh Bác làm mẫu cho cậu xem: “ Chân của em phải nhanh chóng vung lên…… ”

Lâm Hiểu Trúc học tập phi thường nghiêm túc, hoàn toàn quên mất phải trêu chọc nam nhân.

Học bơi lội rất mệt, Lâm Hiểu Trúc cảm giác chân đều sắp đi không nổi. Cuối cùng vẫn là Phong Cảnh Bác ôm cậu xuống lầu, mỗ măng hiện tại là càng ngày càng hưởng thụ lão công chăm sóc, đều hận không thể mỗi ngày ăn vạ trên người Phong Cảnh Bác.

“ Lão công, anh thật tốt nga. Em đều không muốn đi làm, liền tưởng mỗi ngày cùng anh ở nhà từ sớm đến tối tạo Tiểu Măng. ”

Nhưng mà, đối với Phong Cảnh Bác mà nói, lời này so với lấy mạng y còn khủng bố hơn!

“ Hiểu Trúc, anh phải đi làm nuôi gia đình, không có biện pháp mỗi ngày bồi em. Em một người ở nhà, rất nhanh liền sẽ cảm thấy buồn chán. ” Phong Cảnh Bác nghiễm nhiên đã thành chuyên viên mát xa tư nhân của Lâm Hiểu Trúc, lại tự giác giúp đối phương xoa bóp chân.

“ Anh nói cũng phải. ” Lâm Hiểu Trúc trầm tư.

Quản gia nâng một cái hộp đi tới: “ Thiếu gia, đồ tới rồi. ”

“ Ừ. ” Phong Cảnh Bác tiếp nhận hộp, phất phất tay, cho đối phương rời đi.

Quản gia cung kính khom người, lui xuống.

Lâm Hiểu Trúc tò mò dò đầu qua, nhìn chằm chằm không chớp mắt vào cái hộp trước mặt: “ Lão công, đây là cái gì nha? ”

Chữ viết hoa mỹ trên hộp Lâm Hiểu Trúc xem không hiểu, không biết bên trong đựng thứ gì.

“ Em đoán xem. ” Phong Cảnh Bác lộ ra một nụ cười thần bí.