Phong Cảnh Bác xoa xoa giữa mày: “ Hiểu Trúc, anh không lừa em. Em nhìn đồng hồ treo tường ở phòng khách xem, rồi nhìn lại điện thoại của chúng ta, đồng hồ của em chạy sai rồi. ”
Lâm Hiểu Trúc chớp chớp mắt: “ Đồng hồ của em chạy sai là rất bình thường nha, là em chỉnh cho nó chạy sớm hơn mà. ”
“ Vì sao? ” Phong Cảnh Bác có hơi không thể lý giải.
“ Anh nói 8 giờ sẽ về tới nhà, nhưng lúc em về nhà, còn chưa tới 8 giờ. Em chỉnh cho đồng hồ chạy sớm hơn, như thế thì anh có thể nhanh về bồi em rồi. ”
Phong Cảnh Bác bật cười: “ Em thay đổi cũng không phải thời gian, chỉ là số liệu biểu hiện trên đồng hồ…… ”
Phong Cảnh Bác kiên nhẫn giải thích một phen, Lâm Hiểu Trúc cái hiểu cái không, chỉ có thể yên lặng gật đầu.
Tuy đến cuối cùng, Lâm Hiểu Trúc vẫn là không rõ vì sao đều đã nhanh hơn thời gian, mà lão công vẫn không về nhà. Nhưng điều này cũng không gây trở ngại cậu ý thức được, kẻ khuyết thiếu thường thức là cậu đây, đã làm ra một kiện chuyện ngu xuẩn.
“ Lão công, xin lỗi. Em không có thường thức, trách oan anh. ” Lâm Hiểu Trúc ngồi trên sô pha, dịch người qua ôm lấy eo Phong Cảnh Bác, “ Lão công, tha thứ cho em được không? ”
“ Anh vốn dĩ liền không trách em. ” Phong Cảnh Bác vươn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ bờ vai của cậu, “ Em mau thả anh ra, anh còn chưa có tắm đâu. ”
“ Không sao cả. Trên người lão công thơm thơm, ôm một chút cũng không sao cả . ”
Phong Cảnh Bác: “ …… ”
Mùi nước hoa trên người Phong Cảnh Bác trộn lẫn với hormone nam tính, tràn ngập sự quyến rũ.
Nhưng, với mỗ măng mà nói, chỉ là đơn thuần có chút dễ ngửi thôi. Sự quyến rũ? Không tồn tại.
Lâm Hiểu Trúc bỗng nhiên nhớ tới cái gì: “ Lão công, người đại diện của em nói, chiếc đồng hồ anh cho em này không phải hàng xa xỉ gì, không đáng giá mấy đồng tiền. Việc kinh doanh của anh có phải là ra vấn đề gì không, cần em tìm người đại diện dự chi tiền lương không? ”
Hiểu Trúc hiện tại vẫn là một người mới không nổi danh, ngoài tiền lương cố định, thì không có khoản thu vào nào khác. Nghĩ đến Hiểu Trúc phủng mấy ngàn đồng tiền kia, nói muốn giúp công ty y vượt qua cửa ải khó khăn, Phong Cảnh Bác liền cảm thấy vừa cảm động vừa buồn cười.
Giống như hamster nhỏ phủng bắp viên, muốn trợ giúp chủ nhân đang đói bụng.
“ Công ty vẫn tốt, đừng lo lắng. Ban đầu là anh nhìn trúng một chiếc đồng hồ khác, nhưng lại lo giá của chiếc đồng hồ kia, sẽ mang đến phiền phức không cần thiết cho em, dứt khoát định chế một chiếc cho em. ”
Lâm Hiểu Trúc bừng tỉnh đại ngộ: “ Thì ra là như vậy. Thời gian không còn sớm nữa, lão công mau đi tắm rửa nghỉ ngơi đi. ”
Phong ba cứ vậy qua đi, nhưng Phong Cảnh Bác không nghĩ tới, phiền phức của y chỉ mới vừa bắt đầu.
Nghĩ tới cuộc sống tân hôn như đang trông trẻ? Tiểu kiều thê Lâm Hiểu Trúc tỏ vẻ cậu không đồng ý.
——-
Sáng sớm, ánh mặt trời xán lạn.
Trên bàn cơm, Lâm Hiểu Trúc đang ngồi đối diện Phong Cảnh Bác, từng ngụm từng ngụm mà gặm xíu mại.
“ Ăn từ từ, đừng nghẹn. ” Phong Cảnh Bác nhìn cậu một cái, dặn dò.
“ Hì hì, đây không thể trách em được, là đầu bếp nấu quá ngon, thèm chết em. ” Lâm Hiểu Trúc chậc lưỡi, chưa đã thèm.
Ánh mắt cậu băn khoăn trên người Phong Cảnh Bác, trái tim bắt đầu gia tốc.
Ngày hôm qua Hồ Ly lại truyền thụ cho cậu mấy chiêu, cậu muốn phát lực!
Lâm Hiểu Trúc gặm gặm xíu mại, mà chân ở phía dưới bàn chậm rãi nâng lên, nhẹ nhàng chạm vào đùi Phong Cảnh Bác, cọ cọ cọ, trêu chọc hết sức.
Tay cầm muỗng của Phong Cảnh Bác khẽ dừng, cháo trước mắt tựa hồ trở nên tẻ nhạt vô vị.
Y chậm rì rì mà ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm không chớp mắt vào bé đáng yêu trước mắt: “ Hiểu Trúc, em đang làm gì đó? ”
Lâm Hiểu Trúc mở to một đôi mắt to trong suốt, mặt không đổi sắc mà đáp: “ Quyến rũ anh nha. ”
“ Khụ khụ khụ…… ” Phong Cảnh Bác bị sặc cái chết khϊếp, “ Sao em lại muốn làm như vậy? ”
“ Em cảm thấy chúng ta chỉ có buổi tối mới làm, hiệu suất vẫn là quá thấp. Nên quyến rũ anh nhiều chút, anh bỗng nhiên tới hứng thú, chúng ta liền có thể…… ”
Lâm Hiểu Trúc nghiêm trang giải thích, bộ dáng kia phảng phất không phải muốn lôi kéo y cùng nhau xem phim cấm, mà là đang nghiêm túc tìm tòi nghiên cứu về khoa học sinh mệnh.
Phong Cảnh Bác cảm giác cái trán đau nhức, hạ giọng nói: “ Đừng quyến rũ, nghe lời. ”
“ Ờ. ” Lâm Hiểu Trúc thuận miệng đáp, nhưng cả đầu óc cậu đều là lời dặn dò của Hồ Ly.
Phong Cảnh Bác vốn tưởng rằng đã có được thanh tịnh, tiếp tục ăn cháo.
Không ngờ, một phút sau, xúc cảm quen thuộc kia, lại lần nữa đột kích.
Phong Cảnh Bác ngước mắt: “ Hiểu Trúc, em còn nhớ rõ em đáp ứng gì với anh sao? ”
Lâm Hiểu Trúc gật gật đầu, sắc mặt đỏ lên một chút: “ Em, em không quyến rũ anh. ”
“ Vậy em đây là đang làm gì? ” Phong Cảnh Bác cười khẽ.
“ Em, em ngứa chân. ” Nghẹn hơn nửa ngày, Lâm Hiểu Trúc rốt cuộc nghĩ ra cái lý do đúng lý hợp tình này.
Phong Cảnh Bác: “ …… ”
Thần mẹ nó ngứa chân!
Hiểu Trúc từ trước đến nay đơn thuần ngoan ngoãn, là tên vương bát đản nào dạy hư em ấy?!
——-
Bữa sáng kết thúc trong bầu không khí vạn phần xấu hổ, Phong Cảnh Bác ăn xong, liền túm lên túi công văn ra cửa.
Lâm Hiểu Trúc bởi vì nhất tâm nhị dụng, còn chưa ăn no. Cậu chậm rì rì gặm xong rồi, mới ngồi xe buýt đi căn cứ huấn luyện. Công ty giải trí Tinh Diệu là công ty giải trí số một số hai giới giải trí, không chỉ có có office building, còn có rất nhiều đống biệt thự với những công năng khác nhau.
Biệt thự lần này Lâm Hiểu Trúc đến là một trong số đó, cách nhà cũng không phải đặc biệt xa, nửa giờ xe buýt là đến.
Biệt thự có rất nhiều phòng, các học viên có thể ở tại đây, cũng có thể về nhà dừng chân, toàn dựa tự nguyện. Lâm Hiểu Trúc một lòng sinh bảo bảo tự nhiên sẽ về nhà.
Nhưng, ngoài cậu ra, cơ hồ toàn bộ người cạnh tranh đều ở lại đây.
Căn cứ huấn luyện tổng cộng có ba loại lão sư chức vụ khác nhau, phân biệt dạy dỗ ca xướng, vũ đạo, hình thể.
Lâm Hiểu Trúc nhìn thời khóa biểu mới mẻ ra lò, run bần bật.
“ Anh Lưu, em phải học khiêu vũ sao? ”
“ Đúng vậy, không thì sao? ” Lưu Tân liếc mắt nhìn cậu một cái, “ Không ít ca sĩ đều sẽ khiêu vũ, cậu có nhiều kỹ năng, liền sẽ có nhiều đường ra. ”
“ Nhưng mà…… Em thật sự thực không thích hợp khiêu vũ nha. ” Lâm Hiểu Trúc khóc không ra nước mắt.
Anh từng thấy cây trúc thẳng tắp thẳng tắp nào có tư thái quyến rũ sao, anh cho rằng em là hoa mai à?!
Lưu Tân mỉm cười, giơ tay nhẹ nhàng vỗ vỗ bờ vai của cậu: “ Cố lên. ”
“ Em thà đi tập thể hình, cũng không muốn học khiêu vũ. ” Lâm Hiểu Trúc chân mày cau lại, trên mặt là thật sâu buồn rầu.
Lưu Tân thiếu chút nữa là quăng ngã bình nước trong tay: “ Cậu sao, còn tập thể hình? Tôi không cho phép, cậu luyện thành một tráng hán cơ bắp, tôi tìm ai khóc, con đường này không thích hợp với cậu, cậu vẫn là chết tâm đi! ”
Lâm Hiểu Trúc rầm rì hai tiếng: “ Em cảm thấy phiên bản cường tráng của em, sẽ có lực hấp dẫn hơn nhiều phiên bản em biết khiêu vũ. ”
“ A, tráng hán lùn hơn người khác nửa cái đầu? Thật là rất men, rất mê người nga! ”
Lưu Tân chê cười cậu hai câu, rồi nói đến chính sự, “ Cậu cũng không cần phải quá lo lắng, giai đoank sau của huấn luyện sẽ chia phương hướng, chỉ khi cậu ca hát đủ ưu tú, không khiêu vũ cũng có thể lưu lại. ”
Nghe vậy, Lâm Hiểu Trúc tươi cười rạng rỡ, yên tâm mà nhảy nhót đi học tiết vũ đạo đầu tiên trong trúc sinh của mình.
Lão sư cười tủm tỉm đứng trên đài: “ Những ai chưa từng học qua vũ đạo thì giơ tay lên…… Xem ra chúng ta có tương đối nhiều đồng học không có cơ sở, vậy chúng ta học kéo gân trước đi. ”
Lâm Hiểu Trúc đỡ ống thép, tách ra chân, từ từ hạ xuống.
“ Đau quá! ” Lâm Hiểu Trúc trong mắt phiếm điểm điểm lệ quang, cảm giác chính mình đều phải bị bẻ gãy, gãy xong là có thể cầm đi làm cây lau nhà.
“ A a a! ”
Trong phòng một mảnh kêu gào, tựa như một tràng hiện trường hành hình lớn vậy.
Có người có bản lĩnh vũ đạo, nhẹ nhàng hoàn thành, áp xong chân, còn ở một bên bắt đầu luyện vũ đạo.
Lâm Hiểu Trúc trợn mắt há hốc mồm: “ Thật là lợi hại! ”
“ Đây là đương nhiên, hắn là tuyển thủ hạt giống của lần huấn luyện này, chúng ta đều cảm thấy hắn có thể đi đến cuối cùng. Hắn kêu Tôn Viễn Phong, xuất đạo mấy năm, có không ít fans. Lần này tới huấn luyện, chính là muốn nhìn một chút có thể nương theo hạng mục này bạo hồng một phen không. ” Hồ Phúc Quang nói.
“ Thì ra là vậy. ” Lâm Hiểu Trúc gật gật đầu.
Hai cái cặn bã vũ đạo cứ như vậy trò chuyện lên, Lâm Hiểu Trúc cũng quen được người bạn đầu tiên trong công ty.
Sau khi tiết vũ đạo kết thúc, Lâm Hiểu Trúc cảm giác chân mình đã không còn của mình. Cậu thất tha thất thểu đi đến phòng học nhạc, một mông ngồi vào chỗ ngồi.
Tất cả mọi người ở nơi này đều là muốn làm ca sĩ, vũ đạo, lễ nghi của bọn họ chưa chắc xuất chúng, nhưng tiêu chuẩn ca hát thì một chút đều không thấp.
Các bạn học ở trong giờ học sôi nổi cất lên giọng hát, lão sư đưa ra đánh giá cùng chỉ ra chỗ sai, để các bạn học tự mình nghĩ lại.
Lâm Hiểu Trúc vốn không nổi bật, cũng rốt cuộc hấp dẫn sự chú ý của mọi người.
Hồ Phúc Quang đôi mắt tỏa sáng: “ Tiếng ca của cậu thực đặc biệt, đặc biệt thuần túy sạch sẽ. ”
“ Cậu ca hát cũng rất êm tai. ” Lâm Hiểu Trúc khích lệ.
“ Này không giống nhau. Thanh âm độc đáo, mới dễ được nhớ kỹ. Rốt cuộc thì người xem đều là sinh vật dễ quên. ”
Lâm Hiểu Trúc lắc đầu: “ Trước đây lão sư Lâm Phi Vũ, có nói loại hình ca sĩ như tui này, hồng quá ít. ”
“ Ha ha ha. Lâm lão sư còn nói loại hình giống tui có quá nhiều, tui khó xuất đầu đâu, hắn chuyên chọn khuyết điểm để nói, cậu đừng để trong lòng. Cậu nhìn xem những người bên người này, đều đã đối với cậu tâm sinh kiêng kị. ” Hồ Phúc Quang nói nhỏ.
Dù sao cũng là đang bình luận về nhân vật có uy tín danh dự trong công ty, vạn nhất bị người khác nghe thấy, thì phiền toái có thể sẽ to lắm.
Có người kiêng kị cậu?
Lâm Hiểu Trúc quét mắt nhìn khắp nơi, vẻ mặt mờ mịt: “ Có sao? ”
Hồ Phúc Quang: “ …… ”
——-
Màn đêm buông xuống, sao trời lóng lánh.
Lâm Hiểu Trúc một ngày học hai tiết vũ đạo, nguyên cả cây trúc đều sắp báo hỏng.
Còn gặp phải thời gian tan tầm nhiều nhất, trên xe buýt đã không còn chỗ ngồi. Cậu liền duỗi dài cánh tay, bắt lấy vòng treo, lung lay mà ngồi xe về nhà.
Cậu cảm giác hai cái đùi của mình đều sắp bị lắc cho gãy ra, bước đi tập tễnh vào nhà.
Phong Cảnh Bác đang ngồi trên sô pha, chờ bé đáng yêu nào đó về nhà ăn cơm. Y vừa nhấc mắt, liền ngây ngẩn cả người.
Lâm Hiểu Trúc sắc mặt tái nhợt, đi đường không xong, thất tha thất thểu mà đi về phía bên này.
Phong Cảnh Bác buông tạp chí tài chính kinh tế trong tay, bước nhanh qua, một phen tiếp được cậu.
Lâm Hiểu Trúc trực tiếp ghé vào trong lòng ngực Phong Cảnh Bác, mềm như bông, giống một con cá mặn mất đi mộng tưởng. Cho dù có người tưởng dọn cậu đến công trường, cậu cũng không nghĩ phản kháng. Bị dùng để dàn bài, cũng chưa khổ bằng luyện nhảy.
“ Lão công, em mệt mỏi quá. Chương trình học hôm nay có học vũ đạo, chân em đều phải báo hỏng, em còn phải ngồi xe buýt trở về…… ” Lâm Hiểu Trúc mếu máo, trên mặt là nói không nên lời ủy khuất.
Phong Cảnh Bác bế bổng người lên, đặt xuống sô pha, trực tiếp động thủ mát xa chân cho cậu.
“ Hiểu Trúc, anh kêu tài xế đưa đón em nhé? ”
Lâm Hiểu Trúc gật gật đầu: “ Được. ”
“ Em thích chiếc xe nào, anh mua cho em. ” Phong Cảnh Bác kiên nhẫn mát xa, thần sắc chuyên chú lại dịu dàng.
“ Ờ…… Chiếc xe không cần quá rêu rao. Bạn em nói tiếng ca của em dễ nghe, hôm nay cũng đã có người theo dõi em, em không muốn chọc phải phiền phức gì. ”
“ Tốt, đều nghe em. ” Phong Cảnh Bác cười khẽ.
Sau khi giúp Lâm Hiểu Trúc mát xa xong, Phong Cảnh Bác còn ôm Lâm Hiểu Trúc đến bàn ăn.
Lâm Hiểu Trúc phi thường hưởng thụ, cảm giác chân mình cũng không đau nhiều lắm nữa.
“ Lão công, ôm em đến phòng tắm nha, em đi không nổi. ”
Phong Cảnh Bác thần sắc cứng đờ, nhưng vẫn là làm theo. Y ôm Lâm Hiểu Trúc vào trong, để đối phương đứng trên mặt đất.
“ Mau tắm đi, em đã nghỉ ngơi đến bây giờ rồi, chờ lát nữa có thể tự mình đi ra nhỉ? ”
“ Dạ, có thể. ” Lâm Hiểu Trúc lại vẫn chưa buông cánh tay xuống khỏi cổ Phong Cảnh Bác.
Phong Cảnh Bác khó hiểu mà cúi đầu xuống, liền nhìn đến người nào đó mở to mắt to trong suốt vô tội, phát ra lời mời gọi vô cùng lộ liễu.
“ Lão công đừng đi, anh không muốn cùng em tắm uyên ương sao? ”