Phong Cảnh Bác trầm mặc nửa ngày, tuy là y xảo lưỡi như hoàng, cũng không biết nên cãi lại thế nào.
Lâm Hiểu Trúc không tức giận, nghiêng đầu, vẻ mặt buồn rầu: “ Em chưa từng rèn luyện, thể lực hẳn là có không nhỏ chênh lệch với lão công. Vậy sau này em sẽ đi theo lão công tập thể hình nhé. ”
Ánh mắt Phong Cảnh Bác dời về phía gương mặt bạch bạch nộn nộn của Lâm Hiểu Trúc kia, trong đầu tự động hiện ra dáng vẻ sau khi Lâm Hiểu Trúc tập thể hình thành công.
Làn da đen đi mấy độ, trên người nhiều thêm mấy khối cơ bắp…… Bé đang yêu lực lưỡng.
Khóe miệng Phong Cảnh Bác giật giật: “ Đừng, em không thích hợp rèn luyện. ”
“ Vì sao nha? Em có thể lực tốt, chúng ta mới có thể làm nhiều hơn, sớm sinh ra Bé Măng Măng nga. ” Lâm Hiểu Trúc vẻ mặt mờ mịt.
Phong Cảnh Bác cười gượng hai tiếng: “ Anh không thích kiểu kia. ”
Bấy giờ Lâm Hiểu Trúc mới bừng tỉnh đại ngộ.
“ Lão công, ngày mai là chủ nhật, chúng ta…… ” Lâm Hiểu Trúc chớp chớp mắt, “ Ngày mai em sẽ không đi phơi nắng, không phơi nắng lâu như vậy, em có thể… ”
“ Ngày mai? Ngày mai lão sư sẽ tiếp tục đến giảng bài, còn buổi chiều, anh có việc phải ra ngoài một chuyến, không rảnh. ”
Lâm Hiểu Trúc: “ …… ” Thật đáng tiếc,
Tay nghề mát xa của Phong Cảnh Bác cũng không tốt, chỉ là đơn thuần xoa bóp lung tung. Nhưng, Lâm Hiểu Trúc cũng chưa từng được hưởng thụ qua mát xa gì, nên có người hầu hạ liền cảm thấy rất sảng.
“ Lão công, bả vai của em cũng có chút tê cứng, anh cũng xoa xoa giúp em nhé. ” Lâm Hiểu Trúc ngồi ngay ngắn.
Phong Cảnh Bác ý cười đầy mặt: “ Được. ”
Y không có một tia không kiên nhẫn nào, ngồi qua đi, không chê phiền lụy mà mát xa cho Lâm Hiểu Trúc. Nếu là có người thấy được, phỏng chừng muốn mở rộng tầm mắt. Nam nhân xưa giờ chỉ ngồi ở địa vị cao xử lý văn kiện, vậy mà còn sẽ có một mặt dịu dàng như vậy.
“ Lão công, thật tuyệt, thật thoải mái. ” Lâm Hiểu Trúc nhịn không được nheo lại đôi mắt, trên mặt lộ ra thần sắc thoả mãn.
Phong Cảnh Bác: “ …… ”
——-
Cùng lúc đó, trong công ty giải trí Tinh Diệu, có chút người còn đang điên cuồng công tác.
Một hàng người nổi tiếng này, cơ hồ là cả năm vô hưu. Cũng chỉ có tiểu trong suốt mới vừa vào nghề như Lâm Hiểu Trúc này, tài nguyên gì cũng đều không có, mới có thể rảnh rỗi đến ở trong nhà nghỉ cuối tuần.
Trong phòng trà nước của công ty, một người tuổi trẻ người cầm bình giữ ấm, đang ở rót nước.
“ Phương Nghị, không phải tuần sau cậu phải đi làm tiểu phẫu thuật sao? Hôm nay là cuối tuần căn bản không cần đi làm, sao cậu còn muốn tới làm? ”
Một ca sĩ đi ngang qua khó hiểu hỏi.
Ca sĩ này cũng không am hiểu viết lời, trước đó đã có vài lần hợp tác với Phương Nghị, cũng có một chút giao tình.
Phương Nghị thở dài một tiếng: “ Tôi đây không phải là thiếu tiền sao? Chờ thứ tư làm xong giải phẫu, tôi cần phải nghỉ ngơi suốt một tuần lận. Lượng công việc của tôi vốn đã ít hơn những người khác, trích phần trăm tự nhiên cũng liền ít đi. Hôm thứ ba đó, tôi liền phải đem những công việc còn chưa hoàn thành trên tay, giao cho những đồng sự khác hoàn thành. Tôi muốn nắm chặt thời gian, chọn chọn ca khúc tốt ở bên trong, mau chóng điền xong từ. ”
Ca khúc đỏ, người viết lời như hắn đây cũng có thể đi theo dính chút ánh sáng, công ty cũng phát tiền thưởng.
“ Cố lên! ” Ca sĩ vỗ vỗ bờ vai của hắn, xoay người đi rồi.
Phương Nghị trở lại phòng làm việc, mang lên tai nghe nghe ca.
Bài hát này thực bình thường, tám phần không thể nổi; bài hát này cũng không được……
Bỗng nhiên, Phương Nghị trước mắt sáng ngời: “ Ca khúc này tốt! ”
Hắn nhảy ra bảng ký lục nhìn, tên ca sĩ thực xa lạ, liền kêu “ Lâm Hiểu Trúc ”.
“ Người mới sao? Nếu là cậu ta mỗi bài hát đều có thể bảo trì trình độ này, chẳng sợ không thể đỏ tía, cũng có thể hỗn đến không tồi. ” Phương Nghị vừa nghe giai điệu, vừa viết lời. Giai điệu mỹ diệu giục sinh linh cảm của hắn, không bao lâu liền viết xong ca từ.
Hắn lại cẩn thận nhìn nhìn, hơi chút sửa chữa một chút, liền đem ca từ gửi cho Lưu Tân.
“ Bài hát này rất êm tai, tôi thực thưởng thức vị ca sĩ kêu Lâm Hiểu Trúc này. Nếu có cơ hội, về sau lại hợp tác. ”
Lưu Tân cũng khách sáo mà trở về một câu, sau đó liền gửi tin nhắn cho Lâm Hiểu Trúc.
“ Hiểu Trúc, ca từ ra tới, tôi hiện tại liền gửi cho cậu. Cậu ở nhà luyện tập nhiều vào, luyện đến thuần thục cho tôi. Tôi hiện tại liền đi đặt phòng thu âm, tranh thủ chủ nhật ngày mai thu âm xong bài hát. ”
Lâm Hiểu Trúc trợn mắt há hốc mồm: “ Anh Lưu, không phải anh nói viết lời phải đợi đến hai tuần mới có sao, vì sao mới có một tuần đã xong rồi? ”
“ Khúc của cậu rất tốt, người viết lời kia rất thích cậu, tôi phỏng chừng là thứ bảy hắn cũng không nghỉ ngơi, đến công ty kịch liệt viết từ ra tới cho cậu. ” Trong giọng Lưu Tân mang theo cảm xúc tự hào, “ Khúc của cậu hay, tự nhiên không thiếu người biết hàng. ”
Lâm Hiểu Trúc hưởng thụ mát xa, mày lại nhăn đến gắt gao: “ Nhưng mà, anh không cảm thấy này quá hấp tấp sao? Ngày mai liền đi thu âm bài hát gì đó…… ”
“ Ha hả, thứ hai cậu liền phải tham gia ban huấn luyện, cùng một đám người chém gϊếŧ. Cậu cảm thấy với cái cơ sở hiện tại của cậu, không phí thời gian liều mạng, mà có thể xông ra trùng vây à? ”
Lâm Hiểu Trúc câm lặng.
Sau khi cắt đứt điện thoại, Lâm Hiểu Trúc vỗ vỗ tay Phong Cảnh Bác: “ Không cần mát xa nữa, lão công, tay anh hẳn là cũng mệt mỏi rồi. ”
Bé đáng yêu tri kỷ này, ngọt đến muốn mạng người!
“ Ừm. ” Phong Cảnh Bác lúc này mới thu hồi tay.
Lâm Hiểu Trúc nhìn ca từ, giai điệu, rồi nhẹ nhàng hát lên. Cậu hát đi hát lại, đầu tiên là nhớ rõ ca từ, lại thoát bản thảo, hoàn toàn đắm chìm đi vào, tận tình ca xướng.
Bởi vì làm buôn bán, nên phòng Phong Cảnh Bác có cách âm siêu tốt, chỉ sợ lúc nghe điện thoại sẽ tiết lộ bí mật gì đó.
Lâm Hiểu Trúc một người xướng ca, người bên ngoài đều nghe không được. Ca sĩ linh hoạt kỳ ảo trong suốt, thấm vào ruột gan.
Phong Cảnh Bác nhịn không được, nằm xuống mép giường, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Từ khi kết hôn tới nay, y không còn có mất ngủ nữa.
Trong lúc ngủ mơ, vẫn là một mảnh rừng trúc rậm rạp kia. Hiểu Trúc ăn mặc đồ ngủ hình thú bông, ở trong rừng trúc nhảy nhót……
Không biết qua bao lâu, Lâm Hiểu Trúc trong mộng biến thành một cây trúc xanh biếc, phía trên cây trúc còn có một gương mặt tươi cười xán lạn.
“ Lão công mau xem, em sinh Tiểu Măng cho anh. ”
Phong Cảnh Bác không tự chủ được mà dời ánh mắt về phía mặt đất, chỉ thấy trên mặt đất có mười mấy căn Tiểu Măng nhỏ xinh tươi mới, mỗi một cây Tiểu Măng trên mặt đều là biểu tình manh manh đát, dùng giọng sữa kêu: “ Ba ba ”
Phong Cảnh Bác, bị doạ tỉnh!
Lâm Hiểu Trúc không biết khi nào luyện ca luyện đến mệt mỏi, liền ghé vào gối đầu hô hô ngủ nhiều. Cậu nhắm mắt lại, tóc mái rũ xuống, che khuất hơn phân nửa khuôn mặt. Cậu ngủ nhan điềm tĩnh, như tiểu thiên sứ.
Ánh mắt Phong Cảnh Bác đều dịu dàng hơn vài phần, nhẹ nhàng sửa sang lại chăn một chút, giúp Lâm Hiểu Trúc chỉnh tốt góc chăn.
——-
Chủ nhật, Lâm Hiểu Trúc nghênh đón một ngày vô cùng bận rộn.
Dùng xong cơm sáng không lâu, cậu liền đến phòng nhạc, nghiêm túc nghe Lâm lão sư giảng bài. Chờ đến giữa trưa, cậu liền ngồi trên xe đến phòng thu âm, bắt đầu thu âm bài hát.
Đây là lần đầu tiên Lâm Hiểu Trúc ở trong phòng thu âm thu âm bài hát, cậu đối với thiết bị ở nơi này vô cùng xa lạ. May mắn Lưu Tân cùng nhân viên công tác khác ở bên cạnh chỉ đạo, cậu mới có thể nhanh chóng thích ứng.
Tuy những năng lực khác của Lâm Hiểu Trúc đều thực bình thường, nhưng ở trên phương diện ca hát lại chưa bao giờ dưới tiêu chuẩn. Sau khi thích ứng được với hoàn cảnh công tác, cậu phát huy rất khá, tiếng ca êm tai hoàn toàn bị thu đi vào, không có nửa điểm vấn đề.
“ Lưu Tân, đây là hạt giống tốt từ đâu đấy? Thực lực không tệ đâu. ”
Lưu Tân cười cười: “ Người khác đề cử, tôi cũng không dự đoán được cậu ấy lại hát hay như vậy.”
Lâm Hiểu Trúc vặn ra bình nước khoáng, uống “ Ừng ực ừng ực ”. Cậu nắm cái chai, ánh mắt xa xưa, tâm sự nặng nề.
Lưu Tân khó hiểu, rõ ràng ca khúc đã thuận lợi hoàn thành thu, vì sao Lâm Hiểu Trúc vẫn là không vui vẻ?
Lưu Tân cùng những người khác từ biệt, sau đó lôi kéo Lâm Hiểu Trúc rời đi.
“ Sao cậu lại không vui? Nói ra nghe một chút, nói không chừng tôi có thể giúp được cậu? ”
Lâm Hiểu Trúc nhấp nhấp môi: “ Không có gì. Hôm nay là chủ nhật, tôi vốn định ở nhà cùng lão công bồi dưỡng cảm tình, nhưng…… ”
“ Nghệ sĩ tương đối bận, thời điểm cậu chọn con đường này, liền phải có điều giác ngộ. ” Lưu Tân nhẹ nhàng vỗ vỗ bờ vai của cậu, “ Chờ cậu kiếm lời được rất nhiều tiền, là có thể cùng lão công của cậu du lịch vòng quanh thế giới. Hiện tại vất vả, đều là vì tương lai càng tốt đẹp hơn. ”
“ Nhưng, lão công tôi vốn liền không thiếu tiền để du lịch vòng quanh thế giới, chúng ta thiếu chính là thời gian. ” Lâm Hiểu Trúc mở cửa xe, ngồi xuống. Nắp đồng hồTtrên tay cậu chiết xạ ra ánh sáng lóa mắt, làm người hoa mắt.
“ Cậu mua đồng hồ mới? ” Lưu Tân tập trung nhìn kỹ, “ Chưa thấy qua khoản này, là đồng hồ không đáng giá tiền không thương hiệu sao? Như vậy cũng tốt, lão công cậu cứ luôn mua nhiều quần áo hàng hiệu sang quý cho cậu như vậy, kinh tế sớm muộn gì cũng chống đỡ không được, tiêu tiền tiết kiệm chuẩn không sai. Cậu biết tiết kiệm, là phúc khí của y. ”
“ Không, đồng hồ này là lão công mua cho tôi, không phải tôi tự mình chọn. Y nói tôi mơ mơ màng màng, ngẫu nhiên điện thoại hết pin cũng không chú ý. Mang theo đồng hồ, sẽ không sợ không có biện pháp xem giờ. ”
Lưu Tân đỡ trán: “ Cậu có xem giờ hay không, cũng chẳng sao cả đi. Cậu có thể hỏi tôi, không phải sao? ”
“ Lão công nói trước 8 giờ đêm nay sẽ kết thúc công việc, về nhà bồi tôi. ”
Lâm Hiểu Trúc ngượng ngùng mà nói, sắc mặt có điểm hồng: “ Tôi không biết cách điều chỉnh giờ trên điện thoại, đồng hồ liền không giống nhau. Tôi xoay cái nút này một chút, liền có thể điều chỉnh thời gian, đem thời gian chỉnh thành 8 giờ, về đến nhà là có thể lập tức nhìn đến lão công. ”
“ Ha ha ha ha…… Cậu thật là lanh lợi! ” Lưu Tân nhịn không được cười to lên, “ Nếu trước 8 giờ y còn chưa về đến nhà, cậu nhớ rõ đánh y một trận. ”
“ Mới sẽ không đâu, lão công sẽ không gạt tôi. ” Lâm Hiểu Trúc đôi mắt sáng lấp lánh, trong lời nói đều là sự giữ gìn với Phong Cảnh Bác.
——-
Sau khi về đến nhà, trong nhà cực kỳ an tĩnh, chỉ có người hầu đang bận rộn.
Trong phòng khách rộng mở xa hoa, đặt một chiếc đồng hồ lớn tinh mỹ. Thời gian cũng mới 7 giờ, vẫn còn khoảng một tiếng nữa mới đến lúc Phong Cảnh Bác về nhà.
Lâm Hiểu Trúc ngồi trên sô pha, điều chỉnh đồng hồ đến 8 giờ. Sau đó, cậu liền chống cằm, nhìn không chớp mắt mà theo dõi cửa.
Một phút đi qua, hai phút đi qua…… Mười phút sau, cửa lớn đóng chặt vẫn không có một tia động tĩnh.
Chờ đợi trong mắt Lâm Hiểu Trúc cũng dần dần biến mất, thay thế chính là sự thất vọng nồng đậm. Cậu lê từng bước chân trầm trọng, vào phòng tắm rửa mặt, thay một thân áo ngủ đáng yêu.
Cậu đã tốn 20’ để tắm rửa, nhưng người đã hứa hẹn với cậu kia, vẫn không có xuất hiện.
Lâm Hiểu Trúc hoàn toàn thất vọng, mở ra điện thoại, nhịn không được cùng bạn tốt tố khổ.
“ Hồ Ly, mặc kệ tao mời gọi như thế nào, lão công đều không có cùng tao ban ngày tuyên da^ʍ. Tao cùng y chỉ có buổi tối mới có thể làm làm, với tần suất hiện tại này, cũng không biết phải chờ tới khi nào, bé măng măng mới có thể đến. Mày nói tao nên làm cái gì bây giờ? ”
Việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, việc hôm nay lão công lỡ hẹn liền không nói cho Hồ Ly biết. Nhưng, anh Lưu nói rất đúng, cậu phải hảo hảo phạt phạt lão công! Trẻ con không thể nói dối, người lớn cũng phải làm gương tốt, nếu không, dạy hư bé măng măng thì làm sao bây giờ?
“ Loại sinh vật như nam nhân này, miệng chê nhưng thân thể lại thành thật, mày câu dẫn nhiều vào là được. Nếu y từ chối mày trêu chọc, thì mày không cần phải xen vào, tiếp tục quyến rũ. Y sớm muộn gì cũng cầm giữ không nổi! ”
Một phen lời nói này của Hồ Ly, thành công làm cho tương lai của Phong Cảnh Bác đều lâm vào trong nước sôi lửa bỏng.
Lâm Hiểu Trúc trầm tư, thần sắc mê mang dần dần trở nên kiên định: “ Tốt, tao hiểu rồi. ”
“ Cuối tuần này, mày đều đang làm gì đó? ” Hồ Ly tò mò hỏi.
“ Sáng thứ bảy học âm nhạc, chiều thứ bảy phơi nắng tu luyện, chiều chủ nhật đi phòng thu âm thu âm bài hát. Buổi tối, liền, liền tạo bé măng măng. ”
Hồ Ly: “ …… Mày ngốc à? Mày xuống núi là muốn làm idol sao? Mày là muốn hoàn thành nhiệm vụ sinh bảo bảo, mày hẳn là đem tuyệt đại bộ phận thời gian, dùng ở trên viẹc câu dẫn nam nhân mới đúng! ”
Lâm Hiểu Trúc gật gật đầu: “ Tao biết mà, tao vừa có rảnh liền nỗ lực. ”
Dưới lầu truyền đến tiếng bước chân, Phong Cảnh Bác không biết tai bay vạ gió đã ập đến, còn đang cười ngâm ngâm mà gọi bé đáng yêu nhà mình.
“ Hiểu Trúc, anh về rồi. ”
Lâm Hiểu Trúc cùng Hồ Ly nói một tiếng lần sau nói tiếp, rồi tắt đi điện thoại, cậu lôi kéo dép lê, “ Xẹt xẹt xẹt ” mà xuống lầu.
“ Lão công, anh gạt người! Hiện tại rõ ràng đều 9 giờ. ” Lâm Hiểu Trúc vươn tay, đưa đồng hồ cho đối phương xem.
Phong Cảnh Bác nhìn thoáng qua đồng hồ, lại nhìn thoáng qua đồng hồ treo tường trên vách tường.
Kỳ quái, lúc y đưa đông hồ cho Hiểu Trúc, thời gian rõ ràng là đúng.
Lâm Hiểu Trúc thở phì phì, quai hàm đều cổ lên: “ Nếu em đã có mang bé măng măng, thì anh biết loại cách làm này của anh ý nghĩa cái gì sao? ”
“ Cái gì? ” Phong Cảnh Bác không hiểu ra sao.
“ Đây là thai giáo thất bại nhất mà em đã thấy! ”
Phong Cảnh Bác bị chỉ trích nói dối dạy hư con: “ …… ”
Nồi từ trên trời rơi xuống!