Chương 12

“ Lão công ” Lâm Hiểu Trúc mềm giọng kêu, trong thanh âm tràn ngập mời gọi.

Phong Cảnh Bác trầm mặc nửa ngày, cầm lấy cà vạt.

“ Điện thoại của anh không có video, xem không được. Anh vẫn là dạy em thắt cà vạt đi. ”

“ Điện thoại của em có video, liền đặt trong túi đâu. ” Lâm Hiểu Trúc nhẫn nại thẹn thùng, đem tay che trên mặt chậm rãi dời xuống.

Thấy Lâm Hiểu Trúc muốn lấy điện thoại ra, Phong Cảnh Bác rốt cuộc không thể nào tiếp tục bình tĩnh được nữa.

Y không có hứng thú làm chuyện đó trong thư phòng, càng không có hứng thú xem phim heo trong thư phòng!

Phong Cảnh Bác tiến lên một bước, nhanh chóng chế trụ Lâm Hiểu Trúc. Lâm Hiểu Trúc ngẩng đầu, vẻ mặt mờ mịt mà nhìn y, ánh mắt trong suốt, hoàn toàn không giống tiểu lưu manh kêu muốn mở phim heo.

Phong Cảnh Bác khụ một tiếng: “ Anh không có hứng thú với ban ngày tuyên da^ʍ, chờ buổi tối lại nói. ”

“ Được rồi. ” Lâm Hiểu Trúc tuy có chút thất vọng, nhưng cũng không miễn cưỡng.

Phong Cảnh Bác rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu thắt cà vạt: “ Nhìn rõ nhé, là thắt như thế này. ”

Năng lực học tập của Lâm Hiểu Trúc không tồi, rất nhanh liền nhớ kỹ. Cậu đích thân thắt lại cà vạt cho Phong Cảnh Bác một lần nữa: “ Lão công, cà vạt em thắt cho anh đẹp sao? ”

“ Đẹp. ”

Lâm Hiểu Trúc cảm thấy mỹ mãn: “ Thế em đi tắm rửa, lên giường chờ anh. Em đã biểu hiện tốt, nên đêm nay anh phải thưởng cho em đó, làm nhiều hơn một lát với em nha. ”

Nụ cười của Phong Cảnh Bác, lập tức suy sụp: “ Được. ”

Vào lúc ban đêm, Phong Cảnh Bác bồi Lâm Hiểu Trúc nhìn phim heo cả đêm.

Lâm Hiểu Trúc trước sau không hề phản ứng. Dẫu sao thì cậu hiện tại là căn cây trúc, xem yêu tinh nhân loại đánh nhau không có gì đại nhập cảm, hưng phấn không đứng dậy là thực bình thường.

Nhưng thật ra là Phong Cảnh Bác, nghe xong hai giờ phim heo. Trong lòng y có chút khô nóng, thiếu chút nữa có phản ứng.

Vì cái gì cuối cùng vẫn là không đứng lên tới? Không có biện pháp, mặc cho ai nhìn đến trên mặt tiểu đồng bọn ngồi bên cạnh cùng mình xem phim heo kia là sự nghiêm túc của chủ nhiệm giáo dục, đều cứng không nổi.

Phong Cảnh Bác cảm giác mình tựa như là đang xem phim cấm, lại bị vị thành niên nhà hàng xóm vô tình thoáng nhìn…… Xấu hổ lại không chỗ dung thân.

“ A…… Buồn ngủ quá. Lão công thật là lợi hại, em muốn nghỉ ngơi. ”

Phong Cảnh Bác vẻ mặt tang thương: “ Ngủ đi. ”

Anh lợi hại? Người lợi hại là chính em mới đúng!

——-

Trước mắt Lâm Hiểu Trúc là người mới, ca khúc còn đang trong quá trình chế tác, chương trình học lại còn chưa bắt đầu.

Cậu tựa như là dân đi làm, mỗi ngày đi công ty đến trước mặt người đại diện chấm công, sau đó xem video dạy học tiến hành học tập.

Lưu Tân chậm rì rì mà uống lên một ngụm trà: “ Người viết lời tôi đã tìm được, thực lực bình thường, không phải đặc biệt mạnh. Nhưng, ít nhất sẽ không kéo chân sau. Trước mắt xếp hạng ở đằng trước cậu có 10 người, đại khái phải hai tuần sau mới có thể hoàn thành. Chờ hắn điền xong từ, cậu liền có thể đi phòng thu thu âm. ”

Lâm Hiểu Trúc gật gật đầu, thần sắc nhẹ nhàng.

Trong mắt Lưu Tân lộ ra thần sắc tán thưởng, không cao ngạo không nóng nảy, trầm ổn…… Tâm tính này vẫn là không tồi.

Lưu Phong mở ra một trang web: “ Công ty gần nhất nhằm vào ngành sản xuất âm nhạc định ra một hạng mục, toàn lực khai quật ca sĩ, mặc kệ là người cũ có tài nhưng không gặp thời, vẫn là người mới mới ra đời, đều có cơ hội xuất đầu. ”

Lâm Hiểu Trúc thò lại gần, liền nhìn đến mấy cái chữ to 《 Kế hoạch bồi dưỡng ca sĩ 》 trên màn hình máy tính, phía dưới thì chính là giải thích kỹ càng tỉ mỉ về kế hoạch bồi dưỡng này.

Vì tiến thêm một bước nữa khai quật thị trường âm nhạc, công ty quyết định trù bị một kế hoạch bồi dưỡng ca sĩ xuất đạo. Vào tuần sau, công ty sẽ tổ chức chương trình học huấn luyện ca sĩ thần tượng, toàn bộ các ca sĩ đều có thể báo danh tham gia.

Sau khi huấn luyện kết thúc, đạo sư sẽ từ trong đó tuyển ra 12 ca sĩ, công ty sẽ tiến hành bồi dưỡng sâu cho họ……

“ Nếu tôi có thể trổ hết tài năng, vậy có thể được đến lực phủng sao? ” Lâm Hiểu Trúc ngộ.

“ Đúng vậy. ” Người đại diện gật gật đầu, chế nhạo, “ Hạng mục này tổ chức đến rất hấp tấp, nói không chừng là lão công tổng tài của cậu, tỉ mỉ định chế ra cho cậu đó. ”

Lâm Hiểu Trúc cười cười: “ Vậy xíu về nhà tôi lại hỏi y một chút xem. ”

Người đại diện cười đến không thể thẳng eo.

Lâm Hiểu Trúc tâm tư đơn thuần cho là thật, về nhà đi hỏi lão công.

Phong Cảnh Bác chậm rì rì uống một ngụm trà, phủ nhận: “ Sao anh lại làm ra chuyện này được chứ? Anh hoàn toàn chính là đang mưu cầu lợi nhuận mà thôi…… ”

Khi nói ra lời nói dối này, y mặt không đỏ tim không đập. Trên thực tế, Phong Cảnh Bác chỉ là hy vọng trong lòng Lâm Hiểu Trúc không có gánh nặng, còn chính y sớm đã nghĩ xong 108 bộ phương án phủng người rồi.

——-

Trong một tuần kế tiếp, Lâm Hiểu Trúc mỗi ngày đi học, nỗ lực bổ cơ sở. Cậu hiếu học lại chăm chỉ, mỗi ngày đều có tiến bộ không nhỏ.

Nhưng, công ty giải trí Tinh Diệu có rất nhiều người mới , đều là chuyên môn học quá âm nhạc, Lâm Hiểu Trúc cùng bọn họ còn có nhất định chênh lệch.

Nếu không phải ban huấn luyện của 《 Kế hoạch bồi dưỡng ca sĩ 》 không hạn chế danh ngạch, Lâm Hiểu Trúc cũng chưa chắc đã có thể chen vào được.

Tuần tiếp theo, ban huấn luyện chuyên môn của công ty liền phải nhập học. Chiều thứ sáu, các lão sư ban huấn luyện ngồi ở trong phòng học, đem tất cả mọi người kêu vào thay phiên phỏng vấn.

Lúc này đây, là vì phán đoán tư chất cùng năng lực của bọn họ, thời điểm kết thúc huấn luyện, mới có thể càng rõ ràng mà nhìn ra bọn họ đã tiến bộ nhiều ít.

Các lão sư ban huấn luyện đều động tác nhất trí mà ngồi ở trên ghế, chờ đợi vị tuyển thủ tiếp theo đã đến.

Lâm Phi Vũ là nhà âm nhạc trứ danh của công ty, cũng dạy ra quá không ít cao đồ. Hắn năm nay mới hơn ba mươi tuổi, nhưng đã có địa vị rất cao ở công ty.

“ Lâm lão sư, sao thầy lại đến đây? ” Các lão sư đều có chút kinh ngạc.

Những lão sư ban huấn luyện này, thực lực cũng không tồi, nhưng nếu so sánh với Lâm Phi Vũ thì vẫn còn có chênh lệch không nhỏ. Đó chính là chênh lệch giữa hỗn xuất đầu, và chuyên gia có thiên phú tốt đã sớm thành danh.

“ Tôi nghe nói công ty muốn bồi dưỡng ca sĩ, liền tới đây nhìn xem. ” Lâm Phi Vũ cười cười.

Thị trường âm nhạc xa xa không có khởi sắc bằng thị trường phim ảnh, công ty thường thường đều là đặt càng nhiều lực chú ý ở trên người diễn viên, ca sĩ được đến bồi dưỡng tương đối ít.

Lâm Phi Vũ vừa mới bị cao tầng kêu đi lên, vì tiền tài, đáp ứng dạy thêm tiết âm nhạc cho người nhà của một vị đại nhân vật. Nhưng do vì tiền tài mà khuất phục, nên trong lòng hắn có chút tâm tắc, lúc này mới lại đây xem người mới, thay đổi tâm tình.

Nhóm ca sĩ từng người đi vào, ở trước mặt lão sư biểu diễn, trả lời vấn đề.

Rốt cuộc, đến phiên Lâm Hiểu Trúc.

Ca khúc Lâm Hiểu Trúc hát, là 《Cao Nguyên Thanh Tạng 》, đem thanh âm linh hoạt kỳ ảo của cậu phát huy tới cực hạn.

Các lão sư đều lộ ra tươi cười vừa lòng, sau đó hỏi Lâm Hiểu Trúc một ít vấn đề. Bọn họ phát hiện Lâm Hiểu Trúc là một người mới, tri thức cơ sở tương đối bạc nhược. Nhưng, điểm sáng của cậu cũng không ít.

Lâm Phi Vũ nhíu mày: “ Thanh âm của cậu rất êm tai, cũng rất có đặc sắc. Nhưng loại ca sĩ có thanh âm này, hỏa cũng không nhiều. Nếu cậu muốn càng tiến thêm một bước, còn cần rất nhiều nỗ lực. ”

“ Em sẽ cố gắng. ” Lâm Hiểu Trúc thanh âm thanh thúy, ngoan đến giống học sinh.

Một lão sư nữ nhịn không được cười: “ Cậu ấy rất đáng yêu, hẳn là thực dễ dàng thảo người xem niềm vui. ”

Lâm Phi Vũ lại nhíu mày: “ Tính cách này xác thật rất hút phấn, nhưng theo tuổi tác bay lên, về sau ngược lại sẽ trở thành trở ngại của cậu ấy. ”

Lâm Phi Vũ EQ thấp, trong lòng có cái gì đều nói thẳng. Nếu không phải thực lực nghiền áp ca sĩ bình thường, lại có một người đại diện rất biết đối nhân xử thế cầm giữ đại cục, hắn có thể đi đến địa vị này hay không đều rất khó nói.

Đổi thành những người khác, bị nói như vậy, tâm lý một giây liền ra vấn đề. Nhưng Lâm Hiểu Trúc lại như người không có việc gì, bước chân thảnh thơi rời đi.

Lưu Tân khẩn trương vô cùng: “ Thế nào, lão sư đánh giá cậu như thế nào? ”

“ Thanh âm linh hoạt kỳ ảo có đặc sắc, nhưng khó có thể xuất đầu. Tính cách diện mạo của tôi dễ dàng hút phấn, nhưng tuổi vừa lớn liền phiền toái. ” Lâm Hiểu Trúc phi thường chuẩn xác mà khái quát một lần.

Lưu Tân tức khắc cảm thấy một trận răng đau, hắn nâng lên tay, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Lâm Hiểu Trúc.

“ Tôi cảm thấy cậu có thể hồng, đừng nản chí. ”

“ Ừm. ” Lâm Hiểu Trúc thuận miệng lên tiếng.

Kỳ thật hồng hay không hồng đều không sao cả nha, cậu chính là vì gả cho Phong Cảnh Bác mới tiến vào công ty. Hiện tại mục tiêu đã đạt thành, nên việc này cũng không còn quan trọng nữa. Nếu không phải bởi vì trả không nổi tiền vi phạm hợp đồng, cậu nói không chừng đã giải ước.

——-

Cuối tuần rốt cuộc đã đến, Lâm Hiểu Trúc tâm tình cũng đi theo kích động lên.

Lão công không đi làm, ở nhà nghỉ ngơi, cậu có thể hảo hảo cùng lão công bồi dưỡng cảm tình, tranh thủ sớm ngày sinh oa.

Một người thích dã chiến, chỉ cần câu dẫn vài lần, một giây liền ban ngày tuyên da^ʍ

Phong Cảnh Bác còn không biết, y ở trong mắt Lâm Hiểu Trúc, chính là một người không tiết tháo như vậy.

Phong Cảnh Bác thay quần áo thoải mái, ngồi vào trên sô pha phòng khách chậm rì rì mà phẩm trà.

Lâm Hiểu Trúc mặc quần áo phim hoạt hoạ đáng yêu, nhảy nhót qua đi.

“ Lão công ”

Phong Cảnh Bác đổ một ly trà cho Lâm Hiểu Trúc: “ Tới vừa lúc, anh có việc muốn hỏi em một chút. ”

“ Chuyện gì? ” Lâm Hiểu Trúc khó hiểu.

“ Gần đây em ở công ty theo học khóa cơ sở về ca xướng, theo kịp sao sao? Anh nghe nói em báo danh cái 《 Kế hoạch huấn luyện ca sĩ 》 kia, em có tin tưởng không? ”

Lâm Hiểu Trúc nhấp nhấp môi: “ Nói thực thì, có chút khó. Em gần nhất học rất nhiều, nhưng cảm giác cùng những người khác chênh lệch vẫn là rất lớn. Hôm nay là cuối tuần…… ”

Cũng đừng thảo luận những việc này. Chúng ta tới bồi dưỡng cảm tình, tạo bé măng măng đi.

Phong Cảnh Bác hơi hơi mỉm cười, nâng lên tay, nhẹ nhàng xoa xoa đầu nhỏ của cậu.

“ Anh lo lắng em chưa có cơ sở học âm nhạc có chút khó, nên đã mời cho em một vị lão sư. Xem ra, anh phòng ngừa chu đáo là đúng. ”

Lâm Hiểu Trúc mộng bức: “ Gì? ”

Tiểu phu thê nhà người ta cuối tuần không phải đều là khanh khanh ta ta, tình chàng ý thϊếp, cùng nhau tạo người sao?

Vì cái gì cậu phải đi học thêm?! Đây là đãi ngộ của học sinh tiểu học, cậu không cần, QAQ!

“ Sao anh không nói tiếng nào đã mời lão sư rồi? ” Lâm Hiểu Trúc mếu máo, thật sâu mà kháng cự.

Phong Cảnh Bác nâng lên tay, chạm chạm trán cậu: “ Anh lo em sẽ cần, mới tìm lão sư. Nếu là em học được không tồi, anh một chiếc điện thoại là có thể hủy bỏ rớt, chỉ là chuyện nhỏ thôi. Hơn nữa, em không muốn học giỏi âm nhạc sao? ”

“ Cũng không phải. ” Lâm Hiểu Trúc ủy khuất ba ba, “ Khó được cuối tuần anh ở nhà, em tưởng bồi anh. ”

Phong Cảnh Bác bật cười: “ Thế, em đi học, anh ngồi bên cạnh bồi em, được không? ”

Lâm Hiểu Trúc tức khắc tươi cười rạng rỡ: “ Được! ”

——-

Một giờ sau, Lâm Phi Vũ dựa theo thời gian hẹn tới. Hắn nhìn nhìn đại biệt thự trước mắt, trong lòng chấn động không thôi.

Nhà ở nơi này, chỉ có tiền thôi thì không được, còn phải có thế lực mới có thể mua. Hắn hôm nay, đến tột cùng là phải dạy âm nhạc cho người nhà của vị đại nhân vật nào thế?

Quản gia tiếp đãi hắn: “ Phòng nhạc bên này, mời đi theo tôi. ”

Trong phòng rộng lớn sáng ngời, đặt một cây dương cầm, giữa phòng đặt một cái bàn hình chữ nhật, chung quanh bàn là sáu trương ghế dựa. Bên cạnh bàn còn treo một tấm bảng trắng.

Trên hai chiếc ghế đặt song song nhau, ngồi hai người. Một người diện mạo thanh tú đáng yêu, đầu không cao, nhưng một đôi mắt nai con trong suốt sáng ngời, tựa như nhan sắc của bầu trời.

Lâm Phi Vũ híp mắt lại.

Gương mặt này, thực quen mắt nga, còn không phải là vị người mới ngày hôm qua hắn không quá xem trọng kia sao?

Người bên cạnh người mới liền càng quen mắt. Một thân trang phục thoải mái đơn giản đều giấu không được một thân quý khí, nam nhân thần sắc dịu dàng, hoàn toàn không có nửa điểm áp bách như khi ở công ty.

Gương mặt quen thuộc này xuất hiện trên rất nhiều tạp chí kinh tế tài chính, cũng xuất hiện ở trên mỗi buổi họp thường niên mỗi năm ở công ty…… Không phải là lão tổng Phong Cảnh Bác của công ty giải trí Tinh Diệu thì lại có thể là ai?!

Nhớ tới bản thân mình ngày hôm qua nói Lâm Hiểu Trúc chưa chắc có thể hồng, Lâm Phi Vũ liền nhịn không được mặt nóng lên. Lâm Phi Vũ cũng coi như là gặp qua không ít đại trường hợp, nhưng giờ phút này vẫn vô pháp khắc chế mà khẩn trương lên.

Lâm Hiểu Trúc ngước mắt nhìn về phía tân lão sư, tức khắc mở to hai mắt nhìn: “ Thật trùng hợp, Lâm lão sư, chúng ta lại gặp mặt. ”

Không khéo, lão công của cậu chuyên môn tìm tôi tới dạy thêm cho cậu.

Lâm Phi Vũ khô cằn mà cười hai tiếng: “ Chào cậu, tôi tên Lâm Phi Vũ. Về sau tôi liền dạy thêm cho cậu, cơ sở của cậu không tốt, tôi trước từ khuông nhạc nói về…… ”

Phong Cảnh Bác đứng lên, đi ra ngoài.

Gánh nặng trong lòng Lâm Phi Vũ được giải khai. Ai, bị đại lão bản nhìn chằm chằm làm việc, áp lực thật là quá lớn, may mắn lão bản rốt cuộc đi ra ngoài.

Cũng là, dưới trướng tập đoàn Phong gia có nhiều công ty như vậy, Phong tổng bận rộn như vậy……

Lâm Phi Vũ không thả lỏng bao lâu, liền nhìn đến Phong Cảnh Bác lại về rồi. Trong tay của y còn cầm một ly sữa bò nóng hầm hập. Phong Cảnh Bác đặt sữa bò ở góc bàn của Lâm Hiểu Trúc, nói nhỏ: “ Uống nhiều chút, trường cao. ”

Lâm Hiểu Trúc vừa uống sữa bò, vừa nghe giảng bài.

Mới vừa giảng bài vài phút Lâm Phi Vũ, bỗng nhiên cảm thấy có chút khát nước.

Hâm mộ……

Không bao lâu, hầu gái bưng ấm trà tiến vào, rót cho Lâm Phi Vũ cùng Phong Cảnh Bác mỗi người một ly trà. Lâm Phi Vũ nhịn không được nhìn nhìn ly sữa bò còn có nửa ly kia, trong lòng trăm vị trần tạp.

Đại lão thân thủ đoan sữa bò! Tiểu trong suốt này, cũng quá được sủng ái đi!

Chương trình học liên tục đến giữa trưa, Lâm Phi Vũ rốt cuộc tới rồi thời gian tan tầm.

Lâm Hiểu Trúc đứng lên: “ Lão công, chúng ta cùng nhau tiễn lão sư rời đi đi. ”

Lâm Phi Vũ một cái lảo đảo, thiếu chút nữa ngã quỵ.

Cảm tình này không phải một cái tiểu tình nhân, là chính thất! Phong tổng khi nào kết hôn, hắn một chút tin tức cũng chưa đến a!

Phong Cảnh Bác sủng nịch mà nhìn cậu một cái: “ Được. ”

Lâm Phi Vũ nuốt nuốt nước miếng, cảm giác lưng như kim chích.

Lão bản công ty tự mình đưa chính mình ra cửa là cảm giác gì? Có điểm toan sảng, nhưng càng có rất nhiều kinh sợ.

Sau khi tiễn đi Lâm Phi Vũ, Phong Cảnh Bác cùng Lâm Hiểu Trúc dùng cơm. Đúng là đang giữa trưa, ánh mặt trời xán lạn, bên ngoài nóng hôi hổi, mặt đất đều tựa hồ là nóng bỏng nóng bỏng.

“ Lão công, chúng ta lần sau có thời gian lại bồi dưỡng cảm tình đi. Hôm nay em còn có việc khác muốn vội. ”

Lâm Hiểu Trúc lê dép lê, “ Xẹt xẹt xẹt ” mà chạy vào phòng tạp vật, rất nhanh liền ôm ra một cái chậu sành to lớn.